Hoang mang vì lỡ "trót dại" với... anh họ

Thứ sáu, 10/02/2012 08:43

Tôi càng lo nghĩhơn vì tôi biết tôi có thể sẽ có thai với anh. Tôi biết anh cũng vô cùng bốirối. Tôi cũng không dám gặng hỏi anh vì tôi biết anh cũng đang rất khó xử và cóvẻ ngại gặp tôi.

Tôi và anh có mối quan hệ họ hàng.Tình cảm của tôi dành cho anh bắt đầu từ khi tôi bước vào cấp II nhưngcái cảm giác ban đầu thân thiết ấy chỉ như một người anh trai. Anh làngười rất có ý chí và chịu khó học hành.

Cách đây khoảng 14-15 năm. Anh tham gia một khóa họctiếng Pháp tại trung tâm Alliance Francaise ở phố Yết Kiêu. Trên đườngđi học về bao giờ anh cũng nghé qua nhà tôi trên phố Trường Chinh. Anhhơn tôi 6 tuổi. Vì nhà anh ở quê xa nên anh trọ ở kí túc và những lầnanh ghé qua nhà tôi, mẹ tôi thường giữ anh ở lại ăn cơm. Anh học giỏi vàanh lui lại nhà tôi thường xuyên nên mẹ tôi đề nghị anh kèm thêm cho tôihọc. Vậy là anh đã kèm tôi học các môn tự nhiên Toán, Lý, Hóa trong suốtcác năm học cấp II. Giữa chúng tôi dần có một tình cảm thân thiết đặcbiệt.

Hoang mang vì lỡ "trót dại" với... anh họ

Ảnh minh họa



Chúng tôi nói chuyện rất hợp, hầu như chỉ nhìn là đãhiểu ý nhau và đáp ứng cho nhau bất cứ điều gì có thể. Sau này lớn lêntôi biết thứ tình cảm đó không hẳn chỉ là tình anh em, mà có thứ tìnhcảm lứa đôi trong đó. Có những lần xa không gặp, khi anh bước vào cửanhà, tôi chỉ trực muốn ôm chầm lấy anh. Nhìn cử chỉ và vẻ mặt anh tôicũng nghĩ rằng anh mong muốn như vậy. Nhưng vì giữ khoản cách và vì sựmặc cảm nên chúng tôi đã không bao giờ làm như vậy.

Cho tới khi tôi học lên cấp III, có lần tôi đã kiểmchứng được cái thứ tình cảm thực sự anh dành cho tôi. Đó là một lần anhbước lên phòng tôi nói chuyện, chỉ có anh và tôi. Tôi nằm trên giườngđắp một tấm chăn mỏng. Anh và tôi nói chuyện mải miết. Dường như vôtình, ánh mắt anh không rời đôi môi của tôi, khoảng cách cứ ngắn dần.Hình như tôi cũng có những cảm hứng khi gần anh nên tôi cứ vẫn nóichuyện để mọi thứ tự nhiên.

Rồi tôi nghĩ rằng anh sẽ hôn tôi. Khichúng tôi chưa có một hành động gì thì bỗng dưng một người chị của tôibước vào. Những lần chứng kiến hai anh em chúng tôi ngồi nói chuyện thânmật với nhau chị tôi đều cho đó là điều bình thường. Nhưng lần đó, chịtôi bảo: “Tao trông như anh ấy sắp hôn mày tới nơi”.

Một câu nói bông đùa không có chủ ý, tuynhiên đó lại là sự thật. Tôi biết, tình cảm lứa đôi giữa chúng tôi đãnảy nở, nhưng khoảng cách rất ngắn đó trở nên vô cùng dài không thể vượtqua vì giữa chúng tôi là anh em họ. Tuy không nói ra nhưng cả hai lảngtránh và tự nhủ không cho phép vượt qua khoảng cách đó.

Tốt nghiệp cấp III, tôi thi rớt đạihọc. Tôi ôn thi tiếp 1 năm với dự định thi vào ĐH Kinh tế quốc dân.Nhưng trước thời gian thi 7 tháng, tôi đã nhận lời yêu một cậu bạn thâncùng lớp. Cậu ấy là lớp trưởng của lớp tôi. Giữa chúng tôi rất hiểu vàthông cảm cho nhau. Cả hai gia đình cũng đều đã biết chúng tôi qua nhiềunăm cùng học nên quan hệ giữa chúng tôi nhanh chóng được vun đắp và việcđi lại giữa hai gia đình cũng trở nên khăng khít. Bên gia đình chồng tôigiàu có và ai cũng hết sức quý mến tôi cho tới tận bây giờ, cho rằng tôilà người hiếu thảo và xinh đẹp. Vậy là sau một thời gian yêu khi tôichưa kịp thi đại học thì anh đề nghị cưới tôi. Đó cũng là lý do mà tôikhông thể bước vào ngưỡng cửa của đại học. Gia đình anh đồng ý với mọiđiều kiện chỉ cốt tôi về làm con dâu của họ.

Thế là đám cưới của chúng tôi được nhanh chóng diễnra ngay trước kỳ thi. Trải qua thời gian 4 năm qua tôi với chồng khôngthể có con mà nguyên nhân là do chồng tôi. Rồi một sự kiện đã đến. Mộtngày trước Tết Nhâm Thìn 2012, người anh họ yêu mến của tôi xuất hiệntới chúc Tết mẹ tôi (bố tôi đã ly dị mẹ để đi với người khác nên nhà chỉcó mẹ).

Sau 5 năm xa cách anh đi nước ngoài học tập và chưacó vợ. Ngày gặp lại anh tôi thấy anh không thay đổi là mấy. Anh em gặpnhau mừng mừng, tủi tủi. Hôm đó chỉ có mình tôi ở nhà tiếp anh. Hai anhem có bao nhiêu là câu chuyện để kể, anh ngắm nhìn tôi, khen tôi. Rồi ravề, tôi tiễn anh ra bậc cửa. Tôi chạm vào vai anh- một cử chỉ bìnhthường nhưng bất ngờ anh kéo tay tôi, ôm tôi. Tôi giật nảy mình nhưngkhông hề phản ứng gì vì từ trước anh luôn là người tôi quý trọng.

Mọi việc làm, lời nói của anh đềuđược tôi trân trọng. Tôi không thể phản ứng ngay cả lúc mà tôi khôngbiết anh định làm hành động mà tôi không thể hiểu nổi. Mặt khác, tôicũng có cảm giác với anh, tôi cũng đang say đắm với nụ hôn nồng nàn màanh bắt đầu đặt lên môi tôi. Thứ cảm giác mà biết đâu chúng tôi đã đượchưởng nếu chúng tôi không phải là 2 anh em họ. Đáng lẽ giữa chúng tôi cónhau từ bấy lâu nay. Tôi biết tôi đã yêu anh một tình yêu say đắm, lớnlao và khó tả. Rồi cái gì đến phải đến, vì niềm say mê nên chúng tôi đãtrót quan hệ với nhau.

Đến nay tôi đang ở trong tâm trạng thực sự rối bời,tôi đã sống thực với lòng mình, giải tỏa niềm khát khao tôi biết là tôivà anh yêu nhau tới nhường nào. Tôi thực sự hạnh phúc khi ở bên anh. Tôibiết anh cũng vô cùng bối rối, anh không biết phải làm gì và phải nói gìvới tôi. Tôi cũng không dám gặng hỏi anh vì tôi biết anh cũng đang rấtkhó xử và có vẻ ngại gặp tôi. Nhưng những gì tôi nghĩ về anh là cả nỗikhát khao và đau đáu mong nhớ. Nhưng tôi lại vô cùng áy náy và ân hận vìđã phản bội lại chồng.

Nếu có mệnh hệ gì trong đời sống vợ chồng thì tôicũng không thể đến được với anh. Tôi càng lo nghĩ hơn vì tôi biết tôi cóthể sẽ có thai với anh. Tâm trạng tôi hiện đang hết sức rối bời. Tôiphải làm sao đây?

Theo aFamily

XEM THÊM:

Phó TGĐ Viettel gây sốt khi hát "Chúng ta không thuộc về nhau"

Ý kiến của bạn !

Truyền hình Việt NamNet