Khi em gái và anh rể không "kín kẽ" với nhau

Thứ sáu, 29/06/2012 10:55
Nhà tôi có hai chị em gái.Tôi là chị cả. Bố tôi mất sớm, mẹ lại già yếu nên tôi vừa làm chị vừa làmthay công việc của mẹ. Sau chuỗi ngày vất vả, em gái tôi cũng đã tốt nghiệpđại học. Em xin được việc làm ở một công ty bất động sản. Mới chập chững vàonghề nên thu nhập của em còn thấp và bấp bênh.

Nhà tôi có hai chị em gái.Tôi là chị cả. Bố tôi mất sớm, mẹ lại già yếu nên tôi vừa làm chị vừa làmthay công việc của mẹ. Sau chuỗi ngày vất vả, em gái tôi cũng đã tốt nghiệpđại học. Em xin được việc làm ở một công ty bất động sản. Mới chập chững vàonghề nên thu nhập của em còn thấp và bấp bênh.

Bản thân tôi lấy chồng hơnmột năm nay và đang có bầu 7 tháng. Hiện tại chỗ làm của em cũng ở gần nhàhai vợ chồng tôi. Hàng ngày, ngoài giờ đi làm, em qua nấu cơm và ăn uốngcùng chúng tôi. Đến tối em mới về nhà trọ ngủ.

Thời gian đầu, chồng tôi tỏ ýkhông thích khi cả ngày em cứ ở nhà tôi vì cho rằng phá vỡ không gian riêngtư của hai vợ chồng trẻ. Tôi cảm thấy anh ấy nói cũng có lý. Tôi hết sứcthông cảm với chồng. Và cũng bởi nhà trọ của vợ chồng tôi khá chật chội, chỉvẻn vẹn 15m2. Ba con người “đụng” mặt nhau chan chát khiến căn nhà thiếu chỗtrống. Nhiều lúc, em tôi bắt chuyện, chồng tôi chỉ trả lời xã giao.

Khi em gái và anh rể không

Ảnh minh họa

Sau một thời gian, do tôi bầubí mệt mỏi không làm được việc nhà nhiều, có em vợ cơm nước đỡ đần nên chồngtôi rảnh rang hơn. Tôi cũng tạo nhiều cơ hội cho chồng và em gái nói chuyệnnên cả hai trở nên thân mật hơn. Chồng tôi đã thay đổi hẳn thái độ với em.Mỗi lúc trông thấy em, chồng tôi đều vui vẻ. Thậm chí bây giờ anh ấy còn quýmến em nhiều. Nhà có đồ gì tốt cũng gọi em tới cho. Thấy tình cảm anh em gắnbó, tôi cũng hạnh phúc.

Một lần, tôi đi làm về muộn.Cửa phòng khép kín, chồng tôi và em ngồi xem phim trong phòng cười nói rấtmãn nguyện. Hai anh em đắp chung chiếc chăn mỏng. Tôi nhìn vào màn hình máytính thấy bộ phim có rất cảnh giường chiếu mùi mẫn. Tôi cố ý tỏ vẻ khôngbằng lòng, hai anh em ngừng xem phim luôn để đi dọn cơm tối.

Có một hôm trời mưa to, đườngngập hết, em gái tôi không về nhà trọ được và muốn ngủ lại phòng. Vợ chồngtôi đồng ý. Nhưng sau đó trời tạnh mưa hẳn, đường rút hết nước, em tôi vẫnnói "Không thích về". Tôi bó tay với sự ngây thơ của em.

Nhiều lần tôi đã khuyên nhủem gái. Con gái lớn rồi, nhà có anh rể, phải giữ ý tứ. Thế nhưng, em cứ “tựnhiên chủ nghĩa”. Lúc nào em cũng mặc áo trễ cổ để lộ hai bầu ngực trắngngần. Em còn chọn những chiếc quần soóc ngắn gần sát bẹn. Mỗi lúc ngồi, emkhông khép chân mà cứ xoạc chân ra “cho mát”. Trước mặt tôi, anh không dámnhìn trực diện vào những chỗ da thịt “hững hờ” của em. Song, tôi biết, thỉnhthoảng, anh vẫn bị làn da trắng ngần của em hớp hồn.

Mỗi cuối tuần nghỉ làm, emsang chỗ vợ chồng tôi từ sáng đến tối. Đến lúc ngủ trưa, em nhất định khôngnằm cạnh tôi vì “nằm cạnh chị bụng to chắn hết gió quạt”. Em ngang nhiên nằmngoài, để anh rể nằm giữa giường. Chẳng biết vô tình hay cố ý, thỉnh thoảngem trở người sang ôm lấy anh rể với lời thanh minh “nằm hoài một bên mỏi hếtcả người”.

Vợ chồng tôi đang tìm nhà trọmới để có không gian rộng hơn đón bé chào đời. Em tôi nói muốn ra ở cùng anhchị. Hỏi lý do thì em bảo rằng em là đứa khó tính, ở với các bạn đều khônghợp. Thêm nữa ra trường rồi bạn bè về quê hết, em không có bạn ở cùng. Chồngtôi thì đồng ý cho em ở chung nhưng tôi lại rất băn khoăn.

Nói thật là tôi sợ có chuyệnkhông hay nảy sinh trong gia đình mình. Em tôi chưa có mảnh tình nào vắt vaidù có vài chàng trai theo đuổi, tán tỉnh. Gặp ai, em cũng chê. Em chỉ thíchngười có trình độ, cao to, chiều chuộng, vui tính - đúng các tiêu chí mà anhrể có.

Chồng tôi cao ráo, mạnh mẽ,ưa nhìn, hài hước và thông minh. Trước khi lấy vợ cũng có vài cô chủ độngtán tỉnh. Hơn một năm cưới nhau, tôi chưa bao giờ không tin ở chồng nhưngchuyện đời khó lường.

Vợ chồng tôi cũng giảm hẳn“chuyện ấy” khi tôi bầu bí. Tôi cũng từng một lần bị sảy thai và một lần bịđộng thai. Lần này mang thai, cơ thể tôi yếu nên vợ chồng tôi kiêng hẳn“chuyện ấy”. Lúc đầu, anh khó chịu lắm nhưng cũng quen dần. Giờ anh chẳngđòi hỏi gì cả. Nhiều khi tôi âu yếm nhưng anh còn tỏ ý không thích.

Vì thế, trước sự việc này, trái tim của người vợ, người mẹ khiến tôi lolắng. Lúc sinh con, tôi sẽ về quê 3 tháng. Ở Hà Nội, nếu em sống với vợchồng tôi thì chỉ có anh và em ở cùng nhà với nhau. Nếu chẳng may (tôi dạimồm nói vậy) có chuyện không hay xảy ra thì lúc đó tất cả sẽ rất khổ. Contôi sẽ mất bố. Tôi sẽ mất chồng và mất cả em gái.

Nhưng nếu không cho em sốngcùng, tôi lại áy náy. Bởi điều này đồng nghĩa với việc em lại phải lóc cócđi thuê nhà và tìm bạn ở cùng. Mà em mới đi làm nên thu nhập ba cọc ba đồng,làm chẳng đủ ăn. Tôi thấy mà thương em lắm.

Tôi sắp phải trả lời chủ nhàtrọ có ở tiếp hay không rồi mà chưa biết xử lý chuyện em gái muốn sống cùngchúng tôi như thế nào đây. Tôi cũng không biết tâm sự với ai. Nếu nói với emgái, tôi sợ động vào lòng tự ái vốn to đùng của nó. Còn trao đổi với chồngthì có mà trút họa vào thân.

Theo Afamily

XEM THÊM:
Ý kiến của bạn !

Truyền hình Việt NamNet