Liệu sẽ có lần thứ 3 tôi trở thành cô dâu hụt?

Thứ hai, 09/04/2012 09:41
Hai lần trở thành cô dâu “hụt” làm cho tôi mất hi vọng, mất luôn cả niềm hứng thú. Giờ đây trong đầu tôi dường như không còn khái niệm “đám cưới” nữa.

Hai lần trở thànhcô dâu “hụt” làm cho tôi mất hi vọng, mất luôn cả niềm hứng thú. Giờ đây trongđầu tôi dường như không còn khái niệm “đám cưới” nữa.

Người ta nói “quá tam 3 bận”, đã 2 lần đámcưới của tôi được định ngày rồi lại phải hoãn lại vì những lý do “khôngthể chối cãi”. Rồi mấy hôm trước, anh lại nói, bàn tính về chuyện tổchức lễ cưới. Nhưng cho tới giờ này, tôi thực sự không thấy còn chúthứng thú nào, thậm chí là vô cùng ngao ngán, không muốn nhắc tới chuyệnnày nữa. Tôi đã từng nghĩ rằng “liệu sẽ có lần thứ 3 tôi trở thành côdâu hụt?”

Tôi và anh là bạn đại học của nhau. Anh hơn tôi 2 tuổi, quê ở Nam Địnhnhưng cả nhà anh đã chuyển lên Hà Nội sống từ khi anh thi đỗ đại học.Tôi là người hòa nhã, thân thiện và hài hước nên được mọi người tronglớp yên mến. Cùng là cán bộ lớp, tôi có cơ hội tiếp xúc và kết thân vớianh. Hơn nữa, tài “nói tiếng Anh như gió” của anh làm tôi rất khâm phục.
 
Sau những giờ học chính khóa trên lớp, tôithường nhờ anh “dạy ngoài giờ” để nâng cao trình độ của mình (tôi là dânkhối C nên gần như không biết gì về Tiếng Anh). Thay vì trả anh tiền bồidưỡng, trong những buổi học, tôi chỉ phải mua nước uống và một số đồ ănvặt cho “thầy giáo”. Những buổi học như vậy diễn ra rất nhẹ nhàng và vuivẻ. Giờ ngồi nghĩ lại tôi vẫn thấy nuối tiếc cho những gì đã qua.

Liệu sẽ có lần thứ 3 tôi trở thành cô dâu hụt?

Ảnh minh họa



Thời gian thấm thoát trôi đi. Rồi một ngày, tôi chợt nhận ra trái timmình ngập tràn hình ảnh của anh. Càng muốn quên anh, không nhớ về anhthì tôi càng nghĩ về anh nhiều hơn nữa. Dường như anh cũng giống nhưtôi. Dù không ai nói ra suy nghĩ, tình cảm của mình nhưng cả hai chúngtôi đều biết rằng mình đã tìm thấy một nửa trái tim. Cứ như thế, chúngtôi trở thành người yêu của nhau lúc nào không hay, không một lời tỏtình, không một lời thổ lộ tình cảm nào.

Sau khi ra trường, gia đình xin cho tôi vào làm công việc hành chính tạimột cơ quan nhà nước còn anh làm việc tại một công ty nước ngoài. Trongthời gian làm việc tại đây, anh vẫn đi học thêm các kiến thức nghiệp vụvà theo học lên thạc sĩ. Tình yêu của chúng tôi vẫn đẹp, lãng mạn nhưngày đầu quen nhau.

Rồi ngày anh nhận bằng thạc sỹ cũng đã đến gần, đó cũng là lúc anh muốnchính thức hóa mối quan hệ của chúng tôi bằng một đám cưới. Khỏi phảinói, tôi đã vui mừng như thế nào khi nghe được những lời này của anh.Bởi lẽ, từ khi yêu nhau tới giờ, chưa bao giờ anh nói lời yêu tôi, chưabao giờ anh bày tỏ tình cảm với tôi. Chúng tôi bên nhau, yêu nhau chỉbằng cảm nhận và thông qua hành động của nhau mà thôi.

Bố mẹ anh đã đến nói chuyện và hai bên gia đình nhất trí 3 tháng sau(sau khi anh nhận được bằng thạc sỹ) thì đám cưới sẽ được cử hành. Chúngtôi đã vẽ ra một tương lai phía trước, hoạch định những việc cần làm chođám cưới. Thế nhưng, tất cả lại chỉ là những toan tính khi anh nhận đượchọc bổng 6 tháng học bổng tại Singapore.

Vì không muốn cưới nhau về chưa được bao lâu thì phải xa vợ nên anh đãxin phép bố mẹ hoãn lại đám cưới, đợi anh hoàn thành xong khóa học trởvề sẽ “rước tôi về rinh”. Dù thấy rất buồn, rất nhụt chí nhưng vì tươnglai của chồng sắp cưới, tôi đành ngậm ngùi, gác lại những nhớ thương đểanh đi học tiếp.

Từ trước tới giờ, thời gian tôi xa anh lâu nhất mới chỉ là 5 ngày. Tôikhông biết chuỗi ngày sắp tới tôi sẽ ra sao khi không có anh bên cạnh.Hàng ngày tôi khắc khoải chờ mong anh, chỉ mong sao cho trời nhanh tốiđể tôi lên mạng nói chuyện, nhìn thấy anh cho vơi bớt nhung nhớ. Thế rồi6 tháng trôi qua nhanh hơn tôi tưởng tượng. Ngày đón anh từ sân bay trởvề tôi mừng vui khôn xiết rồi vỡ òa trong niềm hạnh phúc được gặp lạianh.
Hôm ấy, đi cạnh bên anh, anh nói “Bố mẹ đi coi ngày rồi em ạ. Có gì thìcuối tháng sau mình sẽ tổ chức đám cưới em nhé”. Trong đầu tôi lúc đó đãmường tượng ra cảnh mình mặc váy cô dâu, được sánh vai bên anh đi chúcrượu họ hàng, bạn bè hai bên. Chỉ cần nghĩ đến đó là tôi đã thấy hạnhphúc và mãn nguyện lắm rồi.

Vậy nhưng lại thêm một lần nữa tôi đã mừng vui quá vội. Khi đám cướichuẩn bị diễn ra thì gia đình anh gặp chuyện không hay. Công ty của bốanh và người bạn thân bị dính vào một vụ kiện tụng vì 1 lô hàng bị nghingờ là hàng nhái. Nếu không khôn khéo giải quyết thì số tiền công typhải bồi thường cho khác hàng sẽ lên tới cả chục tỷ đồng. Có khi công tycòn đứng trước nguy cơ bị phá sản.
 
Thấy bố lo lắng không yên, anh thấp thỏm nhưngồi trên đống lửa mà lòng tôi cũng như có lửa đốt. Tất cả mọi ngườitrong gia đình đều chạy đôn chạy đáo khắp nơi để xem có cách nào giảiquyết vụ việc một cách êm thấm, không phải nhờ đến sự can thiệp của phápluật. Trong hoàn cảnh này, còn tâm trạng đâu mà nghĩ đến chuyện cướixin. Vậy là một lần nữa, đám cưới của tôi lại bị hoãn lại. Gia đình anhthấy áy náy nên bố anh không chỉ đến xin lỗi cha mẹ tôi mà ông còn đíchthân nói lời xin lỗi với cả tôi.

Sau 3 tháng, mọi chuyện cuối cùng đã được giải quyết êm xuôi, công tylại đi vào hoạt động như bình thường. Tuần trước, anh ríu rít qua nhàtôi bàn về việc sẽ tổ chức lễ cưới. Lúc đó tôi thấy khuôn mặt anh toátlên vẻ rạng ngời hạnh phúc. Thế nhưng, tôi có một cảm giác ngán ngẩmkhông sao diễn tả được. Tôi không muốn nhắc đến chuyện cưới xin nữa. 2lần mừng hụt đã làm cho tôi mất hi vọng, mất luôn cả niềm hứng thú.
 
Tôi muốn sống như hiện tại, muốn làm ngườiyêu của anh chứ không mong mỏi trở thành vợ của anh. Bởi lẽ, tôi lo sợrằng lại thêm một lần nữa giấc mơ trở thành cô dâu của tôi sẽ mãi chỉ làgiấc mơ. Tôi phải làm sao với chính mình bây giờ? Tôi vẫn còn yêu anhkhông hay là chỉ do tôi quá mệt mỏi thôi?

Theo aFamily

XEM THÊM:
Ý kiến của bạn !

Truyền hình Việt NamNet