44 năm nuôi xác chết trong nhà ở An Giang

Thứ tư, 25/04/2012 14:14
Qua đời cách nay 44 năm, thi thể một thanh niên 17 tuổi không hề được tẩm ướp bằng bất cứ một loại hóa chất nào, nhưng xác vẫn nguyên vẹn và không có hiện tượng phân hủy. Hiện nay thi thể này đang cùng người "sống"…chung một mái nhà.

 Qua đời cáchnay 44 năm, thi thể một thanh niên 17 tuổi không hề được tẩm ướp bằng bất cứmột loại hóa chất nào, nhưng xác vẫn nguyên vẹn và không có hiện tượng phânhủy. Hiện nay thi thể này đang cùng người "sống"…chung một mái nhà.

Cậu học trò và cănbệnh hiểm nghèo

Đi ven tỉnh lộ 954 theo hướngchợ Vàm về thị xã Tân Châu, chúng tôi đến ấp Phú Lộc, xã Phú Thạnh (H. PhúTân, Thị xã Tân Châu – An Giang).

Ghé một quán nước ven đường,hỏi thăm về hiện tượng kỳ lạ này. Sau một ngụm trà, ông chủ quán cho biết,chuyện cũng đã lâu lắm rồi nhưng may mắn là ông đã sống và chứng kiến toànbộ sự việc nên nhắc đến là ông có thể kể được vanh vách...

Năm ấy là năm Mậu Thân 1968.Gia đình ông Đinh Đại Bửu - chủ nhân của ngôi nhà cổ 3 gian như đứng ngồikhông yên. Nhiều tháng qua, đứa con trai của ông, anh Đinh Công Hạo, một họcsinh xuất sắc nhất trong vùng vừa tròn 17 tuổi bất ngờ bệnh trở nặng.

44 năm nuôi xác chết trong nhà ở An Giang

Di ảnh ông Đinh Công Hạo

  Anh Hạo bệnh trước đó 7năm. Bắt đầu bệnh, anh biếng ăn và ngủ càng ngày càng ít. Từ một đứa trẻkhỏe mạnh, anh Hạo ốm dần và sau nhiều năm anh có hiện tượng kiệt sức.

Trong 7 năm mang chứng bệnhkhó hiểu đó, gia đình ông Bửu vốn là một phú nông trong vùng đã hết lòngchạy chữa. Từ đông y rồi đến tây y, không thầy thuốc nào tìm ra được cănbệnh.

Trong khi đó, thể trạng anhHạo cứ xấu dần đi. Hầu như y học đã bó tay, ông Bửu đành phải tin vào tâmlinh huyền bí. Ông đã lên núi Sam (Châu Đốc) cầu nguyện trời phật cho conông chóng khỏi. Nhưng cho dù gia đình đã hết sức ngày 19 tháng chạp năm MậuThân, anh Hạo đã trút hơi thở cuối cùng.

Câu chuyện của ông chủ quánvà chúng tôi bị ngắt quãng bởi một vài người khách bước vào. Ông đứng lêntiếp và phục vụ. Xong việc, ông quay lại ngồi với chúng tôi...

“Lâu lắm ở vùng này không ainhắc đến chuyện ấy nữa. Hôm nay gặp anh, tôi xin kể lại để lỡ mai kia mốtkhông còn ai để nhắc nữa. Anh biết không, tôi lớn hơn anh Hạo vài tuổi nêntôi rất rành về anh ấy.

Anh là người có tư chất thôngminh. Trong suốt những năm học tiểu học, ngoài chương trình học ở trường,ông Bửu còn dạy thêm cho anh cách làm thơ lục bát, song thất lục bát vàđường luật.

Ông cũng truyền vào anh nguồncảm hứng bất tận của thi ca. Kết quả, những sáng tác tuy còn mang đậm tínhtrẻ thơ nhưng qua những bài thơ tặng bạn tặng thầy, ai cũng phải thừa nhậnđó là những bài thơ rất có hồn.

Sau những cố gắng không mệtmỏi của ông Bửu nhằm đem lại sự sống cho anh thất bại, anh Hạo mất. Gia đìnhtiếc thương lắm. Chọn một vị trí tốt nhất trong khu đất của gia đình để chônanh”.

Chiếc quan tài ởchung với người sống

Anh Hạo mất được 4 ngày – ôngchủ quán nói tiếp – gia đình còn đang trĩu nặng tiếc thương thì một ông langgià tìm đến. Không rõ ông lang này là người ở địa phương nào nhưng nhìn quacốt cách của ông ẩn hiện một con người thoát tục.

44 năm nuôi xác chết trong nhà ở An Giang

Ông lang mặc bộ bà batrắng đã ngã màu. Trên vai một tay nải ló ra bên trong vài quyển sách cũkỹ. Cặp kính lão trên đôi mắt ông lúc nào cũng trễ xuống...

Ông lang và ông Bửu đàm đạo với nhau suốt buổi sáng. Ông hỏi cặn kẽ từchi tiết nhỏ về căn bệnh của anh Hạo.

Và rồi ông lang quả quyết:“Tiếc thật hôm nay là ngày thứ 4, nếu tôi đến vào hôm qua thì có cơ may cứusống. Tuy không còn sự sống nhưng xác anh Hạo vẫn chưa chết…”.

Câu nói khó hiểu của ông lang già làm nhiều người trong tộc họ Đinh thắcmắc.Ông còn khẳng định nếu không tin cứ quật mộ lên sẽ biết.

Ở vùng quê, mồ mả rất quantrọng trong khi vừa mở cửa mả bây giờ đào mộ lên ai có thể làm được chuyệnđó ? Vậy mà ông Bửu vẫn đào lên vì quá thương cậu con trai, vừa muốn xácminh lời nói của ông lang già có đúng hay không, bất chấp lời can ngăn củathân tộc.

Mọi người tụ tập quanh ngôimộ mới chôn. Ai nấy chuẩn bị đầy đủ dụng cụ và cả…tinh thần để đối phó vớimột xác chết trương sình hôi hám.

Thế nhưng kỳ lạ thay, khichiếc quan tài được đưa lên mặt đất, nắp áo quan mở ra, thi thể anh Hạo vẫncòn nguyên vẹn mà không hề bị phân hủy. Anh nằm im như ngủ...

Những người thân trong giađình nước mắt ràn rụa. Có người đưa tay vỗ vào má gọi: “Hạo ơi dậy đi đừngngủ nữa !!”. Điều lạ lùng hơn khi mới chết, xác anh Hạo cứng đơ nhưng khikhai quật lên xác vẫn còn tươi. Tay chân mềm mại. Thế mới lạ…

Sau đó, ông Bửu quyết định đưa quan tài anh Hạo vào nhà yên nghỉ chung vớinhững người còn sống cho đến ngày nay.

Trải qua 44 năm rồi đó, anhHạo vẫn ngủ. Ai có thể tin được điều này khi xác anh Hạo vẫn còn nguyên lụcphủ ngũ tạng, không một hóa chất nào tẩm ướp mà không hề bị phân hủy?

Câu chuyện giữa chúng tôi với ông chủ quán càng lúc càng say sưa. Ông cònmuốn nói nhiều nữa nhưng khi tính hiếu kỳ thôi thúc, chúng tôi đành từ giãông để vào ngôi nhà cổ nơi quan tài ông Đinh Công Hạo vẫn còn tồn tại sau 44năm ở chung với người sống...

Theo Vietnamnet

XEM THÊM:

Mặc cũng như không, Ngọc Trinh lại khiến anh em căng mắt hết cỡ vì bộ đồ tập gợi cảm ấy

Ý kiến của bạn !

Truyền hình Việt NamNet