Chiều một ngày trung tuần
tháng 7/2011, người dân ấp Định Thành (xã Định Hoà, huyện Lai Vung, tỉnh
Đồng Tháp) chứng kiến cảnh 5 tên côn đồ tay cầm mã tấu truy sát anh Lê Thành
Chưởng (37 tuổi). Chưa hết bàng hoàng trước vụ thanh toán, xóm nhỏ thêm một
phen sửng sốt khi biết kẻ “chiêu binh mãi mã” trong cuộc hành hung này lại
chính là cha đẻ nạn nhân, nhằm độc quyền chiếm
nhà máy hai cha con cùng gây dựng.
Kế hoạch
đánh con dâu thâu tóm lại nhà máy
Khoảng năm 1995,
ông Lê Thành Nguyên (SN 1955, cha của nạn nhân Chưởng) dành dụm được một số
vốn nên xây nhà máy nước đá. Do là người dẫn đầu trong việc kinh doanh nước
đá tại thời điểm bấy giờ nên nhà máy của ông ngày càng ăn nên làm ra.
Tuy chỉ có một
mình anh Chưởng là con trai, suốt ngày quần quật phụ cha làm việc cho xưởng
nước đá nhưng ông Nguyên xem con trai mình còn thua một công nhân làm thuê,
còn không trả một đồng lương. Để có thêm thu nhập, cô con dâu phải mượn vốn
mở tiệm kinh doanh điện thoại. Vậy mà vợ chồng anh vẫn luôn bị cha hà hiếp.
Chị vợ kể lại,
mỗi sáng chị phải dậy sớm xuống nhà máy lau dọn rồi mới về mở tiệm buôn bán.
Vì con còn nhỏ nên có ngày chị không xuống nhà máy làm việc được thì cha
chồng lên tận nơi mắng chửi, còn anh chồng mang tiếng là con trai ông chủ
hãng nhưng vẫn phải khuân từng bao đá đi bỏ mối, vẫn canh khuôn, ra đá như
những công nhân khác.

Vì nhà máy nước đá này, ông
Nguyên đã thuê giang hồ đuổi chém con.
Sau hơn 15 năm
hoạt động, nhà máy đi vào giai đoạn xuống cấp trầm trọng, không thể cạnh
tranh với những nhà máy nước đá mới mọc lên trên địa bàn với kỹ thuật tiên
tiến. Thấy vợ chồng con trai mình kinh doanh điện thoại di động khấm khá,
đầu năm 2011 ông Nguyên gạ gẫm kêu gọi vợ chồng con trai bỏ vốn ra sửa chửa
lại nhà máy, ông sẽ giao toàn quyền kinh doanh nhà máy.
Nhận lời, ngoài
việc bỏ hết vốn liếng dành dụm vào nhà máy, vợ chồng người con trai còn vay
thêm ngân hàng 200 triệu đồng để sửa chữa và thay thế trang thiết bị mới.
Sau khi việc nâng cấp hoàn tất, giữ đúng lời hứa, ông Nguyên giao cho con
đứng ra quản lý nhà máy.
Có trang thiết
bị mới, mỗi ngày nhà máy cho ra khoảng 800 cây nước đá. Công việc làm ăn bắt
đầu khởi sắc, số lợi nhuận kiếm được vợ chồng người con thu vén trả nợ dần.
Sau hơn 4 tháng thấy con mình làm ăn khấm khá, tham trong người ông Nguyên
trỗi dậy, ông quyết định thâu tóm lại. Từ đó, ông thường xuyên gây sự, hằn
học với vợ chồng con trai. Và mở màn cho kịch bản chiếm đoạt là trận đòn nhừ
tử ông Nguyên "dành" cho con dâu.
Đó là một ngày
cuối tháng 5/2011, khi cô con dâu đang ngồi rửa xe trước nhà, cha chồng từ
xa đi tới bất ngờ tát vào mặt con dâu hai cái. Không hiểu mình đã làm sai
chuyện gì, con dâu ngạc nhiên đến rớt nước mắt, vẫn nín nhịn quay sang hỏi
cha chồng thì nhận thêm mấy cái đạp thật mạnh vào bụng khiến chị ngã chúi
xuống đất.
Chưa kịp hoàn
hồn, chị chết điếng nghe cha chồng trả lời "tao thích là tao đánh" rồi đá
thêm mấy cái khiến chị băng huyết. Nạn nhân bò dậy bỏ chạy thì cha chồng
liền nhặt đá và vỏ chai bia ném theo. Đến khi được hàng xóm vào can ngăn,
đưa nạn nhân đi bệnh viện, ông Nguyên mới chịu dừng tay.
Trong thời gian
nằm viện, gia đình sui gia của ông Nguyên do quá bức xúc trước sự việc nên
đã đưa đơn kiện ông Nguyên tội cố ý gây thương tích. Tuy nhiên, sau đó cô
con dâu đã rút đơn lại vì không muốn cha chồng chịu cảnh tù tội. Có điều chị
không bao giờ muốn quay trở về nhà chồng nên quyết định cùng chồng con dọn
về nhà mẹ ruột sống tại Cần Thơ.
Kịch bản
thuê giang hồ “tiễn” con vào bệnh viện
Thế là kế hoạch
thâu tóm lại nhà máy của ông Nguyên đã thành công, nhưng một mình ông không
đủ sức quán xuyến hết nhà máy nên ông gọi con trai trở về. Phận làm con
không thể từ chối, mỗi ngày anh con trai phải đi đi về về hai nơi, ngày thì
ở Cần Thơ đỡ đần vợ con, đêm chạy về Đồng Tháp làm nước đá giúp cha.
Do làm ăn không
thành thật, giá lên xuống giá thất thường nên nhà máy sau khi trở về tay ông
Nguyên dần mất hết mối, nước đá tồn động ngày càng nhiều, ngày một thua lỗ.
Lúc này ông Nguyên có ý muốn bán lại nhà máy. Biết được ý định, người con
không đồng ý vì vợ chồng anh đã bỏ nhiều trăm triệu vào nâng cấp, nay một
phần nhà máy là của anh. Từ đó hai cha con thường xuyên lời qua tiếng lại.
Biết nếu con
trai còn ở đây thì sẽ khó lòng bán được xưởng nước đá, ông Nguyên thực hiện
kế hoạch táo tợn là thuê "giang hồ" đánh con trai đến nhập viện, khi đó sẽ
thuận lợi “thủ tiêu” nhà máy. Ông Nguyên gọi con rể đến nhà bàn bạc. Vốn
không ưa anh Chưởng, khi nghe cha vợ vạch kế hoạch, gã con rể đồng ý tức
khắc rồi hăng hái đi thuê 5 tên "giang hồ" trong vùng.
Một ngày trung
tuần tháng 7/2011, hay tin con trai đang ở nhà, người cha điện thoại cho
nhóm “đâm thuê, chém mướn”; không quên hối thúc “ra tay nhanh nếu không tao
sẽ thuê người khác”. Nhận được tin báo, 5 tên "giang hồ" hùng hổ đến nhà tìm
nạn nhân, tuy nhiên khi bọn chúng đến nơi thì anh Chưởng đã không còn ở nhà.
Cả bọn không bỏ cuộc, tiếp tục lùng sục khắp nơi.
Khi phát hiện
anh Chưởng đang đi xe máy một mình trên đường vắng, cả bọn gồ ga đuổi theo.
Bắt kịp anh, bọn chúng ngay lập tức chặn đầu xe, nhào vô đánh nạn nhân tới
tấp. Chúng còn rút mã tấu chém liên tục khiến nạn nhân gục ngã tại chỗ. Nghe
tiếng kêu la, đông đảo bà con xung quanh chạy ra can thiệp, lúc này bọn côn
đồ mới vội lên xe bỏ chạy.
Bi kịch
đồng tiền xé nát tình thân
Ngay sau khi
nhận được tin báo của quần chúng nhân dân, công an huyện Lai Vung lập tức
tiến hành điều tra vụ việc và nhanh chóng tóm gọn nhóm côn đồ ngang nhiên
chém người dã man. Tại cơ quan điều tra, bọn chúng đã khai nhận toàn bộ sự
việc.
Tìm đến nhà nạn
nhân sau một năm xảy ra vụ việc đau lòng, anh Chưởng xuất hiện trong trang
phục quần cộc, áo sơmi nâu cũ, đôi chân trần lấm đất, gương mặt chất phác,
không toát lên một chút “quý tử phá của” như ông Nguyên đã từng nói với mọi
người.
Anh trầm ngâm:
“Dù gì cũng là cha con, tuy ổng không thương tôi nhưng tôi vẫn xem ổng là
cha mình và cũng không muốn trách nhiều, cứ để mọi việc qua đi theo thời
gian”.
Nói đoạn, anh
Chưởng bỏ ra ngoài hút thuốc, vẻ mặt đầy trầm ngâm. Chị vợ cho biết, trước
lúc bị bắt, cha chồng mình đã kịp bán nhà máy với một số tiền tương đối lớn,
tuy nhiên ông không nói gì đến số tiền mà vợ chồng chị đã bỏ vào tu sửa,
cũng không một ai trong gia đình chồng đứng ra chăm lo trong gần một tháng
con trai mình nằm viện. Để có tiền lo viện phí cho chồng, chị vợ phải vay
mượn số tiền hơn 40 triệu đồng.
Ngày anh Chưởng
bình phục, mẹ anh mới đến ngồi lại nói chuyện với con mình và mong muốn anh
sẽ trở về vực dậy cơ sở sản xuất nước lọc do bà đứng tên. Vì thương mẹ, anh
đã vâng lời. Do cơ sở đã ngưng hoạt động từ lâu, muốn đi vào sản xuất lại
cần có vốn mua sắm máy móc nên anh cùng vợ tiếp tục vay mượn thêm 100 triệu
đồng và cùng trở về Đồng Tháp sinh sống, làm ăn.
Trước ngày chuẩn
bị vào trại giam thụ án 2 năm rưỡi, ông Nguyên nhắn vợ chồng con trai tới
gặp. Những tưởng người cha đã hối hận và có ý muốn dặn dò con cái, nhưng
không ngờ vừa gặp mặt hai con, người cha lại không ngừng lớn tiếng mắng
chửi: “Tụi bây chờ đi, làm gì thì làm, tới lúc ra tù, tao về đuổi cổ tụi bây
ra khỏi nhà rồi bán tiếp cái cơ sở nước lọc”.
Trước thái độ
của cha mình, vợ chồng anh rất đau lòng nhưng không biết gì hơn ngoài việc
hy vọng trong thời gian thụ án, cha sẽ bình tâm nhận ra việc làm sai trái.