Thứ năm, 20/11/2008, 07:19 GMT+7
HOME "BUÔN" SÀNH SỐNG KHOẺ LẠ XẢ NGHỈ "XẾ" ĐỌC CHƠI NHÌN
XÃ HỘI KINH TẾ VĂN HOÁ THỂ THAO THẾ GIỚI CUỘC SỐNG SỐ KHÁM PHÁ HỒ SƠ
USD:
Vàng:
MỚI: Hàng không giữ nguyên giá vé dịp Tết  Bất động sản vẫn trong giới hạn an toàn  Người nước ngoài chết bên lề đường  “Vứt” xe ôtô ngay dưới biển cấm đỗ  Những "thân gái" nhảy xe
TÌM:
SỰ KIỆN
BUÔN
Sắp trình chiếu phim tài liệu về cuộc sống của Britney
SÀNH
Ăn uống giữ hơi thở thơm tho
XẢ
Khi chồng có con riêng với bồ
SỐNG
Yêu 20, chọn 10... lấy 1
KHỎE
Âm nhạc: “Thần dược” của con người
LẠ
Di thể của nhà sư không phân hủy sau 3 tuần viên tịch
NGHỈ
Đố vui (19-11)
XẾ
Ford xác nhận muốn bán 20% cổ phần Mazda
CHƠI
Nhiệm vụ khó khăn
NHÌN
Khi động vật .... phát phì
BUÔN
NSND Thanh Hoa:
"Tôi khát khao một cuộc đời thật"
Thứ hai, 13/11/2006, 11:53 GMT+7

Buổi chiều thu muộn, trong căn phòng làm việc nhỏ xinh và ấm cúng, Thanh Hoa trải tất cả nỗi lòng của một người đàn bà hát. Trong cuộc nói chuyện với chúng tôi, Thanh Hoa toát lên một vẻ chân thật đến không ngờ, ánh mắt có khi lấp lánh niềm vui nhưng cũng có lúc ngấn nước khi nhớ lại quãng đời khắc nghiệt.

thanhhoa2.jpg

- Live show sắp tới của chị kỷ niệm 40 năm ca hát. Ở tuổi 56 làm một chương trình dài hơi như vậy, chị đã chuẩn bị những gì?

- Tôi sẽ hát 13-15 bài, ở độ tuổi gần 60 tôi tự nhủ có lẽ một lần nữa lại phải vượt lên chính mình. Chắc chắn khán giả sẽ muốn nghe những bài hát một thời họ yêu mến nên tôi sẽ cố gắng để coi như một lời cảm ơn đến những người đã yêu tiếng hát của mình.

Tôi không có ý định tỏa sáng một lần nữa, đây cũng không phải là một chương trình phô diễn về kỹ thuật thanh nhạc mà chỉ đơn giản đêm diễn như một câu chuyện kể bằng âm nhạc. Cuộc đời tôi rất giống hình ảnh một người đàn bà sống trong một buổi hoàng hôn chỉ chiếu những tia lung linh chứ không phải tỏa sáng chói lọi.

- Chặng đường 40 năm đã đem lại cho chị điều gì?

- Đôi khi tôi nghĩ tại sao mình có thể vượt qua được một quãng đường dài như vậy. Tôi không nghĩ mình sẽ hát đến tuổi này. Ngày trước tôi chỉ nghĩ đến 40 tuổi là về hưu rồi nhưng lại tự nhủ cố thêm vài năm nữa và bây giờ đến tuổi 56 rồi mà vẫn thấy đam mê.

Tất nhiên ai cũng không thể đi ngược lại với quy luật tự nhiên, kể cả tôi cũng không có ý định sẽ sửa lại luật trời nhưng tôi vẫn sống và đam mê như con người thật của mình vốn có.

- Chị sắp công bố cuốn tự truyện, quá trình thực hiện nó như thế nào?

- Hiện tại, tôi hoàn thành được 3/4 cuốn, chỉ còn 2 chương nhỏ là xong. Những lời kể của tôi được ghi âm cùng với bản thảo khoảng 400 trang được gửi tới cho nhà văn Trần Thị Trường sắp xếp để nối liền những cảm xúc với nhau.

Những sự việc trong cuốn tự truyện đảm bảo thật 100%, nhà văn Trần Thị Trường chỉ là người chỉnh lại cách diễn đạt làm sao để khán giả dễ hiểu nhất, hoàn thiện cuốn tự truyện cho tròn chặn mà thôi. Chắc chắn không có sự sáng tác ở đây.

- Cuộc đời của chị được miêu tả là "hư hư thực thực", vậy khi công bố hết chuyện của mình thì sẽ chẳng còn gì để nói nữa. Chị nghĩ sao về nhận xét đó?

- Tôi rất thích câu thơ:

Đã là hoa mà không ở mùa xuân
Cũng không muộn màng về thu như cúc
Bốn mùa như mơ, bốn mùa như thực
Em, bông hoa đá đợi chờ.

Tôi khát khao một cuộc đời thật, để mọi người không ảo vọng về mình. Cuộc đời tôi 2 lần làm vợ mà chưa từng làm cô dâu, hai lần làm dâu mà không bao giờ được trầu cau cưới hỏi dù bố mẹ chồng rất yêu quý.

Tôi không thể nói là mình cô đơn vì có đến 2 đời chồng. Hư thực như vậy đấy. Ngay cả trong tiếng hát, người thì nói tôi hát như con gái mới lớn nhưng cũng có người nói tôi hát như một người quá từng trải, quá khôn và sắc sảo.

- Có rất nhiều lời đồn đại cùng những ác cảm của người đời xung quanh chuyện tình của chị với người chồng đầu tiên, nhạc sĩ Phan Lạc Hoa. Vậy thực hư chuyện đó thế nào?

- Ngày đó, chuyện không chồng mà chửa, rồi chuyện xung quanh có quá nhiều người để ý là chắc chắn gây nhiều phiền phức cho mình. Xã hội thời đó không chấp nhận người như tôi và mọi người phản ứng dữ dội cũng là tất yếu. Thực chất ngày đó tôi đã cầm trong tay đơn ly dị mà chính anh Hoa là người viết chứ không phải tôi.

Anh ấy không chịu được sự nổi tiếng của vợ nên bỏ tôi. Lúc đó, anh Hoa phải vào bệnh viện tâm thần điều trị, rồi kèm theo bệnh xơ gan, tiểu đường. Anh ấy đã lén đọc bệnh án và biết hết bệnh tình của mình rồi nên mới sinh ra chán chường đến vậy. Tôi lúc đó, dù đã ly dị nhưng không thể quay lưng với một người bệnh tật như vậy mà anh ấy còn là bố của hai đứa con tôi.

Tôi vẫn chăm sóc và lo lắng cho anh nên mới có chuyện bị người đời hiểu lầm là tôi vẫn còn là vợ anh. Rồi khi cứ có một người đàn ông trẻ đến đón mình đi diễn chắc hẳn dư luận sẽ đồn đại...

Tuy nhiên, không bao giờ tôi thể hiện một điều gì quá đáng với người đàn ông khác trước mặt anh Hoa bởi một người phụ nữ có lương tâm không bao giờ có thể bảo lòng mình làm vậy. Tôi chỉ đến với người chồng thứ hai sau khi anh Hoa mất.

- Vậy chị sống những ngày tháng nghiệt ngã mang tiếng giết chồng thế nào?

- Lúc đó tôi chỉ biết sống vì hai con, phải cố gắng vượt qua. Tôi nghĩ đơn giản thế này: Ừ thì mình đã mang tiếng rồi, không thể chạy đến từng người mà nói rằng: "Tôi đã ly dị rồi" vậy thì điều tốt nhất là vượt qua dư luận, cố gắng nuôi dạy các con cho tốt. Thực sự những ngày tháng đó tôi cô đơn khủng khiếp, cứ nhắm mắt lại là thấy hình ảnh của Phan Lạc Hoa vì tôi chứng kiến từ đầu đến cuối cái chết của anh ấy.

thanhhoa3.jpg

- Chị và người chồng thứ hai đến với nhau như thế nào?

- Tôi sống với anh ấy đã 24 năm, chuyện của chúng tôi như là duyên trời định vậy. Hồi ấy, anh Phan Lạc Hoa tổ chức một live show cuối cùng ở Quảng Ninh kết hợp với đi nghỉ mát luôn, đó cũng là lần cuối cùng chúng tôi cho hai con đi nghỉ có cả bố lẫn mẹ trước khi hai người chia tay.

Chương trình có thêm một tiết mục hề xiếc và anh Hoa mời anh Lợi ở đoàn xiếc đi cùng. Tôi và anh Lợi quen nhau từ đó. Nhưng thực sự là ban đầu tôi chưa yêu anh Lợi, mới chỉ dừng lại ở mức độ đưa đón nhau. Ban đầu tôi không dám yêu anh ấy vì một người đàn bà "nạ dòng" 2 đứa con như tôi làm sao dám mơ tới người kém mình 6 tuổi, đẹp trai nhất nhì đoàn xiếc, lại chưa lấy vợ lần nào.

Nhưng rồi từ khi anh Hoa mất, không thể kể xiết nỗi cô đơn trong tôi, trong khi anh ấy vẫn tận tình chăm sóc, gạt bỏ mọi điều tiếng một lòng với tôi. Sự chân thành của anh khiến tôi không thể quay lưng và tôi thực sự hạnh phúc vì có được một người đàn ông tuyệt vời như vậy.

- Trong cuốn tự truyện sắp tới, chị nhắc nhiều về người chồng đầu tiên, vậy chị đã nghĩ đến việc lường người đến sau sẽ ghen tuông, thậm chị nổi giận với mình?

- Cả gia đình tôi đều sống theo một nguyên tắc không ai xem điện thoại của ai nếu người đó không nhờ, mọi người tôn trọng những gì gọi là riêng. Chúng tôi có thể góp ý kiến với nhau về hình thức bên ngoài chứ không thể bắt ý nghĩ của người đó tuân theo ý nghĩ của mình được.

Bên cạnh đó, anh Lợi là người đã hiểu quá rõ những gì đau đớn nhất của cuộc đời tôi và anh ấy đến với tôi ngày ấy quả thật cũng là điều khủng khiếp lắm rồi thì còn gì phải dỗi hờn hơn thế nữa. Anh ấy đã vượt qua tất cả để trên hết là chỉ còn lại tình yêu với tôi.

24 năm sống cùng anh Lợi, chúng tôi đã trải qua những ngày tháng gian nan nhất là cái nghèo đeo đẳng. Tôi còn nhớ ngày ấy với 38 nghìn đồng, tôi mở quán nước bán ở cổng Hội nhạc sĩ, tôi kiêm đủ thứ từ pha chế đến bưng bê, còn anh Lợi đi chở hàng, đưa hàng rồi phụ giúp cho quán nước.

Rồi có hôm cả gia đình bận ở quán thì kẻ trộm vào nhà mình lấy sạch, lúc đó chúng tôi chỉ còn biết ôm nhau mà khóc. Nghĩ lại thời nghèo khó ấy bây giờ tôi chỉ thấy nó là một kỷ niệm còn không bao giờ tôi oán trách cuộc đời, oán trách cái nghèo, không than phiền dù mọi thứ có thể đến với mình chậm hơn.

- Đến bây giờ đã trải qua một quãng đường dài trong tình yêu, chị tự thấy mình là một người đàn bà yêu như thế nào?

- Tôi là một người đàn bà yêu hết mình và xả thân hết mình cho tình yêu, xả thân cho cả hai người đàn ông trong đời một cách trọn vẹn. Cảm ơn thượng đế đã sinh ra một người đàn bà hát và yêu hết mình, được làm mẹ và sống một cuộc sống không vô ích. Cảm ơn hai người đàn ông đã mang đến cho tôi tình yêu và những điều ngọt ngào nhất.

- Chị hy vọng gì ở phía độc giả sau khi cuốn tự truyện ra mắt?

- Những người đã yêu quý tôi nhưng họ vẫn có một điều gì đó gợn ở trong đầu thì sau cuốn tự truyện họ sẽ được giải tỏa sự băn khoăn đó còn tôi cũng thanh thản hơn khi nói ra những khúc mắc của đời mình.

Còn những người không yêu quý tôi, thậm chí là căm ghét thì cuốn tự truyện cũng giúp họ thỏa mãn sự tò mò. Tôi không bắt mọi người phải tin mình, suy nghĩ thế nào là tùy ở phía độc giả, tôi cũng không ý định đánh bóng tên tuổi mà chỉ muốn bộc bạch hết nỗi lòng. Còn hạnh phúc và thành công nhất với tôi bây giờ là bên các con, cháu và người chồng thân yêu.

Theo Huyền My
ngoisao.gif

Gửi email bài viết In bài viết
TIN MỚI:
"Tôi từng là một học trò ngỗ ngược"   (19/11/2008)
Sắp trình chiếu phim tài liệu về cuộc sống của Britney   (19/11/2008)
Đức Tiến - Bình Phương sang năm sẽ cưới?   (19/11/2008)
TIN ĐÃ ĐƯA:
TIÊU ĐIỂM
HH Thùy Dung: Đường đời đâu chỉ có màu hồng
Không dùng chuyện tình cảm để PR bản thân
"Sự chuyên nghiệp là phong cách của chính tôi"
Diệu Hương: "Tôi vẫn là kẻ thất bại với tình yêu"
Hồ Hoài Anh: "Đã có lúc tôi nghĩ đến đám cưới..."
NSƯT Minh Hòa: "Nghệ sĩ thì thường hay cô đơn..."
Việt Trinh: Có những quá khứ cần phải quên...
Lê Hiếu đã qua thời mê chân dài
Thiên Lý và những bí mật được mẹ “bật mí”
Á hậu Thiên Lý và những tâm sự trước giờ “bay”
TOP
XÃ HỘI
TP. HCM: Hơn 200 dân sơ tán gấp vì khí độc
KINH TẾ
Người Mỹ tiết kiệm, xuất khẩu Việt Nam được lợi
VĂN HÓA
Những "ngôi sao" chẳng ngại xấu
THỂ THAO
VFF chấp nhận chi 42 tỷ đồng đón MU sang Việt Nam
THẾ GIỚI
Cướp biển gia tăng là do chính phủ bất lực
CUỘC SỐNG SỐ
Năm 2010, Bộ TT-TT nhận hồ sơ qua mạng
KHÁM PHÁ
"Sao Hỏa từng có nhiều đại dương"
HỒ SƠ
Diễn biến bất ngờ của 1 vụ án giết người
® Tin Tức Online - Trang tin tức tổng hợp từ các báo của báo điện tử VietNamNet
Toà soạn: Số 4 Láng Hạ, Ba Đình, Hà Nội. Tel: (04) 7722729 / Fax: (04) 7722466 / ttol@vietnamnet.vn