Phóng sự kí sự
"Trần trụi" công nghệ làm bánh trung thu giữa Hà Nội
" Trên những khay nguyên liệu, ruồi muỗi bâu đen tạo cho người ta một cảm giác rờn rợn"
Giáo dục
Khai giảng kéo dài, dịch vụ “ăn theo” đắt hàng
“Phải tranh thủ kiếm trong đợt này, chứ mấy nữa khai giảng hết rồi mấy thứ đồ này bán cho ai”
Người nổi tiếng
Chuyện truy nã 'chồng hụt' của nữ diễn viên nổi tiếng Diễm Hương
Hắn là một tên tội phạm có lệnh truy nã đỏ của Interpol

 
 
Gửi bài viết In bài viết   Cỡ chữ
Du xuân
12/01/2010 15:15 (GMT +7)

Mùa Xuân là mùa yêu, là mùa thăng hoa của những xuân nữ nồng nàn khát khao rạo rực. Trong tiết Xuân, dương khí manh nha khởi sinh, mọi vật đều như muốn nảy nở động đậy.

Đường phố bỗng có đông các thiếu nữ ăn nhiều hơn, ngủ ít hơn, ồn ào xô đẩy nhau loanh quanh đi lại. Tại các đô thị lớn, ở những siêu thị trung tâm, ngồn ngộn các quý bà quý cô dư dật tranh giành mua sắm.

Vì là cuối năm, hàng đạo đức giả khuyến mãi sẵn, nên người đã có nồi thì mua thêm nồi, người đã có quần thì mua thêm quần, ai nấy đều bừng bừng chứng tỏ rằng mình đang cố qua cái đoạn no đủ để thời thượng vươn tới ái giá trị mang vẻ cao sang, ngon và đẹp. Những cậu ấm cô chiêu con cái đám quan chức thương gia mới phất thì kênh kiệu đài các hơn, bọn họ tội nghiệp nhìn đám người đang háo hức mua bán. Với họ, sành điệu là vác xe hơi nhà đi lên núi hoặc kiếm vé phi cơ xuyên lục địa tung tăng ra nước ngoài. Rất nhiều thiếu nữ ngày nay ngây thơ nghĩ rằng, du xuân đại loại phải là như vậy.

Thực ra, "du xuân" đang là khái niệm bị rêu phong, ở thuở xa xưa nó được hiểu một cách khác lắm. Chính vì mùa Xuân đậm đà tươi mới nên vô số người sâu sắc tử tế thường bồi hồi nhớ về những thiêng liêng cũ. Họ rưng rưng nhớ những anh hùng liệt nữ đã tuẫn tiết hy sinh cho nước cho dân được Trời Đất cảm động phong thành thần muôn đời tế tự. Hoặc gần gũi hơn là tổ tiên ông bà, những người chỉ biết tần tảo vất vả đã khuất để hôm nay cháu con được đê mê dồi dào sống trong an nhàn vật chất.

Do vậy, với thiếu nữ ở các nhà gia giáo thì tháng Chạp là một tháng bận rộn. Cùng với sắc hồng của hoa đào, họ cũng đi ra ngoài nhưng đa phần là theo bố theo mẹ tới các đình đền miếu để cầu cúng. Ngoài việc xin anh linh tiền nhân phù hộ độ trì cầu phúc cầu đức cho gia đình bằng an, họ còn âm thầm cầu riêng cho mình một tấm chồng hoành tráng mà bét nhất cũng phải là cỡ Kim Trọng. Đó là một thứ hôn phu lý tưởng, tuổi trẻ lại vừa có tiềm năng ẩn chứa xuất phát tràn trề ra danh ra lợi.

Đến ngoài Tết, ở những nhà bất hạnh có đông con gái thì mấy chị em lễ phép xin bố mẹ cho mình lang thang du xuân. Hoặc giữ gìn trân trọng quá khứ thì bọn họ đi lễ "tảo mộ". Hoặc cồn cào kiếm tìm tương lai thì đi dự hội "đạp thanh". (Nghĩa là nôm na của từ này là dẫm lên cỏ xanh mà đám trẻ đương đại gọi là đánh bóng vỉa hè). Trong lúc loay hoay thưởng Tết có định hướng như thế, nếu số đỏ thì thỉnh thoảng chị em cũng vớ được "gà".

Thường đấy là một thư sinh tre trẻ "Đuề huề lưng túi gió trăng. Sau chân theo một vài thằng con con", vừa có ngựa cưới vừa có người hầu, đại loại bây giờ là một thứ sinh viên hay dở dang thạc sĩ con ông cháu cha du học tự túc đang tự lái xế hộp. Tất nhiên, a dua theo người xưa nên mông đít anh ta phải giắt một chai "Giôn" còn nách thì kẹp một cuốn "quản trị kinh doanh" bằng tiếng "inh gờ lích".

Vừa nhác thấy chàng, mặc dầu sóng lòng cuồn cuộn "tình trong như đã" nhưng ngay lập tức chị em giở chiêu bẽn lẽn "Hai Kiều e lệ nép vào dưới hoa". Đương nhiên là chàng mắc mưu, mùa Xuân hay làm đàn ông trở nên lẫn lộn, thế là số môbai thế là địa chỉ email chân thành đưa tuốt. Lúc về già cứ mỗi dịp Tết đến, những chàng bị rơi vào hôn nhân theo kiểu này thường ôm mặt nức nở khóc ân hận lắm. Truyền thống các thiếu nữ du xuân săn tình đến nay bỗng dưng bị đứt, lác đác chỉ còn thấy trong phim truyền hình của ông đạo diễn cực "sến" chuyên phục vụ tuổi "teen" Vũ Ngọc Đãng.

Tuy nhiên, du xuân thích nhất là ở tâm trạng đang chơi vơi yêu. "Chơi vơi yêu" đôi khi vẫn phảng phất có trong hôn nhân nhưng cái chữ trong veo siêu hình này thường chỉ hằn đậm ở những cặp đang mộng mơ trong trắng chưa kịp "thăng đường". Du xuân mà đi với vợ, thảm hơn, thêm cả mẹ vợ lẫn bố vợ thì cho dù mùa Xuân đang lãng mạn long lanh mưa phùn, cũng chỉ thấy mờ mờ một màu nước mắt. Du xuân mà đi với bồ nhí thì làm so có sự lâng lâng thanh thản.

Tết nhất, đường phố bỗng thưa vắng một cách huyền hoặc, đi tới đâu cũng chỉ toàn gặp người quen. Chuyện lén lút giấu giếm kiêng khem quanh năm, thì vừa tới năm mới đã giông bởi tiếng gần của "Hà Đông sư tử", ái tình biết bao công phu nâng niu thoắt trở thành nát bét.

Vì thế, tuyệt vời nhất vẫn là du xuân với người yêu sắp cưới, không những nó trinh bạch giữ được vẻ nguyên sơ thiết tha mà còn làm cho xã hội có thêm phần an toàn. Không phải ngẫu nhiên, từ điển Hán Việt lại giảng "trai gái yêu nhau thì gọi là Xuân". Bất hạnh lớn nhất trong cuộc đời của một thiếu nữ là trót loay hoay tính toán rồi để rơi mất xuân thì. Thi sĩ đàn bà khét tiếng Đỗ Thu Nương có bài thơ "Kim lũ y", từng được tuyển vào Đường Thi tam bách thủ đã nghẹn ngào cảnh báo "Hoa vừa lúc bẻ cành thì ta bẻ. Chớ để hoa rơi chỉ bẻ cành". Hoa khai kham chiết trực tu chiết. Mạc đãi vô hoa không chiết chi).

Mùa Xuân đang chín, các thiếu nữ chưa yêu thì nên yêu đi. Và cách tốt nhất để có được tình yêu là mang vẻ ngây thơ đi "ru" Xuân.

Theo Nguyễn Việt Hà

TIN MỚI:
Khi được xướng tên là một nhu cầu (29/08/2010)
Nói đến chuyện xướng tên, hay vinh danh, vào thời điểm này, người ta hiểu ngay lập tức rằng Huân chương Fields, giải thưởng được coi là “Nobel toán học” của giáo sư Ngô Bảo Châu chính là cái đầu tiên và đương nhiên hơn mọi thứ cần phải nói.
Lợn tai xanh, rùa tai đỏ (25/08/2010)
Người nào trót nghe về cái tai đỏ của rùa, loài rùa tai đỏ - đứng đầu danh sách những con vật gây hại môi trường - thì tuần này lo phát sốt trước việc các bà các cô ở Huế, ở Hà Nộ...
Khi cái đẹp lên giá (17/08/2010)
Thông tin gây choáng cho nhiều người khi biết kinh phí đầu tư riêng cho phần sân khấu biểu diễn đêm chung kết Hoa hậu Việt Nam 2010, diễn ra đêm 14/8 tại Tuần Châu - Quảng Ninh, lên đến 7 tỷ đồng.
TIN ĐÃ ĐƯA:
Khi được xướng tên là một nhu cầu (29/08/2010)
Nói đến chuyện xướng tên, hay vinh danh, vào thời điểm này, người ta hiểu ngay lập tức rằng Huân chương Fields, giải thưởng được coi là “Nobel toán học” của giáo sư Ngô Bảo Châu chính là cái đầu tiên và đương nhiên hơn mọi thứ cần phải nói.
Lợn tai xanh, rùa tai đỏ (25/08/2010)
Người nào trót nghe về cái tai đỏ của rùa, loài rùa tai đỏ - đứng đầu danh sách những con vật gây hại môi trường - thì tuần này lo phát sốt trước việc các bà các cô ở Huế, ở Hà Nộ...
Khi cái đẹp lên giá (17/08/2010)
Thông tin gây choáng cho nhiều người khi biết kinh phí đầu tư riêng cho phần sân khấu biểu diễn đêm chung kết Hoa hậu Việt Nam 2010, diễn ra đêm 14/8 tại Tuần Châu - Quảng Ninh, lên đến 7 tỷ đồng.
Nhân chuyện trải thảm đỏ (16/08/2010)
Ai cũng biết, Việt Nam coi trọng nhân tài, mấy ngày nay, chuyện giáo sư Ngô Bảo Châu được mời về nước làm việc là chuyện nóng trên nhiều trang báo.
Bảo vệ nhà báo và bảo vệ tiếng Việt (10/08/2010)
Có những báo cáo làm người ta... ngượng, dù nó đúng đắn (mà đúng đắn thì mới đáng ngượng), chẳng hạn như cái báo cáo Tình hình chính tả văn bản tiếng Việt do Viện Công nghệ Thông tin - ĐH Quốc gia Hà Nội và Công ty VieGrid công bố cuối tháng Bảy vừa rồi.
Đám cưới trăm mâm (02/08/2010)
Báo chí thế giới vừa có nhiều thông tin về ái nữ của cựu Tổng thống Mỹ B. Clinton lấy chồng, với lễ cưới có nhiều dấu ấn, và dĩ nhiên là sẽ rất sang trọng rồi. Nhưng tôi chú ý đến một chi tiết: có gần 500 khách được mời dự lễ.
Kẻ đàng hoàng và tình yêu mù quáng (23/07/2010)
Những khi rỗi, cầm tờ báo trên tay, tôi thường xem các mục giải đáp tâm tình, nhỏ to tâm sự, gỡ rối tơ lòng… do các chuyên gia tâm lý và tình yêu phụ trách, hòng bù đắp cho những lỗ hổng kiến thức khổng lồ của mình về lĩnh vực này.
Tháng tám đừng mưa... (14/07/2010)
Sau nắng nóng đỉnh điểm là trận mưa lớn nhất trong năm. Khi nhiệt độ trong nhà có lúc lên tới 45 độ C, ngoài trời giữa trưa lên tới 68 độ C thì điện vẫn luôn phiên mất tại nhiều khu vực.
Khi người ta trẻ, mà buồn... (12/07/2010)
Tuần trước, bọn trẻ sụt sùi vì chuyện anh chàng Park Yong Ha, nam diễn viên Hàn Quốc điển trai đã từng làm vô số khán giả châu Á, tất nhiên cả khán giả Việt Nam (cả mấy bà nội trợ vừa nấu cơm vừa xem phim truyền hình dài tập, không riêng bọn trẻ)....
Chuyện vặt ở đám tắc đường (02/07/2010)
Tắc đường cũng hệt như tắc một cái cống nước. Dòng người đang “chảy” từ từ trên đường, như một thứ chất lỏng mà càng đến gần giờ tan tầm càng đặc sánh lại.

Đang nắng nóng, mất điện, người đủ cả hoa quả nước khoáng rượu bia cũng rũ ra huống gì cây cỏ mùa khô hạn, thì nghe có cái hội thảo tên là Quốc hoa Việt Nam: Sự cần thiết tôn vinh và Tiêu chí lựa chọn.

Ngày giải phóng miền Nam cách đây 35 năm, hàng đoàn quân chiến thắng trở về, biết bao gia đình trùng phùng sum họp thì gia đình bà lại bao trùm cảnh biệt ly. Bởi tin báo tử của chồng bà cũng vừa về tới nơi. Nhìn thấy các con đang ôm nhau khóc, đầu chít khăn tang, bà cũng quỳ sụp xuống, khóc không thành tiếng.

Ừ thì Tết không rộn ràng, háo hức như ngày xưa. Ừ thì truyền thống đang bị hiện đại với những quay cuồng công việc lấn lướt. Ừ thì con trẻ chả còn thiết tha với áo mới, lũ teen teen có khi quên cả đi thăm ông bà ngày đầu năm chỉ vì mải tour xuyên Việt.

Mùa đông Hà Nội, dù ai yêu ai ghét nhưng vẫn luôn là cái gì rất riêng của Hà Nội. Chỉ cần ra sân bay ở Hà Nội và TP. HCM thôi, sẽ thấy thú vị vô cùng.

Chuyện hy hữu trăm năm bây giờ đã thấy. Người dân Hà Nội đi bộ qua đáy sông Hồng. Và người ta trồng rau, đỗ, ngô và lạc, và cả dâu, nếu muốn, ở đáy sông, nơi mà hàng ngàn năm nay là nơi cư ngụ bình yên của Long vương.

Không thể phủ nhận thành tích của người đẹp Việt Nam trong thời gian gần đây khi tham gia những cuộc thi nhan sắc trong và ngoài nước. Tuy nhiên, sự dài dòng trong phần thi ứng xử và giới thiệu mình trước khán giả đã làm họ đôi khi mất điểm.

Xưa nay đàn ông mới lắm bồ bịch chứ không phải đàn bà. Đàn bà cô nào máu lắm cũng chỉ yêu được một lúc năm bảy anh là cùng, đa số chỉ chăm chỉ về nhà ăn cơm, thi thoảng mới tạt ngang kiếm bát phở rồi lại ba chân bốn cẳng chạy về nhà ăn cơm hay cho cơm ăn. Thế thôi.



 
"Quay chậm" đoạn băng gây scandal Siu Black - Sơn Lâm
Cuối cùng, mỗi độc giả đã có thể tìm cho mình một lời giải đáp từ vụ scandal không đáng có và kéo dài khá lâu mang tên Sơn Lâm – Siu Black ở vòng thi Audition của Vietnam Idol.
  • Vì sao phim lịch sử "đẻ" khó?
    Phim về đề tài lịch sử vốn là thể loại khó nhằn với các nhà làm phim trong hoàn cảnh kinh phí luôn ở tình trạng "giật gấu vá vai". Chẳng cứ gì phim truyền hình, ngay phim điện ảnh cũng gặp rất nhiều khó khăn khi thực hiện đề tài lịch sử.
  • Khi “dung” tỉ lệ nghịch với “ngôn”
    Nếu ai đó có giây phút “bất chợt” ghé thăm blog cá nhân hoặc facebook của Hoa hậu Thu Thuỷ, chắc sẽ giật mình trước những phát ngôn của người đẹp.

Hoa hậu Ukraina rạng rỡ phút đăng quang
Ekaterina Zakharchenko, 21 tuổi vừa đăng quang Hoa hậu Ukraina và cô sẽ đại diện cho đất nước này tham gia cuộc thi Hoa hậu Thế giới 2010 tại Sanya, Trung Quốc vào cuối tháng 10-2010.

Khi bò... điên
Khi con bò điên lên nó không chịu dừng lại, nhưng thật may mắn là người đàn ông không bị thương nặng. Thật là một trò chơi nguy hiểm!
  • Khi thủ môn mắc lỗi
    Thủ môn là chốt chặn cuối cùng của đội bóng, là người ngăn chặn những pha ghi bàn của đối phương. Họ là người hùng của tuyến phòng ngự, nhưng đôi khi họ cũng có những sai lầm ngớ ngẩn và không thể tha thứ.
  • Này thì động vào xe anh này
    Anh chàng đi xe đạp có thói quen chống tay vào ô tô của người khác cắc sẽ có bài học nhớ đời.

 
Lợn tai xanh, rùa tai đỏ
Người nào trót nghe về cái tai đỏ của rùa, loài rùa tai đỏ - đứng đầu danh sách những con vật gây hại môi trường - thì tuần này lo phát sốt trước việc các bà các cô ở Huế, ở Hà Nộ...
Khi cái đẹp lên giá
Thông tin gây choáng cho nhiều người khi biết kinh phí đầu tư riêng cho phần sân khấu biểu diễn đêm chung kết Hoa hậu Việt Nam 2010, diễn ra đêm 14/8 tại Tuần Châu - Quảng Ninh, lên đến 7 tỷ đồng.

Nhân chuyện trải thảm đỏ
Ai cũng biết, Việt Nam coi trọng nhân tài, mấy ngày nay, chuyện giáo sư Ngô Bảo Châu được mời về nước làm việc là chuyện nóng trên nhiều trang báo.
Tháng tám đừng mưa...
Sau nắng nóng đỉnh điểm là trận mưa lớn nhất trong năm. Khi nhiệt độ trong nhà có lúc lên tới 45 độ C, ngoài trời giữa trưa lên tới 68 độ C thì điện vẫn luôn phiên mất tại nhiều khu vực.

Khi người ta trẻ, mà buồn...
Tuần trước, bọn trẻ sụt sùi vì chuyện anh chàng Park Yong Ha, nam diễn viên Hàn Quốc điển trai đã từng làm vô số khán giả châu Á, tất nhiên cả khán giả Việt Nam (cả mấy bà nội trợ vừa nấu cơm vừa xem phim truyền hình dài tập, không riêng bọn trẻ)....
Chuyện vặt ở đám tắc đường
Tắc đường cũng hệt như tắc một cái cống nước. Dòng người đang “chảy” từ từ trên đường, như một thứ chất lỏng mà càng đến gần giờ tan tầm càng đặc sánh lại.

Mệt!
Đang nắng nóng, mất điện, người đủ cả hoa quả nước khoáng rượu bia cũng rũ ra huống gì cây cỏ mùa khô hạn, thì nghe có cái hội thảo tên là Quốc hoa Việt Nam: Sự cần thiết tôn vinh và Tiêu chí lựa chọn.
Nhật ký ngày mất điện
17h40: Đứng dậy khỏi bàn làm việc. Thế là cũng gửi xong cái báo cáo cho “Nhà máy Nhiệt điện lớn nhất miền Bắc”. Tháng Bảy này sẽ phát điện, mong nó đóng góp chút sản lượng cho dân tình đỡ… thiếu điện…

Bỗng dưng thấy... dốt
Xưa nay, tôi vẫn tự biết mình không thông minh lắm. Chỉ biết tư duy kiểu nhỏ lẻ loanh quanh, như là mấy hôm trước, cứ thầm ao ước bằng cách nào đó có được chút xíu trong số tiền tỷ khổng lồ của dự án đường sắt cao tốc, để làm cái cầu bắc qua sông Pô Kô cho bà con vùng sâu vùng xa, người lớn đi làm, trẻ em đi học, đỡ cảnh bắt buộc du lịch mạo hiểm mỗi ngày.
Festival này bạn có về không?
Mai mưa, trưa tạnh, chiều dông/Trời còn tráo trở, huống lòng người thương. Từ thời còn đi học tôi đã thường nghe câu thơ ấy. Nghe có vẻ buồn, có vẻ... đa nghi nữa, vậy mà nó sống được trong ký ức người Huế là vì gắn liền với cái thời tiết đỏng đảnh nơi này.