Giáo dụcTrẻ nghèo gánh gồng vào năm học
Giáo dụcCó người bảo, đồ ăn Hà Nội không thể nào ngon bằng bản xứ. Điều này cũng dễ hiểu bởi làm sao kiếm được một người con gái gánh cốm làng Vòng ở đất phương Nam. Mà chỉ cần thiếu đi đôi quang gánh thôi thì vị của cốm đã kém ngon một nửa. Nhưng, để vợi đi nỗi nhớ cố hương, những người con đất Hà thành đã biết mang một "góc trời riêng" của đất Thăng Long ngàn năm văn hiến vào Sài Gòn theo những cách riêng của họ.
Có một Hà Nội trong lòng Sài Gòn
Đó là một chút Hà Nội còn đẹp nguyên sơ xen giữa nhịp sống sôi động của đất phương Nam. Một Hà Nội cổ kính và trầm mặc ẩn giữa những ngóc ngách chật cứng dân cư. Ngang dọc những con đường ở thành phố có thể dễ dàng bắt gặp các quán ăn đậm chất Hà Nội. Từ các nhà hàng Chả cá sang trọng ở Trương Định, Lê Qúy Đôn, Hai Bà Trưng đến các quán thịt chó bình dân ở cư xá Bắc Hải...phục vụ cho đủ mọi đối tượng. Không chỉ đa dạng về giá cả, các quán ăn còn đa dạng về thời gian phục vụ. Ăn sáng có bánh cuốn Thanh Trì trên đường Trường Sơn, phở Bắc Hải - có cả rau thì là, bún ốc trên đường Kỳ Đồng. Ăn trưa có các quán cơm Bắc như cơm bà cả Đọi trên đường Tôn Thất Hiệp, Đồng Nhân ở Trương Định...còn buổi tối nếu thèm một chút quà đêm Hà Nội, đi dọc theo đường Cộng Hòa nếu may mắn sẽ bắt gặp những hàng bán lạc rang húng lìu bên lề đường đủ làm ấm lòng những người xa quê.
![]() |
| Một trong những phố cổ Hà Nội |
Có người bảo đồ ăn Hà Nội ở Sài Gòn không thể nào ngon bằng bản xứ. Điều này cũng dễ hiểu bởi làm sao kiếm được một gánh cốm làng Vòng ở đất phương Nam. Mà chỉ thiếu đi đôi quang gánh thì món ăn đã giảm ngon đi một nửa. Thôi thì không có "bản gốc", dân đất Bắc đành tìm đến những nơi bán đồ khô và các loại trái cây Hà Nội như bánh mì Hà Nội trên đường Nguyễn Thiện Thuật, cửa hàng thực phẩm Hà Nội góc Điện Biên Phủ - Nguyễn Bỉnh Khiêm...Một chút quà vặt cũng vơi đi ít nhiều nỗi nhớ.
Ở góc đường Trương Định - Điện Biên Phủ, một cây sấu cổ thụ cũng đủ làm nao nao cả buổi chiều nắng nhạt. Có người con đất Hà thành chợt ngang qua trong khung cảnh ấy mà không phải trầm ngâm ngước nhìn?Đang chạy dọc xa lộ Hà Nội chợt nghe mùi hoa sữa lãng đãng trong gió. Dừng xe, hít thật sâu vào lồng ngực mùi hương. Dòng ký ức về mùa thu Hà Nội ùa về. Nếu bất chợt, có tiếng bản nhạc "Hướng về Hà Nội" đâu đây vọng lại hay một "Đoản khúc thu Hà Nội" vang lên sẽ khiến những người con ấy xa quê bỗng dưng trào nước mắt.
Muốn sống "đậm" hơn trong không khí Hà Nội, bạn có thể một lần ghé quán cà phê "Hà Nội và tôi" ở phố Trần Cao Vân vào buổi tối để nghe những bài hát về Hà Nội. Ngồi trong không gian kiến trúc đặc trưng, lắng nghe những giai điệu thân quen, bạn sẽ tìm lại được cái hồn của phố cổ ngỡ như rất xa xôi.
Bước vào Nhà sách mang tên Hà Nội trên đường Phạm Ngũ Lão hoặc Nguyễn Thị Minh Khai, mang về nhà một giỏ đầy tản văn, bút ký, tạp bút, truyện ngắn...về đất kinh kỳ. Một mình nằm nghiền ngẫm, gợi mở trí tưởng tượng, cảm giác như đang sống giữa Hà Nội. Đó âu cũng là một cách để nhớ để thương.
Ngàn năm thương nhớ đất Thăng Long
Nhạc sĩ Phú Quang từng nói về nỗi nhớ Hà Nội trong 23 năm sống trên đất Sài Gòn: "Nhớ Hà Nội như nhớ người yêu ở đầu kia đất nước. Nhiều lúc chỉ chực bỏ tất cả để trở về mảnh đất in dấu cả tuổi thơ với những quán cóc hiu hắt chén trà nóng, vài ly rượu nhạt với những người bạn vong niên". Đó là những kỷ niệm không phai nhòa trong tâm trí người nghệ sỹ, nó ám ảnh và trở thành nguồn cảm xúc để anh viết về Hà Nội và trở thành một nhạc sỹ của những tình khúc về đất Thăng Long - Hà Nội.
Một trong những người Hà Nội nổi tiếng nhất ở Sài Gòn hiện nay là cô Bống (biệt danh của ca sĩ Hồng Nhung). Tuổi thơ Hồng Nhung gắn bó với Hà Nội. Ngay cả khi đã định cư và khẳng định tên tuổi ở TP.HCM nhưng Hồng Nhung vẫn dành một phần ba thời gian trong năm để ở Hà Nội. Cô tâm sự: "Công việc cứ cuốn mình đi. Mỗi lần ra Hà Nội là mình cảm thấy dịu lại bởi không khí êm đềm, chầm chậm đã trở thành quen thuộc với mình. Gặp gỡ bạn bè cũ, ngồi đến hàng giờ trò chuyện, lang thang với nhau dọc đường Thanh Niên mà chẳng bao giờ biết chán. Mình còn muốn đi nhiều nơi để biết nhiều điều, nhưng đến một ngày nào đó sẽ quay về Hà Nội - nơi mình đã sinh ra".
Còn với nhạc sĩ Trần Tiến, người đã lãng du cả cuộc đời, thì Hà Nội là một "cõi riêng" vô cùng thiêng liêng. Mỗi lần về Hà Nội anh luôn có cảm giác như đứa trẻ được về với ngôi nhà của mình. Anh thích một tiết trời se lạnh, không nóng quá mà cũng đừng lạnh quá. Thích được lang thang một mình trên đường phố mà không có ai nhận ra anh. Thích được ngồi ở một quán vắng ngắm cảnh vật, mọi người qua lại, ngắm những ngôi nhà cổ kính để nhớ về thời thơ ấu...
Để thay lời kết cho bài viết, xin mạn phép trích một đoạn trong bức thư tình cờ đến tay tôi: "Giờ đây, cậu đang lang thang giữa nắng vàng Sài Gòn hay đang vùi đầu trên thư viện để quyên đi nỗi nhớ mùa thu Hà Nội? Nhớ năm ngoái Kim đến thăm mình...Ừ, cũng vào độ này đây, chúng mình cùng đi trên con đường từ trường về khu nhà trọ buổi đêm hoa sữa thơm ngát cả cõi lòng. Lạ qúa, về đến phòng ở tận tầng ba, ngửi tóc nhau vẫn còn thấy thơm...rồi chợt phá lên cười vì phát hiện ra bên dưới bậu cửa sổ những đóa hoa trắng đục náu vào vòm lá xanh đang lặng lẽ tỏa hương.
Bỗng dưng mình lại nhớ tới câu châm ngôn cổ của người La Mã: "Mọi ngả đường đều dẫn đến thành Roma". Mình tin rằng, trong những ngả đường ấy có muôn triệu ngả đường tâm hồn đã, đang và luôn hướng về Hà Nội, trong đó có mình, có Kim, có người đàn ông bán dép thích nghe chuyện Hà Nội ở chợ Bến Thành..."
Theo Khánh Việt

Đang nắng nóng, mất điện, người đủ cả hoa quả nước khoáng rượu bia cũng rũ ra huống gì cây cỏ mùa khô hạn, thì nghe có cái hội thảo tên là Quốc hoa Việt Nam: Sự cần thiết tôn vinh và Tiêu chí lựa chọn.
Ngày giải phóng miền Nam cách đây 35 năm, hàng đoàn quân chiến thắng trở về, biết bao gia đình trùng phùng sum họp thì gia đình bà lại bao trùm cảnh biệt ly. Bởi tin báo tử của chồng bà cũng vừa về tới nơi. Nhìn thấy các con đang ôm nhau khóc, đầu chít khăn tang, bà cũng quỳ sụp xuống, khóc không thành tiếng.
Ừ thì Tết không rộn ràng, háo hức như ngày xưa. Ừ thì truyền thống đang bị hiện đại với những quay cuồng công việc lấn lướt. Ừ thì con trẻ chả còn thiết tha với áo mới, lũ teen teen có khi quên cả đi thăm ông bà ngày đầu năm chỉ vì mải tour xuyên Việt.
Mùa đông Hà Nội, dù ai yêu ai ghét nhưng vẫn luôn là cái gì rất riêng của Hà Nội. Chỉ cần ra sân bay ở Hà Nội và TP. HCM thôi, sẽ thấy thú vị vô cùng.
Chuyện hy hữu trăm năm bây giờ đã thấy. Người dân Hà Nội đi bộ qua đáy sông Hồng. Và người ta trồng rau, đỗ, ngô và lạc, và cả dâu, nếu muốn, ở đáy sông, nơi mà hàng ngàn năm nay là nơi cư ngụ bình yên của Long vương.
Không thể phủ nhận thành tích của người đẹp Việt Nam trong thời gian gần đây khi tham gia những cuộc thi nhan sắc trong và ngoài nước. Tuy nhiên, sự dài dòng trong phần thi ứng xử và giới thiệu mình trước khán giả đã làm họ đôi khi mất điểm.
Xưa nay đàn ông mới lắm bồ bịch chứ không phải đàn bà. Đàn bà cô nào máu lắm cũng chỉ yêu được một lúc năm bảy anh là cùng, đa số chỉ chăm chỉ về nhà ăn cơm, thi thoảng mới tạt ngang kiếm bát phở rồi lại ba chân bốn cẳng chạy về nhà ăn cơm hay cho cơm ăn. Thế thôi.
Lợn tai xanh, rùa tai đỏ
Khi cái đẹp lên giá
Nhân chuyện trải thảm đỏ
Tháng tám đừng mưa...
Khi người ta trẻ, mà buồn...
Chuyện vặt ở đám tắc đường
Mệt!
Nhật ký ngày mất điện
Bỗng dưng thấy... dốt
Festival này bạn có về không?