Hậu trường
Những người đẹp ‘cao số’ của làng giải trí Hoa ngữ
Xinh đẹp, tài giỏi trong công việc, là người tình trong mộng của mày râu
Người nổi tiếng
Nhà tôi không dát vàng
Đọc những thông tin ấy tôi cũng thấy buồn cười
Yêu và sống
Hà Thành “over night”!
Những cuộc chơi không có hồi kết....

 
 
Gửi bài viết In bài viết   Cỡ chữ
Còn ai về phố Sinh Từ?
26/01/2010 09:56 (GMT +7)

Hồi mới lập gia đình, tôi cũng đã chăm chút cho cái bếp riêng của nhà mình một bộ dao ngoại bóng loáng, đẹp mắt. Nhưng mỗi khi sử dụng thì mới thấy… đẹp thôi chưa đủ. Tôi nhớ đến con dao bổ cau của bà tôi, sắc lem lẻm, chả thế mà các cụ ngày xưa ví “sắc như dao cau”.

Tôi nhớ đến những con dao, cái kéo dùng trong nhà bếp của mẹ tôi, “chắc như dao pha”, chặt xương, băm thịt gà, miếng nào ra miếng nấy, đều chằn chặn hoặc tỉa hoa, thái lát, cắt ớt, đều khéo như múa. Chả thế mà là dâu trưởng của một dòng họ, hai chục lần giỗ chạp trong một năm đều một tay mẹ tôi lo liệu, lần nào những mâm cỗ cũng vừa đẹp mắt vừa ngon miệng.

Theo lời dặn của mẹ, tôi tìm đến Nguyễn Khuyến, con phố dao kéo của Hà Nội xưa kia mang tên phố Sinh Từ. Bây giờ, dao kéo ngoại mẫu mã bắt mắt bày bán khắp nơi, ít người cầu kỳ tìm về Sinh Từ xưa, Nguyễn Khuyến nay để chọn mua con dao cái kéo cho gia đình mình nữa. Thời buổi tấc đất tấc vàng, bây giờ cả con phố dài gần 600 mét từ phía giáp với đường Lê Duẩn đến đoạn gần Văn Miếu, xen giữa các hàng bún chả, quần áo, hoa tươi là những cửa hàng bày đủ loại dao kéo, chảo nhôm, vợt nhúng phở, xích sắt...

Cửa hàng nào cũng treo biển dao kéo Sinh Từ, hoặc ST. Nhưng từ khi còn tên phố Sinh Từ, thì hiệu dao kéo Sinh Tài vẫn là nơi chốn tạo được uy tín với người dùng. Khi biết tôi muốn tìm lại hiệu dao kéo Sinh Tài vang danh một thuở, bà bán nước chè đầu phố Nguyễn Khuyến bảo: Cô phải đến đúng số 15A nhé. Đó mới chính là Sinh Tài “xịn”.

Số nhà 15A phố Nguyễn Khuyến xẻ làm đôi, bên này dao kéo, bên kia cũng dao kéo với tấm biển rất đơn sơ “Dao kéo Sinh Tài 100 năm”. Tôi may mắn gặp được ông Nguyễn Đắc Bình, “truyền nhân” của “thương hiệu” Sinh Tài nổi tiếng suốt hơn 100 năm qua. Ông bảo, dạo này ông mới ngồi đây, vì nhiều bạn bè bảo ông mà lại thuê người bán, hay cho người khác đứng bán, thì còn gì là “giữ gìn” nghề cha truyền con nối nữa. Câu chuyện trong một sáng mùa đông Hà Nội se lạnh, tôi được ông “trích ngang” cho nghe về lịch sử nghề dao kéo của phố này, và về thương hiệu dao kéo Sinh Tài…

Vào cuối thế kỷ 19, ông Nguyễn Đắc Nghị, người làng Canh thuộc phủ Hoài Đức (nay là Xuân Phương, Từ Liêm) đã mang nghề làm dao kéo lên Hà Nội, lập nghiệp tại phố Sinh Từ với cửa hàng mang biển hiệu Sinh Tài. Ông tự luyện thép bằng thủ công, gồm gang và sắt tây để chế tạo ra các loại dao kéo. Sản phẩm đặc biệt của ông chính là những con dao được làm bằng “thép bổ” (tức là dao được làm bằng sắt ở giữa và sắt ốp hai bên). Loại dao này chủ yếu phục vụ một số nghề đặc biệt như đóng giày dép, cắt lốp ôtô và các nhà hàng, khách sạn thời bấy giờ.

Từ cuối thế kỷ 19 đến năm 1954, trên phố Sinh Từ chỉ duy nhất có cửa hiệu dao kéo Sinh Tài. Cũng từ sự thành công của cửa hàng Sinh Tài mà rất nhiều người cũng mở cửa hàng dao kéo, lập thành một phố chuyên nghề dao kéo đất kinh kì.

Người con cả của cụ Nguyễn Đắc Nghị là ông Nguyễn Đắc Cẩn học nghề của cha từ năm 15 tuổi. Ông Cẩn đã phát huy thêm nghề luyện thép của cha để làm ra những sản phẩm phục vụ cho một số nghề khác như mộc, nề, điêu khắc, cắt xén giấy… Vào khoảng những năm 1940, sản phẩm dao kéo của cửa hàng Sinh Tài đã được xuất khẩu sang các nước láng giềng như Ai Lao (Lào), Cao Miên (Campuchia) và Xiêm La (Thái Lan), Pháp...

Bản thân ông Bình cũng sớm quen với nghề rèn. Năm 1960, ông vừa học Đại học Bách khoa vừa đánh búa. Đến năm 1971, cụ Cẩn mất, truyền lại toàn bộ nghề cho ông Bình. Đến nay, ngoài 70 tuổi, ông có 4 con đẻ và đang truyền nghề cho người con cả sinh năm 1973. Mặc dù thời đại dao kéo ngoại nhập vừa bóng đẹp vừa tiện lợi dần chiếm lĩnh thị trường, dao kéo Sinh Tài không còn được thịnh vượng như xưa, nhưng cửa hàng của ông vẫn có những khách quen, đặt những loại dụng cụ chuyên dụng.

Tôi đã chọn cho mình được mấy con dao, cái kéo “Sinh Tài chính hiệu”. Lại được ông Bình cẩn thận mách nhỏ mẹo giữ cho dao kéo không bị gỉ sét. Bây giờ, mỗi khi cầm dao kéo Sinh Tài trên tay, tôi như thấy được hơi ấm của người thợ của một phố nghề đất Thăng Long. Những thương hiệu của phố phường sẽ sống lại, nếu mỗi người trong chúng ta bằng hành động cụ thể của mình để gìn giữ và phát triển những giá trị do cha ông trao truyền…

Theo Phạm Hương

TIN MỚI:
Khi được xướng tên là một nhu cầu (29/08/2010)
Nói đến chuyện xướng tên, hay vinh danh, vào thời điểm này, người ta hiểu ngay lập tức rằng Huân chương Fields, giải thưởng được coi là “Nobel toán học” của giáo sư Ngô Bảo Châu chính là cái đầu tiên và đương nhiên hơn mọi thứ cần phải nói.
Lợn tai xanh, rùa tai đỏ (25/08/2010)
Người nào trót nghe về cái tai đỏ của rùa, loài rùa tai đỏ - đứng đầu danh sách những con vật gây hại môi trường - thì tuần này lo phát sốt trước việc các bà các cô ở Huế, ở Hà Nộ...
Khi cái đẹp lên giá (17/08/2010)
Thông tin gây choáng cho nhiều người khi biết kinh phí đầu tư riêng cho phần sân khấu biểu diễn đêm chung kết Hoa hậu Việt Nam 2010, diễn ra đêm 14/8 tại Tuần Châu - Quảng Ninh, lên đến 7 tỷ đồng.
TIN ĐÃ ĐƯA:
Khi được xướng tên là một nhu cầu (29/08/2010)
Nói đến chuyện xướng tên, hay vinh danh, vào thời điểm này, người ta hiểu ngay lập tức rằng Huân chương Fields, giải thưởng được coi là “Nobel toán học” của giáo sư Ngô Bảo Châu chính là cái đầu tiên và đương nhiên hơn mọi thứ cần phải nói.
Lợn tai xanh, rùa tai đỏ (25/08/2010)
Người nào trót nghe về cái tai đỏ của rùa, loài rùa tai đỏ - đứng đầu danh sách những con vật gây hại môi trường - thì tuần này lo phát sốt trước việc các bà các cô ở Huế, ở Hà Nộ...
Khi cái đẹp lên giá (17/08/2010)
Thông tin gây choáng cho nhiều người khi biết kinh phí đầu tư riêng cho phần sân khấu biểu diễn đêm chung kết Hoa hậu Việt Nam 2010, diễn ra đêm 14/8 tại Tuần Châu - Quảng Ninh, lên đến 7 tỷ đồng.
Nhân chuyện trải thảm đỏ (16/08/2010)
Ai cũng biết, Việt Nam coi trọng nhân tài, mấy ngày nay, chuyện giáo sư Ngô Bảo Châu được mời về nước làm việc là chuyện nóng trên nhiều trang báo.
Bảo vệ nhà báo và bảo vệ tiếng Việt (10/08/2010)
Có những báo cáo làm người ta... ngượng, dù nó đúng đắn (mà đúng đắn thì mới đáng ngượng), chẳng hạn như cái báo cáo Tình hình chính tả văn bản tiếng Việt do Viện Công nghệ Thông tin - ĐH Quốc gia Hà Nội và Công ty VieGrid công bố cuối tháng Bảy vừa rồi.
Đám cưới trăm mâm (02/08/2010)
Báo chí thế giới vừa có nhiều thông tin về ái nữ của cựu Tổng thống Mỹ B. Clinton lấy chồng, với lễ cưới có nhiều dấu ấn, và dĩ nhiên là sẽ rất sang trọng rồi. Nhưng tôi chú ý đến một chi tiết: có gần 500 khách được mời dự lễ.
Kẻ đàng hoàng và tình yêu mù quáng (23/07/2010)
Những khi rỗi, cầm tờ báo trên tay, tôi thường xem các mục giải đáp tâm tình, nhỏ to tâm sự, gỡ rối tơ lòng… do các chuyên gia tâm lý và tình yêu phụ trách, hòng bù đắp cho những lỗ hổng kiến thức khổng lồ của mình về lĩnh vực này.
Tháng tám đừng mưa... (14/07/2010)
Sau nắng nóng đỉnh điểm là trận mưa lớn nhất trong năm. Khi nhiệt độ trong nhà có lúc lên tới 45 độ C, ngoài trời giữa trưa lên tới 68 độ C thì điện vẫn luôn phiên mất tại nhiều khu vực.
Khi người ta trẻ, mà buồn... (12/07/2010)
Tuần trước, bọn trẻ sụt sùi vì chuyện anh chàng Park Yong Ha, nam diễn viên Hàn Quốc điển trai đã từng làm vô số khán giả châu Á, tất nhiên cả khán giả Việt Nam (cả mấy bà nội trợ vừa nấu cơm vừa xem phim truyền hình dài tập, không riêng bọn trẻ)....
Chuyện vặt ở đám tắc đường (02/07/2010)
Tắc đường cũng hệt như tắc một cái cống nước. Dòng người đang “chảy” từ từ trên đường, như một thứ chất lỏng mà càng đến gần giờ tan tầm càng đặc sánh lại.

Đang nắng nóng, mất điện, người đủ cả hoa quả nước khoáng rượu bia cũng rũ ra huống gì cây cỏ mùa khô hạn, thì nghe có cái hội thảo tên là Quốc hoa Việt Nam: Sự cần thiết tôn vinh và Tiêu chí lựa chọn.

Ngày giải phóng miền Nam cách đây 35 năm, hàng đoàn quân chiến thắng trở về, biết bao gia đình trùng phùng sum họp thì gia đình bà lại bao trùm cảnh biệt ly. Bởi tin báo tử của chồng bà cũng vừa về tới nơi. Nhìn thấy các con đang ôm nhau khóc, đầu chít khăn tang, bà cũng quỳ sụp xuống, khóc không thành tiếng.

Ừ thì Tết không rộn ràng, háo hức như ngày xưa. Ừ thì truyền thống đang bị hiện đại với những quay cuồng công việc lấn lướt. Ừ thì con trẻ chả còn thiết tha với áo mới, lũ teen teen có khi quên cả đi thăm ông bà ngày đầu năm chỉ vì mải tour xuyên Việt.

Mùa đông Hà Nội, dù ai yêu ai ghét nhưng vẫn luôn là cái gì rất riêng của Hà Nội. Chỉ cần ra sân bay ở Hà Nội và TP. HCM thôi, sẽ thấy thú vị vô cùng.

Chuyện hy hữu trăm năm bây giờ đã thấy. Người dân Hà Nội đi bộ qua đáy sông Hồng. Và người ta trồng rau, đỗ, ngô và lạc, và cả dâu, nếu muốn, ở đáy sông, nơi mà hàng ngàn năm nay là nơi cư ngụ bình yên của Long vương.

Không thể phủ nhận thành tích của người đẹp Việt Nam trong thời gian gần đây khi tham gia những cuộc thi nhan sắc trong và ngoài nước. Tuy nhiên, sự dài dòng trong phần thi ứng xử và giới thiệu mình trước khán giả đã làm họ đôi khi mất điểm.

Xưa nay đàn ông mới lắm bồ bịch chứ không phải đàn bà. Đàn bà cô nào máu lắm cũng chỉ yêu được một lúc năm bảy anh là cùng, đa số chỉ chăm chỉ về nhà ăn cơm, thi thoảng mới tạt ngang kiếm bát phở rồi lại ba chân bốn cẳng chạy về nhà ăn cơm hay cho cơm ăn. Thế thôi.



 
"Quay chậm" đoạn băng gây scandal Siu Black - Sơn Lâm
Cuối cùng, mỗi độc giả đã có thể tìm cho mình một lời giải đáp từ vụ scandal không đáng có và kéo dài khá lâu mang tên Sơn Lâm – Siu Black ở vòng thi Audition của Vietnam Idol.
  • Vì sao phim lịch sử "đẻ" khó?
    Phim về đề tài lịch sử vốn là thể loại khó nhằn với các nhà làm phim trong hoàn cảnh kinh phí luôn ở tình trạng "giật gấu vá vai". Chẳng cứ gì phim truyền hình, ngay phim điện ảnh cũng gặp rất nhiều khó khăn khi thực hiện đề tài lịch sử.
  • Khi “dung” tỉ lệ nghịch với “ngôn”
    Nếu ai đó có giây phút “bất chợt” ghé thăm blog cá nhân hoặc facebook của Hoa hậu Thu Thuỷ, chắc sẽ giật mình trước những phát ngôn của người đẹp.

Hà Nội đêm 2-9: Đường rực đèn, pháo hoa rực trời
Hà Nội đêm 2-9 lung linh với những sắc màu. Từ đường Điện Biên Phủ, Lăng Chủ Tịch tới hồ Gươm, tất cả khoác lên mình bộ xiêm y của ánh sáng, của đèn hoa đăng và của pháo hoa rực rỡ.

R. Federer ghi điểm mà không cần nhìn
Tưởng chừng Roger Federer đã mất điểm, nhưng bất ngờ tay vợt người Thụy Sĩ tung ra cú đánh ngược mà không cần nhìn về phía bên kia lưới để hạ gục đối phương.
  • Khỏa thân vì... chó
    Trên đường phố, con vật dồn chàng trai vào thế khó và phải lần lượt cởi bỏ quần áo chỉ vì chưa mua đò ăn cho mình.
  • Khốn khổ vì da chân... mịn
    Cô nàng này mặc váy nên muốn ngồi bắt chân chữ ngũ nhưng vì da cân quá... mượt mịn nên đành chịu.

 
Lợn tai xanh, rùa tai đỏ
Người nào trót nghe về cái tai đỏ của rùa, loài rùa tai đỏ - đứng đầu danh sách những con vật gây hại môi trường - thì tuần này lo phát sốt trước việc các bà các cô ở Huế, ở Hà Nộ...
Khi cái đẹp lên giá
Thông tin gây choáng cho nhiều người khi biết kinh phí đầu tư riêng cho phần sân khấu biểu diễn đêm chung kết Hoa hậu Việt Nam 2010, diễn ra đêm 14/8 tại Tuần Châu - Quảng Ninh, lên đến 7 tỷ đồng.

Nhân chuyện trải thảm đỏ
Ai cũng biết, Việt Nam coi trọng nhân tài, mấy ngày nay, chuyện giáo sư Ngô Bảo Châu được mời về nước làm việc là chuyện nóng trên nhiều trang báo.
Tháng tám đừng mưa...
Sau nắng nóng đỉnh điểm là trận mưa lớn nhất trong năm. Khi nhiệt độ trong nhà có lúc lên tới 45 độ C, ngoài trời giữa trưa lên tới 68 độ C thì điện vẫn luôn phiên mất tại nhiều khu vực.

Khi người ta trẻ, mà buồn...
Tuần trước, bọn trẻ sụt sùi vì chuyện anh chàng Park Yong Ha, nam diễn viên Hàn Quốc điển trai đã từng làm vô số khán giả châu Á, tất nhiên cả khán giả Việt Nam (cả mấy bà nội trợ vừa nấu cơm vừa xem phim truyền hình dài tập, không riêng bọn trẻ)....
Chuyện vặt ở đám tắc đường
Tắc đường cũng hệt như tắc một cái cống nước. Dòng người đang “chảy” từ từ trên đường, như một thứ chất lỏng mà càng đến gần giờ tan tầm càng đặc sánh lại.

Mệt!
Đang nắng nóng, mất điện, người đủ cả hoa quả nước khoáng rượu bia cũng rũ ra huống gì cây cỏ mùa khô hạn, thì nghe có cái hội thảo tên là Quốc hoa Việt Nam: Sự cần thiết tôn vinh và Tiêu chí lựa chọn.
Nhật ký ngày mất điện
17h40: Đứng dậy khỏi bàn làm việc. Thế là cũng gửi xong cái báo cáo cho “Nhà máy Nhiệt điện lớn nhất miền Bắc”. Tháng Bảy này sẽ phát điện, mong nó đóng góp chút sản lượng cho dân tình đỡ… thiếu điện…

Bỗng dưng thấy... dốt
Xưa nay, tôi vẫn tự biết mình không thông minh lắm. Chỉ biết tư duy kiểu nhỏ lẻ loanh quanh, như là mấy hôm trước, cứ thầm ao ước bằng cách nào đó có được chút xíu trong số tiền tỷ khổng lồ của dự án đường sắt cao tốc, để làm cái cầu bắc qua sông Pô Kô cho bà con vùng sâu vùng xa, người lớn đi làm, trẻ em đi học, đỡ cảnh bắt buộc du lịch mạo hiểm mỗi ngày.
Festival này bạn có về không?
Mai mưa, trưa tạnh, chiều dông/Trời còn tráo trở, huống lòng người thương. Từ thời còn đi học tôi đã thường nghe câu thơ ấy. Nghe có vẻ buồn, có vẻ... đa nghi nữa, vậy mà nó sống được trong ký ức người Huế là vì gắn liền với cái thời tiết đỏng đảnh nơi này.