Bên lề
Sơn “công chúa” giữa đời thường
Sơn đủ bản lĩnh, dũng cảm đi bóng giữa "rừng gươm"
Người nổi tiếng
Nhà tôi không dát vàng
Đọc những thông tin ấy tôi cũng thấy buồn cười
Photo
Hà Nội đêm 2-9: Đường rực đèn, pháo hoa rực trời
Hà Nội khoác lên mình bộ xiêm y của ánh sáng, của đèn hoa đăng và của pháo hoa rực rỡ.

 
 
Gửi bài viết In bài viết   Cỡ chữ
Có một Hà Nội giữa Sài Gòn
05/02/2010 07:48 (GMT +7)

Những con đường ngắn, ngang dọc rợp bóng cây xanh, những góc phố bằng lăng nở hoa tím ngát, những ngôi nhà có chiếc cổng màu xanh lá... Đắm mình trong không gian ấy, hít một hơi thật dài không khí trong lành của buổi sáng tinh mơ, bất chợt tưởng như mình đang ở đâu đó giữa lòng Hà Nội. 

Hà Nội bỗng thật gần...

Đó là con phố Thợ Nhuộm tím ngát bằng lăng mỗi khi hè về? Hay là phố nhỏ Linh Lang, khu dân cư yên bình phía sau hồ Thủ Lệ? Khác hẳn với không khí ồn ào, náo nhiệt của Sài Gòn, khu dân cư K300 (thuộc khu phố 4, P.12, Q. Tân Bình, TP. HCM) yên tĩnh, thanh bình đến lạ. Chẳng có tiếng gầm rú của xe máy, không tiếng nhạc ầm ĩ của quán cà phê, cũng chẳng có cảnh ồn ào của những quán nhậu. Chỉ vài quán cơm văn phòng, vài quán quà vặt buổi sáng với bảng hiệu đặc trưng của Hà Nội: "Miến, phở, cháo tim cật". 20 năm trước, nơi đây vốn là đồng ruộng, ao đầm thuộc quyền quản lý của Bộ Quốc phòng. Ao ruộng xưa giờ đã thành nhà cao tầng với trên 70% dân cư là người miền Bắc. Trong số đó, người Hà Nội gốc hoặc những người đã có thời gian dài sống và làm việc ở Hà Nội chiếm đa số. 

Lẫn trong không gian kiến trúc của Sài Gòn, nhưng lối thiết kế của đa số nhà cửa, biệt thự nơi đây vẫn thấp thoáng phong cách trầm lắng, kín đáo của người Hà Nội. Nhà có thể nhiều tầng, biệt thự có thể rất rộng nhưng được thiết kế đơn giản, ít hoạ tiết và ít màu sắc. Gõ cửa một ngôi nhà cổng xanh, mặt tiền trang trí giản dị với hai tông màu  trắng xám và đỏ gạch, sân trước mộc mạc với gạch Tàu, trên đường Nguyễn Minh Hoàng, tôi được chủ nhà, vốn là người Hà Nội đón tiếp bằng nụ cười đôn hậu. Năm nay đã qua tuổi  "thất thập", sống ở Sài Gòn gần 20 năm, nhưng giọng nói, cốt cách, và phong thái của người Hà Nội ở bà Bích Liên vẫn khiến tôi ngỡ chỉ cần quay về phía sau, đã có thể nhìn thấy Hồ Gươm. 

Không gian của Hà Nội càng gần hơn khi đặt chân vào phòng khách. Cách bài trí đơn giản nhưng sang trọng bởi sự kết hợp hài hoà của bộ bàn ghế gỗ, bộ tranh sơn mài mai lan cúc trúc, chiếc đôn bày bình cổ ở góc nhà, tượng Phật Di Lặc ở góc đối diện. Vừa rót nước chè mời khách, bà vừa nhẹ nhàng trò chuyện: "Người Hà Nội vốn thích lối trang trí đơn giản nhưng sang trọng và gần gũi với thiên nhiên. Dù chịu ảnh hưởng nhiều bởi lối kiến trúc hiện đại, nhưng đa phần chủ nhà ở đây vẫn chuộng những chiếc cổng đơn giản. Cũng khó lý giải tại sao người Hà Nội thích sơn cổng màu xanh lá. Có lẽ do chịu ảnh hưởng bởi những toà nhà có tường màu vàng, cổng xanh kiểu Pháp, vốn rất phổ biến ở Hà Nội. Thêm vào đó, màu xanh cho cảm giác gần gũi hơn với thiên nhiên, cây cỏ, vì thế tâm hồn mình cũng nhẹ nhõm, thanh thoát hơn".

Trong các ngôi nhà ở khu này, có một vật dụng không thể thiếu là bộ ấm trà. Bởi: "Dù không uống trà, nhưng người Hà Nội vẫn luôn có trà ngon trong nhà để tiếp khách". Bà Bích Liên nói. 

Nếp nhà

Giữa không khí trong lành của buổi sáng tinh mơ và tiếng nhạc êm dịu, những cụ ông, cụ bà trong trang phục trắng, tay cầm những chiếc quạt đỏ thắm, thực hiện những động tác Thái cực quyền dưỡng sinh một cách nhẹ nhàng. Hình ảnh này khiến người ta dễ liên tưởng đến buổi sáng bình yên ở Hồ Gươm, Hồ Tây. Ở các ngả đường, những người tập thể dục buổi sáng thỉnh thoảng lại chào nhau bằng giọng Bắc "rặt". Ở một góc khác, một nhóm các bác lớn tuổi đang ngồi quanh bàn cờ tướng, vừa đánh cờ, vừa nhâm nhi tách chè thơm lừng, nóng hổi. Dường như nét sinh hoạt văn hoá của Hà Nội diễn ra đều đặn hàng ngày ở đây. 

Nghe nói nhà có khách, cụ ông Huyền Phương, 82 tuổi vội vàng đóng bộ áo sơ mi, quần tây chỉnh tề. Thói quen của người Hà Nội dường như đã ăn sâu vào nếp sống của mỗi người. Bản chất niềm nở, gần gũi trong giao tiếp của người Hà Nội vẫn vẹn nguyên, dẫu trong số họ, người sống xa quê ít nhất cũng đã hơn 10 năm. 

Bữa cơm chiều của gia đình bác Phạm Hữu Hiếu (đường Hoàng Kế Viêm) luôn đầy đủ các thành viên của ba thế hệ. Lần lượt từng người mời cơm cả nhà. Ai ăn xong trước cũng phải chào trước khi rời bàn. Cũng có người nói: "Mời cơm vừa rắc rối, vừa mất thời gian". Nhưng bác Hiếu lại cho rằng: "Mời cơm là nếp sinh hoạt đã có từ lâu lắm của người Hà Nội. Mời cơm không phải là hình thức hoặc khách sáo mà là để nhắc nhở con cháu phải biết kính trên nhường dưới". Đến bất kỳ nhà ai là người miền Bắc ở khu vực này vào giờ cơm, đều có thể nghe tiếng mời chào lễ phép. Thậm chí, chỉ có hai vợ chồng già trong bữa cơm trưa, ông bà cũng không quên mời nhau: "Mời ông (bà) xơi cơm". Nghe ấm áp và thân thương biết chừng nào. 

"Tình đường nghĩa phố"

"Đó là văn hoá nối tiếp từ "Tình làng nghĩa xóm" ngày xưa. Khu phố 4 giờ chỉ có đường, có phố nhưng đừng vì đường phố, vì lối sống hiện đại mà quên đi cái tình, cái nghĩa của những người cùng chung sống trong cộng đồng". Lời của ông Phan Văn Nga - khu phố trưởng khu phố 4, P.12, Q. Tân Bình được chứng minh khá sống động. Tiếng chào "Chào cụ ạ!", "Chào bác ạ!" ,"Bác đi chợ ạ"... ríu rít trong buổi bình minh. 

Có thể gặp nhau mỗi ngày nhưng người dân ở K30 vẫn chào nhau, vẫn dừng lại vài phút để hàn huyên, bàn luận về một vấn đề nào đó, có thể là kể cho nhau nghe chuyện cô con dâu mới sinh, đứa con trai mới có việc làm... Vài hôm không gặp một gương mặt thân quen, họ lại hỏi thăm nhau để có ai đau ốm, người trong khu phố sẽ rủ nhau thăm nom, an ủi. "Gần đây bị đau chân, nên tôi ít ra ngoài. Mỗi lần đi tập thể dục hoặc đi chợ về bà nhà lại kể "Hôm nay ông A, bà B...hỏi thăm ông. Chỉ chừng ấy thôi nhưng cũng đủ ấm lòng". Ông Huyền Phương, chậm rãi tâm sự. Nét sống đẹp ấy đã thầm lặng lan toả. 

Không có hoa đào, không có cái lạnh buốt ngày xuân, nhưng không khí ngày Tết ở đây chẳng khác Hà Nội là mấy. "Trẻ con cũng háo hức quanh nồi bánh chưng trước sân, chờ xem ông bà, bố mẹ vớt bánh. Những ngày Tết, cả khu phố vui như trẩy hội. Tổ trưởng dân phố sẽ khởi hành đầu tiên sang chúc Tết nhà bên cạnh. Từ đó, quân số xông nhà cứ tăng dần từ nhà này sang nhà khác. Có những con đường, cả phố cùng nhau ăn Tết. Mỗi nhà mang món ngon, vật lạ của gia đình mình ra trước hiên, xếp bàn ghế dài suốt con đường. Bao nhiêu năm nay, ngày Tết ở đây vẫn thế". Niềm vui lấp lánh trong ánh mắt chị Bùi Thị Hiếu khi kể về những mùa xuân đã qua. 

Theo Thảo Vân

 

TIN MỚI:
Khi được xướng tên là một nhu cầu (29/08/2010)
Nói đến chuyện xướng tên, hay vinh danh, vào thời điểm này, người ta hiểu ngay lập tức rằng Huân chương Fields, giải thưởng được coi là “Nobel toán học” của giáo sư Ngô Bảo Châu chính là cái đầu tiên và đương nhiên hơn mọi thứ cần phải nói.
Lợn tai xanh, rùa tai đỏ (25/08/2010)
Người nào trót nghe về cái tai đỏ của rùa, loài rùa tai đỏ - đứng đầu danh sách những con vật gây hại môi trường - thì tuần này lo phát sốt trước việc các bà các cô ở Huế, ở Hà Nộ...
Khi cái đẹp lên giá (17/08/2010)
Thông tin gây choáng cho nhiều người khi biết kinh phí đầu tư riêng cho phần sân khấu biểu diễn đêm chung kết Hoa hậu Việt Nam 2010, diễn ra đêm 14/8 tại Tuần Châu - Quảng Ninh, lên đến 7 tỷ đồng.
TIN ĐÃ ĐƯA:
Khi được xướng tên là một nhu cầu (29/08/2010)
Nói đến chuyện xướng tên, hay vinh danh, vào thời điểm này, người ta hiểu ngay lập tức rằng Huân chương Fields, giải thưởng được coi là “Nobel toán học” của giáo sư Ngô Bảo Châu chính là cái đầu tiên và đương nhiên hơn mọi thứ cần phải nói.
Lợn tai xanh, rùa tai đỏ (25/08/2010)
Người nào trót nghe về cái tai đỏ của rùa, loài rùa tai đỏ - đứng đầu danh sách những con vật gây hại môi trường - thì tuần này lo phát sốt trước việc các bà các cô ở Huế, ở Hà Nộ...
Khi cái đẹp lên giá (17/08/2010)
Thông tin gây choáng cho nhiều người khi biết kinh phí đầu tư riêng cho phần sân khấu biểu diễn đêm chung kết Hoa hậu Việt Nam 2010, diễn ra đêm 14/8 tại Tuần Châu - Quảng Ninh, lên đến 7 tỷ đồng.
Nhân chuyện trải thảm đỏ (16/08/2010)
Ai cũng biết, Việt Nam coi trọng nhân tài, mấy ngày nay, chuyện giáo sư Ngô Bảo Châu được mời về nước làm việc là chuyện nóng trên nhiều trang báo.
Bảo vệ nhà báo và bảo vệ tiếng Việt (10/08/2010)
Có những báo cáo làm người ta... ngượng, dù nó đúng đắn (mà đúng đắn thì mới đáng ngượng), chẳng hạn như cái báo cáo Tình hình chính tả văn bản tiếng Việt do Viện Công nghệ Thông tin - ĐH Quốc gia Hà Nội và Công ty VieGrid công bố cuối tháng Bảy vừa rồi.
Đám cưới trăm mâm (02/08/2010)
Báo chí thế giới vừa có nhiều thông tin về ái nữ của cựu Tổng thống Mỹ B. Clinton lấy chồng, với lễ cưới có nhiều dấu ấn, và dĩ nhiên là sẽ rất sang trọng rồi. Nhưng tôi chú ý đến một chi tiết: có gần 500 khách được mời dự lễ.
Kẻ đàng hoàng và tình yêu mù quáng (23/07/2010)
Những khi rỗi, cầm tờ báo trên tay, tôi thường xem các mục giải đáp tâm tình, nhỏ to tâm sự, gỡ rối tơ lòng… do các chuyên gia tâm lý và tình yêu phụ trách, hòng bù đắp cho những lỗ hổng kiến thức khổng lồ của mình về lĩnh vực này.
Tháng tám đừng mưa... (14/07/2010)
Sau nắng nóng đỉnh điểm là trận mưa lớn nhất trong năm. Khi nhiệt độ trong nhà có lúc lên tới 45 độ C, ngoài trời giữa trưa lên tới 68 độ C thì điện vẫn luôn phiên mất tại nhiều khu vực.
Khi người ta trẻ, mà buồn... (12/07/2010)
Tuần trước, bọn trẻ sụt sùi vì chuyện anh chàng Park Yong Ha, nam diễn viên Hàn Quốc điển trai đã từng làm vô số khán giả châu Á, tất nhiên cả khán giả Việt Nam (cả mấy bà nội trợ vừa nấu cơm vừa xem phim truyền hình dài tập, không riêng bọn trẻ)....
Chuyện vặt ở đám tắc đường (02/07/2010)
Tắc đường cũng hệt như tắc một cái cống nước. Dòng người đang “chảy” từ từ trên đường, như một thứ chất lỏng mà càng đến gần giờ tan tầm càng đặc sánh lại.

Đang nắng nóng, mất điện, người đủ cả hoa quả nước khoáng rượu bia cũng rũ ra huống gì cây cỏ mùa khô hạn, thì nghe có cái hội thảo tên là Quốc hoa Việt Nam: Sự cần thiết tôn vinh và Tiêu chí lựa chọn.

Ngày giải phóng miền Nam cách đây 35 năm, hàng đoàn quân chiến thắng trở về, biết bao gia đình trùng phùng sum họp thì gia đình bà lại bao trùm cảnh biệt ly. Bởi tin báo tử của chồng bà cũng vừa về tới nơi. Nhìn thấy các con đang ôm nhau khóc, đầu chít khăn tang, bà cũng quỳ sụp xuống, khóc không thành tiếng.

Ừ thì Tết không rộn ràng, háo hức như ngày xưa. Ừ thì truyền thống đang bị hiện đại với những quay cuồng công việc lấn lướt. Ừ thì con trẻ chả còn thiết tha với áo mới, lũ teen teen có khi quên cả đi thăm ông bà ngày đầu năm chỉ vì mải tour xuyên Việt.

Mùa đông Hà Nội, dù ai yêu ai ghét nhưng vẫn luôn là cái gì rất riêng của Hà Nội. Chỉ cần ra sân bay ở Hà Nội và TP. HCM thôi, sẽ thấy thú vị vô cùng.

Chuyện hy hữu trăm năm bây giờ đã thấy. Người dân Hà Nội đi bộ qua đáy sông Hồng. Và người ta trồng rau, đỗ, ngô và lạc, và cả dâu, nếu muốn, ở đáy sông, nơi mà hàng ngàn năm nay là nơi cư ngụ bình yên của Long vương.

Không thể phủ nhận thành tích của người đẹp Việt Nam trong thời gian gần đây khi tham gia những cuộc thi nhan sắc trong và ngoài nước. Tuy nhiên, sự dài dòng trong phần thi ứng xử và giới thiệu mình trước khán giả đã làm họ đôi khi mất điểm.

Xưa nay đàn ông mới lắm bồ bịch chứ không phải đàn bà. Đàn bà cô nào máu lắm cũng chỉ yêu được một lúc năm bảy anh là cùng, đa số chỉ chăm chỉ về nhà ăn cơm, thi thoảng mới tạt ngang kiếm bát phở rồi lại ba chân bốn cẳng chạy về nhà ăn cơm hay cho cơm ăn. Thế thôi.



 
"Quay chậm" đoạn băng gây scandal Siu Black - Sơn Lâm
Cuối cùng, mỗi độc giả đã có thể tìm cho mình một lời giải đáp từ vụ scandal không đáng có và kéo dài khá lâu mang tên Sơn Lâm – Siu Black ở vòng thi Audition của Vietnam Idol.
  • Vì sao phim lịch sử "đẻ" khó?
    Phim về đề tài lịch sử vốn là thể loại khó nhằn với các nhà làm phim trong hoàn cảnh kinh phí luôn ở tình trạng "giật gấu vá vai". Chẳng cứ gì phim truyền hình, ngay phim điện ảnh cũng gặp rất nhiều khó khăn khi thực hiện đề tài lịch sử.
  • Khi “dung” tỉ lệ nghịch với “ngôn”
    Nếu ai đó có giây phút “bất chợt” ghé thăm blog cá nhân hoặc facebook của Hoa hậu Thu Thuỷ, chắc sẽ giật mình trước những phát ngôn của người đẹp.

Hà Nội đêm 2-9: Đường rực đèn, pháo hoa rực trời
Hà Nội đêm 2-9 lung linh với những sắc màu. Từ đường Điện Biên Phủ, Lăng Chủ Tịch tới hồ Gươm, tất cả khoác lên mình bộ xiêm y của ánh sáng, của đèn hoa đăng và của pháo hoa rực rỡ.

R. Federer ghi điểm mà không cần nhìn
Tưởng chừng Roger Federer đã mất điểm, nhưng bất ngờ tay vợt người Thụy Sĩ tung ra cú đánh ngược mà không cần nhìn về phía bên kia lưới để hạ gục đối phương.
  • Khỏa thân vì... chó
    Trên đường phố, con vật dồn chàng trai vào thế khó và phải lần lượt cởi bỏ quần áo chỉ vì chưa mua đò ăn cho mình.
  • Khốn khổ vì da chân... mịn
    Cô nàng này mặc váy nên muốn ngồi bắt chân chữ ngũ nhưng vì da cân quá... mượt mịn nên đành chịu.

 
Lợn tai xanh, rùa tai đỏ
Người nào trót nghe về cái tai đỏ của rùa, loài rùa tai đỏ - đứng đầu danh sách những con vật gây hại môi trường - thì tuần này lo phát sốt trước việc các bà các cô ở Huế, ở Hà Nộ...
Khi cái đẹp lên giá
Thông tin gây choáng cho nhiều người khi biết kinh phí đầu tư riêng cho phần sân khấu biểu diễn đêm chung kết Hoa hậu Việt Nam 2010, diễn ra đêm 14/8 tại Tuần Châu - Quảng Ninh, lên đến 7 tỷ đồng.

Nhân chuyện trải thảm đỏ
Ai cũng biết, Việt Nam coi trọng nhân tài, mấy ngày nay, chuyện giáo sư Ngô Bảo Châu được mời về nước làm việc là chuyện nóng trên nhiều trang báo.
Tháng tám đừng mưa...
Sau nắng nóng đỉnh điểm là trận mưa lớn nhất trong năm. Khi nhiệt độ trong nhà có lúc lên tới 45 độ C, ngoài trời giữa trưa lên tới 68 độ C thì điện vẫn luôn phiên mất tại nhiều khu vực.

Khi người ta trẻ, mà buồn...
Tuần trước, bọn trẻ sụt sùi vì chuyện anh chàng Park Yong Ha, nam diễn viên Hàn Quốc điển trai đã từng làm vô số khán giả châu Á, tất nhiên cả khán giả Việt Nam (cả mấy bà nội trợ vừa nấu cơm vừa xem phim truyền hình dài tập, không riêng bọn trẻ)....
Chuyện vặt ở đám tắc đường
Tắc đường cũng hệt như tắc một cái cống nước. Dòng người đang “chảy” từ từ trên đường, như một thứ chất lỏng mà càng đến gần giờ tan tầm càng đặc sánh lại.

Mệt!
Đang nắng nóng, mất điện, người đủ cả hoa quả nước khoáng rượu bia cũng rũ ra huống gì cây cỏ mùa khô hạn, thì nghe có cái hội thảo tên là Quốc hoa Việt Nam: Sự cần thiết tôn vinh và Tiêu chí lựa chọn.
Nhật ký ngày mất điện
17h40: Đứng dậy khỏi bàn làm việc. Thế là cũng gửi xong cái báo cáo cho “Nhà máy Nhiệt điện lớn nhất miền Bắc”. Tháng Bảy này sẽ phát điện, mong nó đóng góp chút sản lượng cho dân tình đỡ… thiếu điện…

Bỗng dưng thấy... dốt
Xưa nay, tôi vẫn tự biết mình không thông minh lắm. Chỉ biết tư duy kiểu nhỏ lẻ loanh quanh, như là mấy hôm trước, cứ thầm ao ước bằng cách nào đó có được chút xíu trong số tiền tỷ khổng lồ của dự án đường sắt cao tốc, để làm cái cầu bắc qua sông Pô Kô cho bà con vùng sâu vùng xa, người lớn đi làm, trẻ em đi học, đỡ cảnh bắt buộc du lịch mạo hiểm mỗi ngày.
Festival này bạn có về không?
Mai mưa, trưa tạnh, chiều dông/Trời còn tráo trở, huống lòng người thương. Từ thời còn đi học tôi đã thường nghe câu thơ ấy. Nghe có vẻ buồn, có vẻ... đa nghi nữa, vậy mà nó sống được trong ký ức người Huế là vì gắn liền với cái thời tiết đỏng đảnh nơi này.