Giáo dụcTrẻ nghèo gánh gồng vào năm học
PhotoHà Nội đêm 2-9: Đường rực đèn, pháo hoa rực trời
Giáo dục
PhotoBốn phim tết với hình thức thể hiện rất khác nhau chuẩn bị ra rạp. Màn bạc Tết Canh Dần sẽ rất “mượt mắt” với những cảnh quay đẹp, người đẹp, âm nhạc tưng bừng, tình huống hài vui nhộn... Phim tết mà!
Chẳng còn nghi ngờ gì nữa về thành phần diễn viên, các ngôi sao người mẫu, ca sĩ, diễn viên hài kịch... quy tụ thật rôm rả trên màn ảnh. Ai diễn hài có duyên nhất, đẹp nhất, “hot” nhất trong năm thì sẽ trở thành nhân vật chính trên màn bạc. Diễn xuất nhiều khi chỉ là yếu tố phụ, chủ yếu là cái tên phải bán được vé. Phim tết mà!
![]() |
|
Cảnh trong phim Công chúa teen và ngũ hổ tướng |
Thoại trong phim được viết sao cho tự nhiên, giản dị nhất, ngôn ngữ đời thường, gây cười càng nhiều càng tốt. Các tác giả tự hào vỗ ngực là có khả năng “bẻ gãy” truyền thống thoại khô cứng, khuôn sáo trong đa số những bộ phim Việt Nam trước đây. Phim Việt “lấy lòng” người xem, làm được việc này nhờ biết lắng nghe ý kiến của khán giả. Không có khán giả thì rất nguy hiểm, nhà đầu tư sẽ chẳng còn vốn liếng, tinh thần đâu mà làm nữa. Phim tết mà!
Doanh thu phim tết năm nào cũng tăng, cho thấy các đạo diễn xoa, vuốt khán giả như vậy là hiệu quả rồi, người ta chỉ lấy làm hồ nghi liệu những người sáng tạo có còn làm đúng thiên chức sáng tạo và đào sâu, nhìn rộng ra cho nghề nghiệp của mình? Hỏi là hỏi vậy thôi, câu trả lời thì nghe mãi rồi, rằng tôi làm phim cho khán giả, không làm cho báo chí, không làm cho nhà lý luận phê bình, không làm cho ban giám khảo liên hoan phim... Dấu hiệu lặp lại của những đạo diễn được tung hô là “biết làm phim bạc tỉ” (chứ không phải là làm phim hay) có phải là sự trả lời cho tư tưởng: phim tết mà?
Để kéo khán giả, chưa bao giờ phim ảnh được quảng cáo dữ dội như vậy. Trước khi phim ra đời, chưa biết đến chất lượng phim thế nào, trên các trang báo mạng đã có cả chục bài viết, hình ảnh về một bộ phim, được chuyển biến hình thức: hậu trường phim, hình ảnh trong phim, phỏng vấn đạo diễn, diễn viên chính, diễn viên phụ... Họp báo, ra mắt các phim đều được tổ chức rầm rộ, chuyên nghiệp chẳng thua kém gì các liên hoan phim lớn. Có lẽ nhờ vậy mà kéo khán giả đến rạp ngày càng nhiều, doanh thu mỗi năm đều tăng so với năm trước. Chẳng ai bất ngờ gì cả, vì là phim tết mà!
Có phim xem xong khán giả có người tặc lưỡi, cau mày: vậy mà cũng là phim à? Cứ như gom danh hài lại tấu trên màn ảnh vậy, cứ như trẻ con bày trò ra chơi vậy. Nhưng nhiều người cũng cười xòa: phim tết mà!
Báo viết có khi phim chỉ đạt bốn mà nói thành... năm. Có lỗi với khán giả nhưng vì tinh thần ủng hộ phim Việt nên thông thường cũng xí xóa những hạt sạn, những cái chưa được. Chẳng ai làm cái việc tàn nhẫn (hay dại dột) mà đi so sánh phim tết của Việt Nam với những tác phẩm giải trí của nước ngoài, vì trong giới nhà báo cũng có nói với nhau quan điểm này: phim tết mà!
Đã bảy năm kể từ ngày phim thị trường bùng phát trở lại (sau Gái nhảy vào năm 2003), có được bao nhiêu phim kiểu này đạt chất lượng? Đẳng cấp và hình thức nâng tầm được bao nhiêu? “Giải trí” mà chúng ta vẫn ra rả nói với nhau có đồng nghĩa với xem chân dài, danh hài... hay có gì khác hơn không? Những cuộc chơi chỉ dừng lại ở 10-20 ngày ở các rạp chiếu bóng tại các thành phố lớn trong nước rồi kết toán lời lỗ, hay phải biết nghĩ đến hướng đi nào dài hơn, thị trường nào khác nữa?... Chẳng lẽ trả lời cho tất cả những câu hỏi này, chúng ta chỉ nhìn nhau rồi nhún vai, mình làm phim tết mà!
Theo Đỗ Duy

Đang nắng nóng, mất điện, người đủ cả hoa quả nước khoáng rượu bia cũng rũ ra huống gì cây cỏ mùa khô hạn, thì nghe có cái hội thảo tên là Quốc hoa Việt Nam: Sự cần thiết tôn vinh và Tiêu chí lựa chọn.
Ngày giải phóng miền Nam cách đây 35 năm, hàng đoàn quân chiến thắng trở về, biết bao gia đình trùng phùng sum họp thì gia đình bà lại bao trùm cảnh biệt ly. Bởi tin báo tử của chồng bà cũng vừa về tới nơi. Nhìn thấy các con đang ôm nhau khóc, đầu chít khăn tang, bà cũng quỳ sụp xuống, khóc không thành tiếng.
Ừ thì Tết không rộn ràng, háo hức như ngày xưa. Ừ thì truyền thống đang bị hiện đại với những quay cuồng công việc lấn lướt. Ừ thì con trẻ chả còn thiết tha với áo mới, lũ teen teen có khi quên cả đi thăm ông bà ngày đầu năm chỉ vì mải tour xuyên Việt.
Mùa đông Hà Nội, dù ai yêu ai ghét nhưng vẫn luôn là cái gì rất riêng của Hà Nội. Chỉ cần ra sân bay ở Hà Nội và TP. HCM thôi, sẽ thấy thú vị vô cùng.
Chuyện hy hữu trăm năm bây giờ đã thấy. Người dân Hà Nội đi bộ qua đáy sông Hồng. Và người ta trồng rau, đỗ, ngô và lạc, và cả dâu, nếu muốn, ở đáy sông, nơi mà hàng ngàn năm nay là nơi cư ngụ bình yên của Long vương.
Không thể phủ nhận thành tích của người đẹp Việt Nam trong thời gian gần đây khi tham gia những cuộc thi nhan sắc trong và ngoài nước. Tuy nhiên, sự dài dòng trong phần thi ứng xử và giới thiệu mình trước khán giả đã làm họ đôi khi mất điểm.
Xưa nay đàn ông mới lắm bồ bịch chứ không phải đàn bà. Đàn bà cô nào máu lắm cũng chỉ yêu được một lúc năm bảy anh là cùng, đa số chỉ chăm chỉ về nhà ăn cơm, thi thoảng mới tạt ngang kiếm bát phở rồi lại ba chân bốn cẳng chạy về nhà ăn cơm hay cho cơm ăn. Thế thôi.
Lợn tai xanh, rùa tai đỏ
Khi cái đẹp lên giá
Nhân chuyện trải thảm đỏ
Tháng tám đừng mưa...
Khi người ta trẻ, mà buồn...
Chuyện vặt ở đám tắc đường
Mệt!
Nhật ký ngày mất điện
Bỗng dưng thấy... dốt
Festival này bạn có về không?