Bên lề
Sơn “công chúa” giữa đời thường
Sơn đủ bản lĩnh, dũng cảm đi bóng giữa "rừng gươm"
Yêu và sống
Hà Thành “over night”!
Những cuộc chơi không có hồi kết....
Photo
Hà Nội đêm 2-9: Đường rực đèn, pháo hoa rực trời
Hà Nội khoác lên mình bộ xiêm y của ánh sáng, của đèn hoa đăng và của pháo hoa rực rỡ.

 
 
Gửi bài viết In bài viết   Cỡ chữ
Bỗng dưng... có "bầu"!
09/02/2010 08:20 (GMT +7)

Cuối năm con trâu rộ lên chuyện bầu giả, thai giả làm xôn xao dư luận. Câu hỏi đặt ra là tại sao bỗng dưng người ta "mê" bầu đến thế, ngược lại với hồi xưa sợ có bầu muốn chết?

Ấy là bởi vì ngày xưa ông bà ta cứ đụng tới là có bầu, nhà nào cũng có cả chục đứa con, còn bây giờ hì hà hì hục toát mồ hôi mà cũng chẳng ăn thua, đành có bầu giả cho thỏa lòng mong ước! Nhớ lại coi, hồi xưa có bầu thì giấu biệt, bây giờ có bầu thì mừng húm. Có ca sĩ, diễn viên sẵn sàng chụp hình khỏa thân khoe cái bụng bự ra cho thiện hạ chứng giám. Có bầu trở thành một fashion show! Hồi xưa có bầu mà chưa có... chồng thì hoảng lắm, trốn chui trốn nhủi, bây giờ thì "không chồng mà chửa mới ngoan!". Hồi xưa lấm la lấm lét, chực "quất ngựa truy phong" bây giờ thì anh nào làm cho dính bầu thì được nâng niu săn đón.

Thì ra... ta đang ở cái thời tinh trùng quý hiếm, chỉ còn một ít què quặt, yếu ớt, phải dùng mọi cách kích thích mà vẫn ì ạch đến nỗi các nhà khoa học phải hút nó vào ống bơm rồi thụt thẳng vào trứng nó mới chịu... làm ăn. Trứng cũng vậy, cũng èo uột, rụng toàn trứng non, trứng thối đến nỗi các nhà khoa học phải bóc tách, nuôi cấy trong môi trường nhân tạo. Hồi xưa con trai con gái ngồi chung trên chiếu đã có thể dính bầu như chơi! Cho nên người xưa mới khuyên "nam nữa thụ thụ bất thân" nghĩa là trai gái không được ngồi gần nhau, không được đụng chạm, nắm tay năm chân, kẻo trứng rụng lộp độp, tinh bay rào rào. Bây giờ thôi hết, trai gái thân thiết bá vai bá cổ, ôm nhau nựng nịu thắm thiết cũng chẳng đi đến đâu.

Tại sao loài người lại trở nên yếu ớt một cách đáng ngại như vậy? Thiên nhiên đã chẳng ban cho con người nhiều khoái cảm để hăng say làm nhiệm vụ đó sao? Thì ra cũng bởi con người quá thông minh nên con người tận lực khai thác khía cạnh khoái cảm để hưởng thụ, đêm bảy ngày ba vào ra không kể nên cạn kiệt hết tài nguyên; rồi cũng quá thông minh nên con người đấm đá, giành giật năng lượng đốt cháy bầu khí quyển làm cho Trái đất nóng lên và do đó việc sinh tinh trở nên khó khăn. Ta biết thiên nhiên đặt bộ phận sinh dục nam lòng thòng ở bên ngoài cơ thể là có ý đồ gì: nhiệt độ phải lạnh hơn vài độ mới dễ sinh tinh.

Cứ coi đàn ông sà rông sà lỏn mát mẻ ở các nước đang phát triển sinh đẻ ào ào can không nổi trong khi đàn ông các nước giàu có quần jeans, ao pull lùng sục con nuôi khắp nơi thì biết! Mặt khác, sử dụng kích thích tố nhân tạo cũng đã làm biến đổi môi trường bên trong: đàn ông không có khuynh hướng biến thành đàn bà và ngược lại. Gần đây ta thấy một số đàn ông Nhật Bản, Hàn Quốc và cả Việt Nam bỗng yểu điệu thục nữ, chăm chút nhan sắc, õng ẹo vào ra, thích việc nội trợ, trong khi đàn bà tay kiếm tay cung, dọc ngang trời đất.

Cũng nên biết rằng nữ giới đời sống căng thẳng thì ống dẫn trứng cũng thắt lại, trứng muốn rụng cũng không dễ, nam giới thì thuốc lá nhậu nhẹt, lo âu căng thẳng triền miên thì ống dẫn tinh cũng thắt lại, phóng tinh sao được. Chuyện ăn nằm với nhau bây giờ không còn là trìu mến, thương yêu mà nhiều khi là trả nợ, nặng phần trình diễn. Kỹ thuật yêu đương này nọ ai không dành thì bị chê là nhà quê. Nữ phải đầy năng động sáng tạo tích cực đòi hỏi... Nam âm thầm lo lắng thử nhiều thuốc để đáp ứng bở hơi tai, kiệt sức, xụi lơ...

Mọi thứ cứ phải như trong phim, trói tay chân tìm "bản năng gốc", giữ nụ hôn thôi như "người đàn bà đẹp", đầy kỹ năng chuyên nghiệp mà cũng đầy giả tạo, vờ vịt. Ông bà ngày xưa gần nhau là... gần nhau, thậm chí chẳng biết mô tê gì, chỉ vì yêu thương mà gần gũi, con cái là chuyện "trời cho" để nối dõi tông đường. Rồi "lấy vợ xem tông, lấy chồng xem giống". Gái "thắt lưng ong" vừa khéo chiều chồng vừa khéo nuôi con, kể cả những khi "heo kêu con khóc chồng đòi...". Khi khoa học can thiệp vào chuyện riêng tư thì đầu giường đầy thuốc trợ lực, cuối giường đầy thuốc ngừa thai, giữa giường bao cao su các thứ... vợ chồng trẻ hì hục học tập, nghiên cứu, thử nghiệm đầy căng thẳng, lo âu, hồi hộp, đầy quan sát, dòm ngó, cằn nhằn, trách móc... lẫn nhau.

Nhớ lại trong chiến tranh, nhiều cặp vợ chồng xa nhau lâu ngày, đau đáu chờ nhau, khi có dịp gặp nhau chút xíu đã đủ dính bầu, chẳng cần canh ngày rụng trứng mà trứng vẫn cứ rụng. Ấy bởi vì trong lúc cảm xúc trào dâng thì kích thích tố đã tuôn ra ào ạt không theo quy luật nào nữa! Tinh trùng cũng đầy ắp từ lâu chỉ chờ cuộc rượt đuổi marathon! Rồi "con cầu tự" lại là một tình huống khác. Chờ hoài không sinh đẻ được, vợ chồng bèn sắm sanh đi lễ chùa. Người đi lễ chùa mà thành tâm thì thảnh thơi thư thái, trứng sẽ rụng thoải mái hơn và sự gần gũi ăn nằm lúc đó như có thần linh... hỗ trợ!

Nhưng có lẽ còn một nguyên nhân âm thầm thôi thúc nữa, đó là người ta mong đợi có một con trâu vàng Kỷ Sửu trước khi biến thành con "cọp cái" Canh Dần chăng?

Ơ, nhưng mà cọp cái thì cũng dễ thương quá đi đó chứ!

Theo Đỗ Hồng Ngọc

TIN MỚI:
Khi được xướng tên là một nhu cầu (29/08/2010)
Nói đến chuyện xướng tên, hay vinh danh, vào thời điểm này, người ta hiểu ngay lập tức rằng Huân chương Fields, giải thưởng được coi là “Nobel toán học” của giáo sư Ngô Bảo Châu chính là cái đầu tiên và đương nhiên hơn mọi thứ cần phải nói.
Lợn tai xanh, rùa tai đỏ (25/08/2010)
Người nào trót nghe về cái tai đỏ của rùa, loài rùa tai đỏ - đứng đầu danh sách những con vật gây hại môi trường - thì tuần này lo phát sốt trước việc các bà các cô ở Huế, ở Hà Nộ...
Khi cái đẹp lên giá (17/08/2010)
Thông tin gây choáng cho nhiều người khi biết kinh phí đầu tư riêng cho phần sân khấu biểu diễn đêm chung kết Hoa hậu Việt Nam 2010, diễn ra đêm 14/8 tại Tuần Châu - Quảng Ninh, lên đến 7 tỷ đồng.
TIN ĐÃ ĐƯA:
Khi được xướng tên là một nhu cầu (29/08/2010)
Nói đến chuyện xướng tên, hay vinh danh, vào thời điểm này, người ta hiểu ngay lập tức rằng Huân chương Fields, giải thưởng được coi là “Nobel toán học” của giáo sư Ngô Bảo Châu chính là cái đầu tiên và đương nhiên hơn mọi thứ cần phải nói.
Lợn tai xanh, rùa tai đỏ (25/08/2010)
Người nào trót nghe về cái tai đỏ của rùa, loài rùa tai đỏ - đứng đầu danh sách những con vật gây hại môi trường - thì tuần này lo phát sốt trước việc các bà các cô ở Huế, ở Hà Nộ...
Khi cái đẹp lên giá (17/08/2010)
Thông tin gây choáng cho nhiều người khi biết kinh phí đầu tư riêng cho phần sân khấu biểu diễn đêm chung kết Hoa hậu Việt Nam 2010, diễn ra đêm 14/8 tại Tuần Châu - Quảng Ninh, lên đến 7 tỷ đồng.
Nhân chuyện trải thảm đỏ (16/08/2010)
Ai cũng biết, Việt Nam coi trọng nhân tài, mấy ngày nay, chuyện giáo sư Ngô Bảo Châu được mời về nước làm việc là chuyện nóng trên nhiều trang báo.
Bảo vệ nhà báo và bảo vệ tiếng Việt (10/08/2010)
Có những báo cáo làm người ta... ngượng, dù nó đúng đắn (mà đúng đắn thì mới đáng ngượng), chẳng hạn như cái báo cáo Tình hình chính tả văn bản tiếng Việt do Viện Công nghệ Thông tin - ĐH Quốc gia Hà Nội và Công ty VieGrid công bố cuối tháng Bảy vừa rồi.
Đám cưới trăm mâm (02/08/2010)
Báo chí thế giới vừa có nhiều thông tin về ái nữ của cựu Tổng thống Mỹ B. Clinton lấy chồng, với lễ cưới có nhiều dấu ấn, và dĩ nhiên là sẽ rất sang trọng rồi. Nhưng tôi chú ý đến một chi tiết: có gần 500 khách được mời dự lễ.
Kẻ đàng hoàng và tình yêu mù quáng (23/07/2010)
Những khi rỗi, cầm tờ báo trên tay, tôi thường xem các mục giải đáp tâm tình, nhỏ to tâm sự, gỡ rối tơ lòng… do các chuyên gia tâm lý và tình yêu phụ trách, hòng bù đắp cho những lỗ hổng kiến thức khổng lồ của mình về lĩnh vực này.
Tháng tám đừng mưa... (14/07/2010)
Sau nắng nóng đỉnh điểm là trận mưa lớn nhất trong năm. Khi nhiệt độ trong nhà có lúc lên tới 45 độ C, ngoài trời giữa trưa lên tới 68 độ C thì điện vẫn luôn phiên mất tại nhiều khu vực.
Khi người ta trẻ, mà buồn... (12/07/2010)
Tuần trước, bọn trẻ sụt sùi vì chuyện anh chàng Park Yong Ha, nam diễn viên Hàn Quốc điển trai đã từng làm vô số khán giả châu Á, tất nhiên cả khán giả Việt Nam (cả mấy bà nội trợ vừa nấu cơm vừa xem phim truyền hình dài tập, không riêng bọn trẻ)....
Chuyện vặt ở đám tắc đường (02/07/2010)
Tắc đường cũng hệt như tắc một cái cống nước. Dòng người đang “chảy” từ từ trên đường, như một thứ chất lỏng mà càng đến gần giờ tan tầm càng đặc sánh lại.

Đang nắng nóng, mất điện, người đủ cả hoa quả nước khoáng rượu bia cũng rũ ra huống gì cây cỏ mùa khô hạn, thì nghe có cái hội thảo tên là Quốc hoa Việt Nam: Sự cần thiết tôn vinh và Tiêu chí lựa chọn.

Ngày giải phóng miền Nam cách đây 35 năm, hàng đoàn quân chiến thắng trở về, biết bao gia đình trùng phùng sum họp thì gia đình bà lại bao trùm cảnh biệt ly. Bởi tin báo tử của chồng bà cũng vừa về tới nơi. Nhìn thấy các con đang ôm nhau khóc, đầu chít khăn tang, bà cũng quỳ sụp xuống, khóc không thành tiếng.

Ừ thì Tết không rộn ràng, háo hức như ngày xưa. Ừ thì truyền thống đang bị hiện đại với những quay cuồng công việc lấn lướt. Ừ thì con trẻ chả còn thiết tha với áo mới, lũ teen teen có khi quên cả đi thăm ông bà ngày đầu năm chỉ vì mải tour xuyên Việt.

Mùa đông Hà Nội, dù ai yêu ai ghét nhưng vẫn luôn là cái gì rất riêng của Hà Nội. Chỉ cần ra sân bay ở Hà Nội và TP. HCM thôi, sẽ thấy thú vị vô cùng.

Chuyện hy hữu trăm năm bây giờ đã thấy. Người dân Hà Nội đi bộ qua đáy sông Hồng. Và người ta trồng rau, đỗ, ngô và lạc, và cả dâu, nếu muốn, ở đáy sông, nơi mà hàng ngàn năm nay là nơi cư ngụ bình yên của Long vương.

Không thể phủ nhận thành tích của người đẹp Việt Nam trong thời gian gần đây khi tham gia những cuộc thi nhan sắc trong và ngoài nước. Tuy nhiên, sự dài dòng trong phần thi ứng xử và giới thiệu mình trước khán giả đã làm họ đôi khi mất điểm.

Xưa nay đàn ông mới lắm bồ bịch chứ không phải đàn bà. Đàn bà cô nào máu lắm cũng chỉ yêu được một lúc năm bảy anh là cùng, đa số chỉ chăm chỉ về nhà ăn cơm, thi thoảng mới tạt ngang kiếm bát phở rồi lại ba chân bốn cẳng chạy về nhà ăn cơm hay cho cơm ăn. Thế thôi.



 
"Quay chậm" đoạn băng gây scandal Siu Black - Sơn Lâm
Cuối cùng, mỗi độc giả đã có thể tìm cho mình một lời giải đáp từ vụ scandal không đáng có và kéo dài khá lâu mang tên Sơn Lâm – Siu Black ở vòng thi Audition của Vietnam Idol.
  • Vì sao phim lịch sử "đẻ" khó?
    Phim về đề tài lịch sử vốn là thể loại khó nhằn với các nhà làm phim trong hoàn cảnh kinh phí luôn ở tình trạng "giật gấu vá vai". Chẳng cứ gì phim truyền hình, ngay phim điện ảnh cũng gặp rất nhiều khó khăn khi thực hiện đề tài lịch sử.
  • Khi “dung” tỉ lệ nghịch với “ngôn”
    Nếu ai đó có giây phút “bất chợt” ghé thăm blog cá nhân hoặc facebook của Hoa hậu Thu Thuỷ, chắc sẽ giật mình trước những phát ngôn của người đẹp.

Hà Nội đêm 2-9: Đường rực đèn, pháo hoa rực trời
Hà Nội đêm 2-9 lung linh với những sắc màu. Từ đường Điện Biên Phủ, Lăng Chủ Tịch tới hồ Gươm, tất cả khoác lên mình bộ xiêm y của ánh sáng, của đèn hoa đăng và của pháo hoa rực rỡ.

R. Federer ghi điểm mà không cần nhìn
Tưởng chừng Roger Federer đã mất điểm, nhưng bất ngờ tay vợt người Thụy Sĩ tung ra cú đánh ngược mà không cần nhìn về phía bên kia lưới để hạ gục đối phương.
  • Khỏa thân vì... chó
    Trên đường phố, con vật dồn chàng trai vào thế khó và phải lần lượt cởi bỏ quần áo chỉ vì chưa mua đò ăn cho mình.
  • Khốn khổ vì da chân... mịn
    Cô nàng này mặc váy nên muốn ngồi bắt chân chữ ngũ nhưng vì da cân quá... mượt mịn nên đành chịu.

 
Lợn tai xanh, rùa tai đỏ
Người nào trót nghe về cái tai đỏ của rùa, loài rùa tai đỏ - đứng đầu danh sách những con vật gây hại môi trường - thì tuần này lo phát sốt trước việc các bà các cô ở Huế, ở Hà Nộ...
Khi cái đẹp lên giá
Thông tin gây choáng cho nhiều người khi biết kinh phí đầu tư riêng cho phần sân khấu biểu diễn đêm chung kết Hoa hậu Việt Nam 2010, diễn ra đêm 14/8 tại Tuần Châu - Quảng Ninh, lên đến 7 tỷ đồng.

Nhân chuyện trải thảm đỏ
Ai cũng biết, Việt Nam coi trọng nhân tài, mấy ngày nay, chuyện giáo sư Ngô Bảo Châu được mời về nước làm việc là chuyện nóng trên nhiều trang báo.
Tháng tám đừng mưa...
Sau nắng nóng đỉnh điểm là trận mưa lớn nhất trong năm. Khi nhiệt độ trong nhà có lúc lên tới 45 độ C, ngoài trời giữa trưa lên tới 68 độ C thì điện vẫn luôn phiên mất tại nhiều khu vực.

Khi người ta trẻ, mà buồn...
Tuần trước, bọn trẻ sụt sùi vì chuyện anh chàng Park Yong Ha, nam diễn viên Hàn Quốc điển trai đã từng làm vô số khán giả châu Á, tất nhiên cả khán giả Việt Nam (cả mấy bà nội trợ vừa nấu cơm vừa xem phim truyền hình dài tập, không riêng bọn trẻ)....
Chuyện vặt ở đám tắc đường
Tắc đường cũng hệt như tắc một cái cống nước. Dòng người đang “chảy” từ từ trên đường, như một thứ chất lỏng mà càng đến gần giờ tan tầm càng đặc sánh lại.

Mệt!
Đang nắng nóng, mất điện, người đủ cả hoa quả nước khoáng rượu bia cũng rũ ra huống gì cây cỏ mùa khô hạn, thì nghe có cái hội thảo tên là Quốc hoa Việt Nam: Sự cần thiết tôn vinh và Tiêu chí lựa chọn.
Nhật ký ngày mất điện
17h40: Đứng dậy khỏi bàn làm việc. Thế là cũng gửi xong cái báo cáo cho “Nhà máy Nhiệt điện lớn nhất miền Bắc”. Tháng Bảy này sẽ phát điện, mong nó đóng góp chút sản lượng cho dân tình đỡ… thiếu điện…

Bỗng dưng thấy... dốt
Xưa nay, tôi vẫn tự biết mình không thông minh lắm. Chỉ biết tư duy kiểu nhỏ lẻ loanh quanh, như là mấy hôm trước, cứ thầm ao ước bằng cách nào đó có được chút xíu trong số tiền tỷ khổng lồ của dự án đường sắt cao tốc, để làm cái cầu bắc qua sông Pô Kô cho bà con vùng sâu vùng xa, người lớn đi làm, trẻ em đi học, đỡ cảnh bắt buộc du lịch mạo hiểm mỗi ngày.
Festival này bạn có về không?
Mai mưa, trưa tạnh, chiều dông/Trời còn tráo trở, huống lòng người thương. Từ thời còn đi học tôi đã thường nghe câu thơ ấy. Nghe có vẻ buồn, có vẻ... đa nghi nữa, vậy mà nó sống được trong ký ức người Huế là vì gắn liền với cái thời tiết đỏng đảnh nơi này.