Thứ năm, 8/1/2009, 18:30 GMT+7
HOME "BUÔN" SÀNH SỐNG KHOẺ LẠ XẢ NGHỈ "XẾ" ĐỌC CHƠI NHÌN
XÃ HỘI KINH TẾ VĂN HOÁ THỂ THAO THẾ GIỚI CUỘC SỐNG SỐ KHÁM PHÁ HỒ SƠ
USD:
Vàng:
MỚI: "Chelsea không chịu bất kỳ áp lực nào khi gặp M.U"  Trung Quốc hướng về thị trường nội địa  Bom nổ trong tòa nhà chính phủ Thái Lan  8 tuổi… đã làm giảng viên đại học   Vì Pep “xoay tua”
TÌM:
SỰ KIỆN
BUÔN
Thanh Trúc: Sẽ song hành trên cả hai con đường
SÀNH
Chào ngày mới với cô "Ốc" Thanh Vân
XẢ
Hoang mang vì những phút xao lòng
SỐNG
Kết thân với… "giặc bên Ngô"
KHỎE
Không nên giấu bệnh
LẠ
Xúi bạn gái cải trang để trộm tiền của người nhà
NGHỈ
Đố vui (08-01)
XẾ
Mercedes bị phạt gần 30 triệu USD
CHƠI
7 viên ngọc rồng
NHÌN
Đêm Gala tôn vinh đội tuyển Việt Nam
CUỘC SỐNG SỐ
Mua USB flash phải trả tiền tác quyền?
Thứ năm, 14/8/2008, 10:18 GMT+7

Sắp tới, người tiêu dùng sẽ phải trả cả tiền bản quyền khi mua những công cụ sao chép như đĩa quang (đĩa trắng), đĩa cứng, USB, máy photocopy… Thông tin này đang gây xôn xao dư luận nhiều ngày qua khi Cục Tác giả bản quyền văn học-nghệ thuật đưa ra dự thảo về vấn đề này.

>> Đĩa CD trắng chính hãng sẽ "tuyệt chủng" tại VN?

Ong-VuManhChu.jpg
Ông Vũ Mạnh Chu, Cục trưởng cục bản quyền tác giả văn học nghệ thuật

PV đã có cuộc trao đổi với ông Vũ Mạnh Chu, Cục trưởng Cục Bản quyền tác giả văn học-nghệ thuật để hiểu rõ hơn vấn đề này.

 

Thực hư chuyện sẽ thu phí tác quyền đối với một số loại máy công nghệ số như: đĩa quang, usb, máy photocopy, máy quay phim, chụp ảnh mà Cục Bản quyền tác giả văn học-nghệ thuật sắp đưa ra là thế nào, thưa ông?

 

Ông Vũ Mạnh Chu: Đúng vậy, sắp tới chúng tôi sẽ tiến hành thu phí tác quyền của một số loại máy công nghệ số như đĩa quang, đĩa cứng, usb, máy photocopy… Đó là những công cụ có thể sao chép, lưu giữ tác phẩm văn học-nghệ thuật, các tài liệu liên quan đến tổ chức nhân sự, các số liệu kinh tế của các doanh nghiệp…, do đó chúng ta phải thực hiện nghĩa vụ trả tiền tác quyền (hay còn gọi là tiền đền bù) các tác giả là điều đương nhiên.

 

Xin ông cho biết mức thu phí này dự kiến sẽ được tính như thế nào đối với mỗi sản phẩm?

 

Hiện nay mức thu phí đĩa quang ở mỗi nước đều khác nhau, ví dụ như ở Singapore, Indonesia, Phillipine… họ tính theo công thức: Tỷ lệ phần trăm giá tiền đền bù nhân với số lượng đĩa trắng, nhân với phần trăm giá bán đĩa trắng. Tiền tác quyền đó sẽ chia đều cho tác giả và các bên liên quan còn ở Thuỵ Sĩ thì tiền tác quyền sẽ trả cho tác giả nhiều hơn các bên liên quan. Tuy nhiên, nếu người sử dụng công cụ sao chép đó với mục đính cá nhân sẽ được hoàn trả lại tác quyền.

 

Vậy làm thế nào để người sử dụng chứng minh được việc sử dụng công cụ sao chép này là mục đích cá nhân, thưa ông?

 

Muốn vậy, người sử dụng phải mang công cụ đó đến cơ quan có chuyên trách để họ kiểm tra nội dung.

 

Mang các công cụ cá nhân đến cơ quan chuyên trách để kiếm tra như vậy thì làm sao có thể đảm bảo việc bảo vệ những thông tin cá nhân?

 

Chúng tôi dự kiến sẽ thành lập Hiệp hội công nghiệp ghi âm, cơ quan này sẽ có trách nhiệm thực hiện mọi quyền lợi cho người tiêu dùng.

 

Ngay cả điều luật về tác quyền âm nhạc của ta được đưa ra từ rất lâu, đến nay đã tỏ ra nhiều bất cập và “bị” “người trong cuộc” mỗi người hiểu và làm một kiểu. Vậy thì việc thu phí tác quyền ở vấn đề mới như thế này, liệu có thực thi hay không, thưa ông?

 

Không thể nói là thực thi hay không mà chúng ta phải quyết tâm làm được nó. Những điều mà trước đây chúng ta chưa làm được là do chúng ta yếu kém, cần phải sửa chữa, còn những việc sẽ phải thực hiện trong thời gian tới phải kiên quyết hơn. Điều quan trọng nhất là vấn đề đưa ra thu tác quyền phải đúng, phải hợp tình hợp lý.

 

Nhất là trong thời điểm hiện nay, chúng ta đã hội nhập thế giới, thì phải thực hiện mọi thông lệ quốc tế đã tồn tại từ lâu chỉ có điều người Việt Nam có chấp nhận văn hoá tiến bộ này hay không. Thậm chí những điều lúc đầu chúng ta tưởng khó thực thi như thu tác quyền tại quán karaoke, quán bar mà chúng ta đã thực hiện tốt trong thời gian qua.

 

Dự kiến, bao lâu nữa điều luật này sẽ có hiệu lực, thưa ông?

 

Hiện nay chúng tôi đang tiến hành dự thảo để trình lên Chính Phủ, cũng không lâu nữa sẽ được thực thi.

 

Xin cảm ơn ông!

 

Theo Thanh Hoà
toquoc1.jpg

Gửi email bài viết In bài viết
hải Hà - Không rõ - tranminhtrung70@yahoo.com

Lại một đề án chắc chắn không khả thi. Có chăng thì chỉ các CQ các tổ chức đang hoạt động có uy tín là bị ảnh hưởng. đã có rất nhiều đề án kiểu như thế này rồi, cấm xe biển chẵn biển lẻ, mọi thanh toán qua NH... Năm nào chả vậy cho các lãnh đạo đi các nước học tập chẳng lẽ lại về tay không, nên cứ bề nguyên về nước áp dụng, bị phản đối thì kêu các nước xung quanh ta làm từ lâu rồi.

Thanh Hà - Không rõ - thanhha200283@tahoo.com

Xin được hỏi ông Vũ Mạnh Chu: Tiền bản quyền khi mua những công cụ sao chép như đĩa quang (đĩa trắng), đĩa cứng, USB, máy photocopy…thu được sẽ do ai giữ? Có trả cho tác giả không? Trả bằng cách nào? Khi chứng minh được người sử dụng công cụ sao chép đó với mục đính cá nhân sẽ được hoàn trả lại tác quyền thi chỉ vì một vài nghìn đồng, cá nhân đó có nên đi tìm các ông để làm các loại thủ tục chứng minh trong thời buổi giá xăng dầu tăng không? Rất mong nhận được câu trả lời của ông!

Lê Thành Trung - Không rõ - trungcom@gmail.com

Tôi thực sự ngạc nhiên với kiểu thu tiền tác quyền kiểu này, không hiểu các bác làm luật suy nghĩ thế nào mà nghĩ ra kiểu kỳ cục vậy. Thực ra nếu ép dân bằng luật ban hành rồi thì mọi người cũng phải chịu thôi, nhưng nó ko phải là 1 thứ luật đúng đắn. Liệu có 1 ban nào kiểm tra nổi dữ liệu của hàng vạn hàng triệu đĩa CD, DVD, USB bán ra ? 1 cái USB có thể ghi dữ liệu và xoá đi, vậy khi mang đến kiểm tra, tôi sẽ copy toàn những file ảnh, text cá nhân. rồi sau khi kiểm tra xong là xoá đi và có thể copy mọi thứ khác. Vậy các bác làm luật sẽ đối phó ra sao ??

Rồi tôi copy 1 văn bản của 1 anh bạn, của công ty, thì liệu các bác có thu nổi tiền và trả tiền cho anh bạn và công ty tôi ko ? Hay là sẽ rơi vào tình trạng của Trung tâm tác quyền hiện nay là đang giữ hàng tỉ đông tiền tác quyền mà ko biết trả cho ai. Luật pháp là do một nhóm người tạo ra và sẽ thay đổi dần dần cho phù hợp với cuộc sống nhưng không có nghĩa là đưa ra những quy định mang tính tuỳ hứng, thiếu suy nghĩ như vậy.

 Tôi có thể khẳng định là chắc chắn trong máy tính của chính các bác làm ra luật kiểu gì cũng sẽ dùng 1 phần mềm ko bản quyền vì nếu bỏ ra chi phí mua tất cả các phần mềm thì 1 máy tính có lẽ phải chi thêm vài ngàn usd. Sẽ không có ai chịu nổi chi phí đó. Vậy thì để thực hiện luật tác quyền cần thay đổi dần dần chứ ko phải là thấy ở nước ngoài họ làm ra sao là ta bắt chước dập khuôn.

Nói ngoài lề về cách trả lời của các bác làm ra luật : gần đây trong kỳ họp Quốc hội, khi được chất vấn về việc tại sao giá ôtô VN lại đắt như vậy mà sau bao năm bảo hộ Công nghiệp ôtô của VN vẫn chẳng có gì, thì 1 bác có chức vụ trả lời : Giá ôtô VN chưa đắt nhất, Singapore giá ôtô còn đắt hơn. Miễn bàn !

thắng HN - Không rõ - yeuem_2612s@yahoo.com

Đúng là " phong trào tiến bộ " của các bậc cao nhân ở Việt Nam . Học hỏi các nước tiến bộ trên thế giới. Học thì giỏi đấy nhưng thực hành thì được mấy điểm đây ??? "Vậy làm thế nào để người sử dụng chứng minh được việc sử dụng công cụ sao chép này là mục đích cá nhân, thưa ông?"Muốn vậy, người sử dụng phải mang công cụ đó đến cơ quan có chuyên trách để họ kiểm tra nội dung.

Mang các công cụ cá nhân đến cơ quan chuyên trách để kiếm tra như vậy thì làm sao có thể đảm bảo việc bảo vệ những thông tin cá nhân?Chúng tôi dự kiến sẽ thành lập Hiệp hội công nghiệp ghi âm, cơ quan này sẽ có trách nhiệm thực hiện mọi quyền lợi cho người tiêu dùng."

Quyền riêng tư ở đâu ? Những cái cần bảo mật lại đưa cho người khác biết , mà người khác mà ở Việt Nam này thì mấy người giữ được bí mật???? Với lại , Những người còn đang đi học thì việc trao đổi thông tin -> share là chuyện tất nhiên mà cũng phải đăng ký :) . Nên chỉ áp dụng với những doanh nghiệp hoặc hộ kinh doanh thôi . Chúng em không có tiền ....:)

linh - Không rõ - linhvdb@yahoo.c

Theo tôi nghĩ, Các bộ dường như không quản lý được việc gì thì cấm. Cục bản quyền sao không nghĩ ra cái gì khác hay hơn là việc thu tiền tác quyền đối với CD trắng, máy ảnh v.v... Phải chăng cục đang đi ngược lại xu hướng phát triển của thế giới ? Ta khuyến khích hiện đại hóa, thử hỏi thu tiền vậy thì làm sao hiện đại hóa nổi ?

Thanh Hà - Không rõ - deterjohn@yahoo.co.uk

Tôi kịch liệt phản đối việc phải mua USB và đĩa CD hay cái gì đó kèm theo phí tác quyền. Muốn lấy tiền của dân thì có viện cớ để thu phí. Tôi làm về CNTT. Tôi thường xuyên phải lưu trữ tài liệu, mà việc cái USB hỏng là chuyện bình thường. Bây giờ bắt tôi ra chỗ nào đó để đăng ký hay xác nhận (chắc chắn là mất cả tháng trời đi lại để xác nhận - cơ chế mà) vậy thì thà mất tiền còn hơn. Nhưng nó quá bất hợp lý.

Phan Van - Không rõ - vanninhthuan@yahoo.com

Nếu Cục bản quyền có ý định thu tác quyền từ các thiết bị có thể sao chép dữ liệu thì tôi thấy không thoả đáng vì các lý do sau :- Nếu tất cả các nước sản xuất khi đưa sản phẩmm vào tiêu dùng đã tính tiền tác quyền trong sản phẩm , khi nhập khẩu vào việt nam có thu thêm lần nữa?- Tiền tác quyền chia đều cho ai? người phát minh ra thiết bị hay nhà sản xuất thiết bị , chẳng lẽ chia đều cho những ca sĩ, nhạc sĩ, đại diễn phim, các hãng phim (cả ở Việt Nam và nước Ngoài )ư .- Chẳng có ai mua 1 vài cái dĩa CD trắng để lưu dữ liệu của minh lại đến cục bản quyền ( hay một cơ quan nào đó) để làm các thủ tục trả tiền tác quyền cả vì số tiền ấy quá ít để bỏ công ra để làm ( nhưng cộng nhiều người thì sẽ là rất lớn).Như vậy Cục bản quyền chỉ tính đường có lợi cho mình mà không nghĩ đến người tiêu dùng.

Thành Nhân - Không rõ - nhantitan2002@yahoo.com

Không biết Cục Bản quyền tác giả văn học-nghệ thuật có biết CD, DVD trắng dùng để ghi đĩa lậu có từ đâu ra không, theo tôi biết là toàn là nhập lậu từ Trung Quốc qua không thôi. Nếu vậy thì mục đích thu tiền bản quyền Trên CD, DVD trắng là thất bại rồi, Cục Bản quyền tác giả văn học-nghệ thuật làm sao mà quản lý được đĩa lậu đây, chỉ có đĩa nhập chính thức, đĩa sản xuất tại Việt Nam là chết thôi, tự nhiên phải trả thêm tiền bản quyền 1 lần nữa. Thứ hai là người ta mua USB fash, đĩa cứng, máy hát CD, DVD, máy quay phim ... về để sử dụng, lưu trử dữ liệu chứ cá nhân chứ không ai dùng để sao chép dữ liệu trái phép.

NTH - Không rõ - tocnaumoido2000@yahoo.com

Các anh chị em cần gì phải bức xúc như vậy, chúng ta có kêu ca thì cũng chẳng đem lại kết quả gì cả mà chỉ tổ đau họng thôi, Hệ thống luật đúng nghĩa là để bảo vệ người dân nhưng hệ thống luật của VN thì chỉ bảo vệ cho chế độ cầm quyền mà thôi. Nói tóm lại các bác làm luật của nhà nước ta thì nghĩ ra nhiều cái có lẽ cần phải đưa vào chuyên mục không tưởng hay là ý tưởng cực kỳ ngu ngốc. đúng là khi không quản lý được thì cấm. Hoan hô các bác làm luật, cố gắng phát huy nha!

Hoàng Đức Anh - Không rõ - hoangducanh.it@gmail.com

Ví dụ như cái USB, có thể một ngày nội dung của nó được thay đổi nhiều lần (copy vào -- xoá dữ liệu --- copy dữ liệu) thế mỗi lần như vậy lại phải mang lên "Hiệp hội công nghiệp ghi âm" để xác minh đó là "mục đích cá nhân" hay sao? Hoặc như máy photocopy, có lẽ phải có 1 nhân viên của "Hiệp hội công nghiệp ghi âm" ngồi tại máy để xác minh mất, tài liệu khách hàng mang tới quán để sao chép thuộc nhiều dạng khác nhau. ..

Trần Văn Báu - Không rõ - kelamat06@yahoo.com

Việc thu tiền tác quyền trên các phương tiện lưu trữ thông tin là cực kỳ vô lý. Làm sao kiểm soát được một người sử dụng phương tiện lưu trữ thông tin vào mục đích gì? Nếu 1 anh mua dĩa CD trắng về để tự thu giọng hát của chính anh ta, hát những ca khúc do chính anh ta sáng tác thì bắt anh ta đóng phí là điều vô lý. Ngược lại, những tên sang băng dĩa lậu cũng đâu có dễ để bắt được quả tang?Nếu thu theo kiểu "đánh đồng", nghĩa là bất cứ dĩa CD nào bán ra cũng bị thu tiền tác quyền trước thì lại rất kỳ cục. Kiểu như tôi mới mua chiếc xe, chưa chạy thì đã thu phí cầu đường rồi.

vinh - Không rõ - vixuyen07@gmail.com

Tuyệt vời quá ! Đây là một chủ truơng có thể tạo ra đuợc rất nhiều công ăn việc làm và thu nhập cho rất nhiều nguời.Tôi hoan nghênh và cho rằng cần phải áp dụng Kiểu thu " tiền tác quyền " này cho tất cả các loại như Tập vở , Giấy trắng chưa viết ..v..v.. thậm chí cả các Loại " liên quan " như Bút mực, Bút chì ...v..v. " Trên cả tuyệt vời "!!!

Mai Văn Tiệp - Không rõ - Maihappy0815@yahoo.com.vn

Thật vô lý và khó hiểu. Tôi mua một USB để lưu trữ thông tin cá nhân thì lại phải trả tiền. Và làm gì cũng phải trình thì còn gì gọi là quyền cá nhân nữa. Với lại tiền đó có chắc chắn là đến với tác giả hay không hay chỉ là để phục vụ lợi ích cho tổ chức nào.Điều đó không thể thực hiện được vì đại bộ phận cá nhân sử dụng nó với mục đích cá nhân. Chi phí để chứng minh người mua một thiết bị sử dụng với mục đích cá nhân có thể gấp 100 lần sản phẩm được mua.

VD: Tôi ở Thanh Hoá mua một CD có giá 3.500đ để không phải trả phí tác quyền tôi phải ra Hà Nội để làm thủ tục vậy chi phí phải gấp bao nhiêu lần.Hàng ngày có hàng triệu người sử dụng các thiết bị trên. Nếu như không ai muốn chứng minh vì già trị của nó là không đáng bao nhiêu thì ngẫu nhiên hàng triệu người đó phải chịu khoản phí mà họ đáng ra không phải chịu. Nếu mỗi người mất 1000đ thì hàng triệu sản phẩm đó đã là 1 tỷ.

Vậy tại sao không sử dụng phương án phạt thật nặng đối với các trường hợp phát hiện các sản phẩm trên để lưu các thông tin vi phạm bản quyền.Đề nghị cục bản quyền tác giả cần xem xét lại vần đề này???

- Không rõ - ha_ha_ha_551985@yahoo.com

Nếu như việc thu phí như vậy mà thực hiện thì việc thu như vậy có lẽ cũng áp dụng luôn cả cho việc dùng giấy, bút nữa. Bởi sao? Đây cũng có thể xem là các công cụ để sao chép mà đã sao chép thì ai khẳng định là không có việc vi phạm quyền tác giả. Cứ theo đà này không biết còn cái gì nữa cũng thuộc dạng thu phí đây.

Tr Nguyen - Không rõ - abc@yahoo.com

Thật là một vở hài kịch của cục tác giả - bản quyền. Phải chăng, trong tương lai nếu một cá nhân mua 1 đĩa DVD/ổ cứng và trả phí "tác quyền", người ấy có quyền tự do sao chép, sử dụng tất cả các bản nhạc, phim ảnh, phần mềm, tác phẩm văn học miễn phí?? Tiền "tác quyền" đã được trả rồi cơ mà?

Còn nếu bất cứ ai vi phạm tác quyền sau khi luật này được áp dụng đều bị phạt những hình thức bổ sung thì lại càng phi lý. Tôi hoàn toàn không đồng ý việc nộp tiền "tác quyền" như một kiểu "chịu trách nhiệm tập thể". Ai làm, người ấy chịu, không liên quan đến người khác. Phải chăng các bà nội trợ mua dao làm bếp phải nộp một khoản phí "bồi thường án mạng" cho những kẻ dùng dao giết người, ai mua điện phải nộp khoản phí "thất thoát điện vì tình trạng câu trộm điện không qua đồng hồ", ai mua đinh phải nộp khoản phí "chống đinh tặc".... Tiền thu được sẽ sử dụng vào việc gì? Có một điều chắc chắn là tiền "tác quyền" sẽ rẻ hơn tiền/thời gian thất thoát do việc mang các thiết bị lên "cơ quan có chức năng" để thẩm tra, vì vậy nếu luật ra đời, toàn thể mọi người đều phải đóng tiền 'tác quyền".

Tuy nhiên, số tiền đó sẽ được phát cho ai, trên tiêu chuẩn gì? Giả sử 1 album ca nhạc lậu được bồi thường xyz đồng, liệu có trung tâm ca nhạc, cơ quan pháp luật nào có thể điều tra được album đó bị copy lậu 123.456 lần, vị chi trung tâm nhận được số tiền bồi thường là abc hay không? Nếu không đưa ra được một con số cụ thể (Thánh cũng ko đưa ra được), trung tâm đó lấy căn cứ gì mà đòi bồi thường?? Hay tiền "tác quyền" đó chỉ được sử dụng vào các cuộc "hội họp, liên hoan liên ngành", trả lương, xây dựng cơ quan, trụ sở, phương tiện vận chuyển cho các lãnh đạo, chuyên gia cục tác giả??

Lê Tạo - Không rõ - letao_bao@yahoo.com.vn

Như vậy có nghĩa là kể từ khi qui định này có hiệu lực, thì tôi có thể mua đĩa về sao chép thoải mái mọi thứ mà không cần phải trả tiền tác quyền nữa phải không? Còn nếu tiếp tục thu phí tác quyền một lần nữa là thuế đánh chồng lên thuế. Đề nghị Cục bản quyền tác giả cho biết rõ để người dân được biết.

cuoi - Không rõ - whitemagicman2003@yahoo.com

Tôi không hiểu tại sao “Cục Tác giả bản quyền văn học-nghệ thuật” lại đưa ra một dự thảo ngớ ngẩn như vậy, những thiết bị như USB, đĩa cứng, đĩa quang, máy photocopy … những công cụ phục vụ nhiều mục đích chứ không riêng gì Văn học nghệ thuật cả. Ông cục trưởng Vũ Mạnh Chu có biết là những thiết bị đó còn phục vụ nhiều công việc, cho nhiều ngành nghề khác nhau, và nếu luật của ông đưa ra được thực hiện liệu các “ông văn hóa nghệ thuật” có trả bản quyền cho người sản xuất giấy trắng để các ông viết không???

 

le thai - Không rõ - thaiciem@yahoo.com

Chuyện kể rằng: Trong một phiên tòa, vị chánh án nọ kết án một bị can vị phạm tội mang theo kìm cộng lực ra đường. Tôi danh được nêu rất rõ ràng: bị can có ý đồ phá khóa để ăn trộm, nhưng ý đồ này chưa kịp thực hiện thì đã bị các đồng chí dân phòng phát hiện và bắt giữ ngay trên đường đi. Bị can thanh minh, thanh nga đủ điều nhưng vẫn không lay chuyển được ý chí của vị chánh án. Luật sư cũng chịu thua.

Thật bất ngờ, vào phút chót, vị luật sư nọ lên tiếng yêu cầu cảnh sát bắt giữ ngay vị chánh án kia.Tội danh cũng thất bất ngờ: vị luật sư bị tố cáo là có ý đồ hiếp dâm nhưng hành vi này chưa thực hiện được.Lý do: vị luật sư đã mang theo người công cụ để .... hiếp dâm.Câu chuyện hài kia tưởng rằng chỉ có thể diễn ra trong những giây phút vui vẻ để quên đi phiền muội trong cuộc đời.

Thế mà, thật chẳng may (?), nó lại mô tả giống hết như bản chất của một dự kiến chính sách mà ông Vũ Mạnh Chu, Cục trưởng Cục bản quyền tác giả, đã ra sức bảo vệ.

Theo đà tư duy này, chắc chắn đến sang năm, ngài Cục trưởng sẽ thu cả tiền bản quyền cho từng trang giấy vì giấy cũng là vật liệu để in sách, mà sách cũng thuộc lĩnh vực bản quyền mà quý ngài phụ trách.Tuy vậy, cũng thất may, các vị cục trưởng khác không được sáng suốt và cẩn thận như ông Chu, chứ không thì rồi đây ta mua gạo, mua nước cũng phải đóng thuế tiêu thụ đặc biệt vì gạo và nước là những thứ nấu được ra rượu, vân vân và vân vân.

Các vị đang ngâm cứu chính sách đừng bao giờ suy nghĩ theo hướng, cứ có nước nào đó làm là ta làm. Ông Chu có nghiên cứu xem có nước nào làm rồi, nước nào chưa, tại sao họ làm, tại sao chưa. Sân chơi mà ông nói là sân chơi nào. Chỉ khi nào đưa ra những lý lẽ thuyết phục thì lúc đó chính sách mới đi vào được cuộc sống. Làm chính sách theo kiểu "ngứa đâu gãi đấy", chẳng thèm bắt bệnh, kê đơn thì những bệnh ngoài da đơn giản nhất cũng không khi nào có thể điều trị được.

Mai Tuấn Anh - Không rõ - tuananh_1604@yahoo.com

Tôi thấy hết sức thắc mắc về vấn đề này. Khi tôi mua thiết bị lưu trữ (đĩa quang,USB,...) để sử dụng vào công việc cá nhân chẳng lẽ tôi cũng phải trả tiền tác quyền sao ? Như ông Vũ Mạnh Chu nói tiền tác quyền đó sẽ được trả cho tác giả. Vậy thì trường hợp tôi mua một cái USB và tôi trả tiền tác quyền rồi, khi tôi dùng USB đó copy tài liệu của một anh bạn tôi. Và tôi đến cơ quan chức năng trình bày vấn đề này thì liệu anh bạn tôi sẽ được trả tác quyền cho bạn tôi như thế nào ? Các ông có nghĩ đó là một điều áp đặt không ? Tôi nghĩ tới đây khi mua giấy trắng và bút cũng phải trả tiền tác quyền thôi !

Le Anh - Không rõ - leanh_86@yahoo.com

Sao nhà nước không cấm nhập khẩu USB , HDD hay các thiết bị lưu trữ đi nhỉ ? lúc đó thì tha hồ bảo vệ bản quyền. Thôi cấm không cho dùng máy vi tính hay các thiết bị Hi-tech luôn đi đỡ phải đau đầu với tác quyền

le thai - Không rõ - thaiciem@yahoo.com

Chuyện kể rằng: Trong một phiên tòa, vị chánh án nọ kết án một bị can vị phạm tội mang theo kìm cộng lực ra đường. Tôi danh được nêu rất rõ ràng: bị can có ý đồ phá khóa để ăn trộm, nhưng ý đồ này chưa kịp thực hiện thì đã bị các đồng chí dân phòng phát hiện và bắt giữ ngay trên đường đi. Bị can thanh minh, thanh nga đủ điều nhưng vẫn khônglay chuyển được ý chí của vị chánh án. Luật sư cũng chịu thua.Thật bất ngờ, vào phút chót, vị luật sư nọ lên tiếng yêu cầu cảnh sát bắt giữ ngay vị chánh án kia.Tội danh cũng thất bất ngờ: vị luật sư bị tố cáo là có ý đồ hiếp dâm nhưng hành vi này chưa thực hiện được.Lý do: vị luật sư đã mang theo người công cụ để .... hiếp dâm.

Câu chuyện hài kia tưởng rằng chỉ có thể diễn ra trong những giây phút vui vẻ để quên đi phiền muội trong cuộc đời. Thế mà, thật chẳng may (?), nó lại mô tả giống hết như bản chất của một dự kiến chính sách mà ông Vũ Mạnh Chu, Cục trưởng Cục bản quyền tác giả, đã ra sức bảo vệ. Theo đà tư duy này, chắc chắn đến sang năm, ngài Cục trưởng sẽ thu cả tiền bản quyền cho từng trang giấy vì giấy cũng là vật liệu để in sách, mà sách cũng thuộc lĩnh vực bản quyền mà quý ngài phụ trách.Tuy vậy, cũng thất may, các vị cục trưởng khác không được sáng suốt và cẩn thận như ông Chu, chứ không thì rồi đây ta mua gạo, mua nước cũng phải đóng thuế tiêu thụ đặc biệt vì gạo và nước là những thứ nấu được ra rượu, vân vân và vân vân.

Các vị đang ngâm cứu chính sách đừng bao giờ suy nghĩ theo hướng, cứ có nước nào đó làm là ta làm. Ông Chu có nghiên cứu xem có nước nào làm rồi, nước nào chưa, tại sao họ làm, tại sao chưa. Sân chơi mà ông nói là sân chơi nào. Chỉ khi nào đưa ra những lý lẽ thuyết phục thì lúc đó chính sách mới đi vào được cuộc sống. Làm chính sách theo kiểu "ngứa đâu gãi đấy", chẳng thèm bắt bệnh, kê đơn thì những bệnh ngoài da đơn giản nhất cũng không khi nào có thể điều trị được.

Nguyễn Hoàng Long - Không rõ - alias181@yahoo.com

Thật là một việc làm ngớ ngẩn. Hãy nghĩ thử những trường hợp sau đây:- Mang USB qua nhà bạn copy dữ liệu học tập, các presentations,...chẳng lẽ cũng mang lên trên đó để đòi bồi hoàn tác quyền?- Mua CD/DVD để sao lưu dữ liệu, các thông tin quan trọng chẳng lẽ cũng mang lên đó kiểm tra? Chắc chắn rằng thời gian kiểm tra là khá lâu, độ bảo mật cũng không thể đảm bảo được nữa.Mà có ai mất công lên đó đòi lại tiền tác quyền trong khi thời gian, công sức bỏ ra còn lớn hơn nữa?

Đức Huấn - Không rõ - nduchuan2003@yahoo.com

Vẫn là lối suy nghĩ áp đặt, phiến diện. Thật là nực cười và không thể tin nổi. Sự áp đặt này càng thể hiện khả năng yếu kém của bộ máy quản lý của Cục quản lý tác quyền. Nhân danh một người dân tôi đề nghị các nhà quản lý tác quyền hãy tỉnh lại đi và xem xét lại một cách nghiêm túc " ý tưởng" của mình trước khi quá muộn.Tôi lại nhớ và thấm thía một câu nói của vị khách nước ngoài rằng: " tôi không muốn làm người tiêu dùng Việt Nam".

Tùng - Không rõ - tootinylove@gmail.com

Đây là một quyết định không khả thi, xuất phát từ một lý luận rất "ngây ngô", nếu không muốn nói thẳng là nực cười của Cục Bản quyền tác giả văn học-nghệ thuật. Nếu muốn nói là thu tiền tác quyền đĩa quang, đĩa cứng, usb, máy photocopy…, chỉ vì "có thể" sao chép, lưu giữ tác phẩm văn học-nghệ thuật, các tài liệu liên quan đến tổ chức nhân sự, các số liệu kinh tế của các doanh nghiệp… Vậy tại sao không xử phạt ai mang dao vì "có thể" giết người? Quả thật là một lý luận mơ hồ...Hiện tại, mua 1 USB chỉ khoảng hơn một trăm, mua 1 đĩa trắng chỉ hơn... hai nghìn đồng! Thử hỏi lại có ai dư thời gian đem từng thứ 1, để chờ đợi kiểm duyện không? Đó là chưa nói sự tắc trách trong những khâu tổ chức hành chánh cộng đồng mà báo chí đã lên án. Sẽ có mấy ai dám ra những "cơ quan chuyên trách" để làm những việc mất thời gian công sức như vậy?

TIN MỚI:
IE8 có thể sẽ ra mắt ngày 1/4/2009   (08/01/2009)
Gặp “bão”, Lenovo đuổi việc 2.500 người   (08/01/2009)
Người dùng Vista được nâng cấp lên Windows 7   (08/01/2009)
TIN ĐÃ ĐƯA:
TIÊU ĐIỂM
Việt Nam sắp có vệ tinh thứ hai
Dễ "dính lừa" khi mua hàng online
Khi iPhone 3G bẻ khóa "dở chứng"
"Ai cũng có thể unlock iPhone 3G"
Chuyển đổi file văn bản PDF trực tuyến
"Bẻ khóa" iPhone 3G bằng phần mềm thành công
Điêu đứng vì bị chôm… password
Windows 7, "kẻ tận diệt" Linux?
Mạng di động có thể nghẽn nặng dịp Tết
Những lời đồn hi-tech "sai lệch" nhất 2008
TOP
XÃ HỘI
Miền Bắc rét đậm đến giữa tuần sau
KINH TẾ
Trung Quốc hướng về thị trường nội địa
VĂN HÓA
10 bộ phim dở nhất năm 2008 do CNN bình chọn
THỂ THAO
Quyến đòi tiền, Sông Lam đòi tình
THẾ GIỚI
Bom nổ trong tòa nhà chính phủ Thái Lan
CUỘC SỐNG SỐ
Gặp “bão”, Lenovo đuổi việc 2.500 người
KHÁM PHÁ
Ung thư da dễ kéo theo một bệnh ung thư khác
HỒ SƠ
Hành trình ma quỷ của kẻ thủ ác