Khách thể và chủ thể của dịch bệnh
03/06/2009 14:54 (GMT +7)
- Mùa hè - “thiên đường” đối với trẻ nhỏ (vì được nghỉ hè) – từ bao giờ̀ bỗng nhiên trở thành “cơn ác mộng” đối với tất cả những ai có con, em…

Giữa cái nắng im lìm bỏng rẫy của trưa hè nhiệt đới, cộng đồng thi nhau rùng mình, hắt hơi, từng nhịp thở giật lên thon thót khi nghe tin đã có bệnh nhân cúm A (H1N1) đầu tiên xuất hiện ở Việt Nam. Ca tiếp theo là hai mẹ con đi cùng chuyến máy bay (188 hành khách) với bệnh nhân số 1. Sau khi hạ cánh xuống Việt Nam, bệnh nhân đầu tiên còn lui tới nhiều điểm công cộng như nhà hàng, trung tâm mua bán... Sẽ có bao nhiêu người nữa bị kéo theo trong cơn bệnh tật này?

cho các cơ quan chức năng đã gồng lên cùng dịch suốt từ khi nó mới bắt đầu, dù cho người dân vô cùng lo ngại, cái gì đến vẫn cứ đến.

Nếu bệnh nhân chưa sốt cao, thì máy đo thân nhiệt ở cửa khẩu vẫn không thể phát hiện ra nguồn lây nhiễm bệnh. Và cho dù cả màng lưới đã được thiết lập rộng lớn tỏa khắp các tỉnh thành, vẫn có chỗ “lưới rách” khiến cho những con vi – rút bé nhỏ và cả những bệnh nhân to nhớn vẫn “chui lọt” như thường.

Không nên cho trẻ tới bể bơi trong mùa dịch bệnh (Ảnh minh họa)

Trời trưa nắng gắt lên ngoài cửa phòng điều hòa, ngồi gật gù trước máy tính tôi hắt hơi tới 7 lần. Chóng mặt ngây ngây trộm nghĩ không biết mình có dính nguồn bệnh nào không nhỉ? Dù cho mấy ngày nay chỉ ngồi nhà, không dám mon men tới trung tâm thương mại đông người chợ đêm tấp nập nhà hàng thịnh vượng, thậm chí cả trà đá bình dân vỉa hè. Kỷ niệm Quốc tế thiếu nhi 1-6 không dám cho trẻ con tới các chương trình biểu diễn ồn ào, chỉ làm qua loa. Quà thì đã chuẩn bị sẵn, mang ra tặng, trò chơi cũng tự tổ chức trong... nhà với nhau. Tuy thế, vẫn có thể đột nhiên trở thành nạn nhân thứ...n của con vi-rút H1N1 lắm chứ. Thì vẫn phải đi làm đi chơi, đi ăn trưa và mua sắm mọi thứ. Vẫn tuần đôi ba bữa ăn thịt lợn, ngoài cá, thịt gà, thịt bò và trứng. Đành chấp nhận sự xui xẻo hoàn toàn có thể tới từ cộng đồng như là khách thể của dịch bệnh. Sẽ đổ tại… cái số nếu chẳng may bị nhiễm.

Ngày 1-6 đã qua đi. Mùa hè đã tới. Trẻ con đã nghỉ học. Các bố mẹ bắt đầu nhăn nhó trong cơn khủng hoảng chỗ... gửi trẻ. Bình thường còn có trường có lớp (dù sợ dịch bệnh thì trường lớp vẫn là giải pháp tối ưu); chứ nghỉ hè rồi trường nào cũng đóng cửa im ỉm, thì biết để con ở đâu?

Các bố mẹ rà soát trong danh sách họ hàng (ông bà, cô dì chú bác, anh chị em họ...) xem những địa chỉ nào có đủ điều kiện để lên lịch cho các cháu lần lượt thăm viếng dã ngoại “sơ tán”... Nói chung, cũng chỉ lấp được đôi ba phần chỗ trống. Bởi vì trẻ con nhanh chán, bởi vì đến nhà người khác gò bó không quen thuộc như nhà mình. Kiểu gì cũng bỗng dưng “đẻ ra” những lý do mè nheo kiểu như: Con không thích sang ông bà nữa đâu, anh Bin hay đánh con lắm, em Cún bảo con là phù thủy... Chiếc bản đồ kỳ nghỉ sẽ phải được tô hồng hoặc khoanh dấu đỏ bằng những “điểm sáng” kiểu như: Chiều thứ 2, thứ tư: học Hiphop (vẽ/thể dục nhịp điệu...) ở Cung Thiếu nhi; Và/Hoặc: Chiều thứ ba,  thứ bẩy: đi bơi (tắm bùn/đạp xe đạp...) ở khu vui chơi giải trí ; Chủ nhật: Cắm trại vùng ngoại ô...

Bình thường thì đó sẽ là một lịch trình khoa học mà bất cứ bố mẹ nào cũng mong muốn con mình được tham gia. Thế nhưng đăng ký lịch học xong rồi lại rùng mình. Bởi những chốn kể trên đều là những vùng ninh ních người kéo tới mỗi ngày (không riêng ngày nghỉ). Liệu mình và con mình có dính phải chùm vi-rút ở những chỗ “vui vẻ” này? Khi mà các bể bơi mùa hè hoạt động hết công suất nên việc nghỉ ngơi, bảo dưỡng trở nên vô cùng khó khăn. Đừng tưởng nước trong đã là nước sạch.

Chỉ với bộ kit thử nước bể bơi đơn giản đã có thể phát hiện ra các bể bơi đều “sống” nhờ hàm lượng hóa chất khử trùng cực cao, hơn nhiều lần so với mức cho phép. Chẳng vui vẻ gì nếu mắc bệnh khô da nấm ngứa suốt mùa hè; hoặc thậm chí có thể nhiễm những chứng vô cùng “khó nói” như ghẻ, hắc lào, dịch tả, lị...

Các “nhà chuyên môn” khuyên là đừng nên cho con cái tới bể bơi trong mùa dịch bệnh. Và tôi (lại rùng mình thêm cái nữa), bỏ mấy chiếc thẻ học bơi (phải xếp hàng mua trước mùa dịch) của lũ trẻ vào cặp khóa lại nghĩ kế ép chúng sang ông bà cô dì chú bác, đợi cho qua mùa bệnh tật.

Hoang mang nghĩ đến tuần tới khi các lớp học vẽ, học thể dục, học hip hop... sẽ đồng loạt khai trương. Chắc vẫn phải nuốt nỗi lo lắng, sợ hãi vào lòng, cố mà đưa đón cho chúng tham gia tuần đôi ba buổi. Có bậc cha mẹ nào muốn con mình cảm thấy thế giới xung quanh chỉ toàn là đe dọa với nguy cơ…

Và việc đầu tiên rất cần phải làm bằng được là đưa lũ trẻ đi mua mấy chiếc kính “xịn” và khẩu trang chống độc “xịn”. Đồ “xịn” thì gồm có những tiêu chuẩn gì? Đắt bằng nào tiền mới đủ? Thật ra, phải mua ở đâu mới là đồ xịn? Sẽ phải tìm hiểu cho kỹ. Và xin sự tư vấn của “cả tổng”. Bởi vì sáng nào ra khỏi “pháo đài” cố thủ cũng phải phục trang “bịt bùng” đủ cả kính, mũ, áo chống nắng, khẩu trang chống độc. Mà nghe nói, mới chỉ mấy tuần đầu mùa nắng nóng, Viện Mắt đã tăng vọt số lượng bệnh nhân tới khám chữa, trong đó có không ít là do nguyên nhân đã dùng kính “dởm”.

Các loại kính không đảm bảo tiêu chuẩn về cấu tạo lồi, lõm của mắt kính, kính râm kém chất lượng, không có chức năng cản tia hồng ngoại, tử ngoại đều có thể gây nên tác động xấu cho mắt, nhẹ thì giảm thị lực rối loạn thị giác còn nặng thì có thể dẫn đến… mù lòa.

Khẩu trang chống độc hóa ra còn có thể bị nhiễm độc ngược trở lại. Bởi vì toàn là khẩu trang dởm được bày bán trên thị trường, than hoạt tính được thay bằng chất liệu xơ dừa chẳng hề có tác dụng chống độc, trong khi ngay cả khẩu trang than hoạt tính thật cũng được các nhà chuyên môn khuyên là không nên đeo mọi lúc mọi nơi. Lạm dụng phương tiện tức là sẽ đánh mất khả năng phòng vệ tự nhiên.

Những chuyện này không còn là khách thể của dịch bệnh nữa rồi mà nhiều phần thuộc về chủ thể.Mùa hè - “thiên đường” đối với trẻ nhỏ (vì được nghỉ hè) – từ bao giờ bỗng nhiên trở thành “cơn ác mộng” đối với tất cả những ai có con, em. Bởi trẻ nhỏ là đối tượng không được (và không nên) trang bị (nhồi nhét) quá nhiều kiến thức để phòng chống nguồn bệnh hay nói cách khác là… xa lánh cộng đồng. Thế nên chúng là đối tượng được phòng vệ kém nhất. Liệu đến khi nào thì các chủ thể có lương tâm và trách nhiệm hơn, dừng việc tiếp tay cho khách thể dịch bệnh hoành hành trong khi cung cấp các dịch vụ cho cộng đồng đông đúc và có nhu cầu luôn tăng lên chứ chưa bao giờ dừng lại?

Hòa Bình