Trong cuộc sống hiện đại, bao nỗi lo toan đang đè nặng hạnh phúc của mỗi gia đình. Đã vậy ở một số gia đình ông xã vẫn còn tính gia trưởng, không coi vợ con ra gì, nhất nhất là mình đúng thì theo bạn hạnh phúc có còn đến với họ không?
Nhà không có... nóc
Có một ông chồng ham chơi, bao gái, nhậu nhẹt, lô đề, chị H trở thành người trả nợ triền miên. Không phải chị cố nhẫn nhục chịu đựng, nhưng nếu làm ngơ, thì trong nhà ông xã quát tháo, còn bên ngoài chủ nợ làm ầm ĩ lên sẽ bẽ mặt gia đình, mà chị vừa đăng ký đạt "Gia đình văn hóa" của phường.
Chị giỏi làm ăn, mua bán, làm ra tiền, nhưng ở trong nhà, người ra lệnh lại là anh chồng. Đến gặp chuyên viên tư vấn, chị tâm sự: "Ông ấy lại vừa mới vay 50 triệu để đi du lịch với cô bồ nhí. Tôi muốn ly hôn, nhưng sợ con cái hụt hẫng, thất vọng, rồi hư hỏng. Lâu nay, tôi cố dựng lên một hình ảnh người cha tốt đẹp trong mắt các con, biết lo cho gia đình.
 |
| Thật khốn khổ cho các bà vợ "vớ" phải ông chồng mang nặng tính gia trưởng |
Tôi biết tính toán, nên làm ăn không thua lỗ, nhưng thật ra trong thời buổi cạnh trang gắt gao này, tôi cũng phải dựa vào thân thế chức quyền của ông xã mới có nhiều lợi thế trong kinh doanh. Vì thế, tôi không nỡ thẳng tay bỏ mặc ông ta. Còn chồng tôi, luôn miệng nhắc các con: "Đừng tưởng mẹ chúng mày làm ra tiền là do công sức, tài năng của chính bà ấy, không có tao che chở, làm trụ cột... thì cái nhà này sập từ lâu".
Thế nhưng trong thực tế, nhà anh chị đã không còn lành lặn. Mối quan hệ vợ chồng chỉ còn vẻ bề ngoài. Nhà cao, cửa rộng, khá đầy đủ tiện nghi, nhưng gia đình ngày càng rệu rã. Vợ chồng gần như không tâm tình nói chuyện. Anh cũng chẳng dành thời gian quan tâm, dạy dỗ con cái. Theo anh "chuyện đó của đàn bà".
Còn chị L không phải đi làm, không có ông chồng ham chơi, mà cuộc đời cũng đong đầy nước mắt. Chị không thể nào quên, một thời gian dài ở bên Nga, chị làm lụng cực khổ kiếm tiền để nuôi người yêu học hành. Về nước, với tấm bằng Tiến sĩ, anh được một công ty liên doanh mới làm việc. Sau đám cưới, có con, anh bảo chị ở nhà chăm sóc con, quán xuyến nhà cửa, tiền bạc đã có anh lo.
Chị tâm sự: "ban đầu, tôi vui lắm, chắc là ông xã muốn bù đắp cho tôi, muốn tôi được nghỉ ngơi. Nhưng từ khi, anh gánh vai trò trụ cột gia đình, thì cũng lên mặt gia trưởng. Việc gì, anh cũng muốn tôi răm rắp nghe lời anh. Anh đưa tiền cho tôi, luôn kèm theo yêu cầu, hướng dẫn mua sắm, sợ tôi tiêu phung phí. Tôi hoàn toàn không biết gì về công việc của anh. Có hỏi, thì anh bảo: "Em chỉ biết nấu cơm, đi chợ, đi gội đầu, làm móng tay... anh có nói các đề tài nghiên cứu của anh, làm sao em hiểu". Với thu nhập của chồng, nhà tôi không đến nỗi túng thiếu. Nhiều chị em ao ước có được tấm chồng như tôi, nhưng họ đâu có biết tôi khổ thế nào, không bao giờ được cùng chồng bàn bạc chuyện gia đình".
Rồi có chồng không hề gia trưởng như chị V, đại lý của một hãng bảo hiểm, cũng không vui nổi, vì anh cũng chẳng làm tròn trách nhiệm đối với gia đình, nên chị phải cố cáng đáng vai trò trụ cột trong nhà. "Tôi không quá đòi hỏi ông bên cạnh mà vẫn đơn độc, vẫn không được anh ấy cảm thông, chia sẻ, nâng đỡ tinh thần. Tôi cứ vẫn một mình lặng lẽ đối diện với bao nỗi lo trong cuộc đời.
Theo Phong Vân
Thế giới đàn ông