Những ai đã từng bị phản bội
mới nếm trải hết nỗi đau bị tước đoạt hạnh phúc, mới thấm thía đến ruột gan
lòng dạ của kẻ cướp chồng người. Tôi viết ra những dòng tâm sự này không để
chì chiết hay xúc phạm một ai mà chỉ muốn kể ra câu chuyện thật của mình như
một minh chứng cho luật nhân quả.
Khi đứa con đầu lòng của
chúng tôi vừa tốt nghiệp cấp hai thì chồng tôi ngoại tình. Người thứ 3 xen
vào gia đình tôi lúc ấy chẳng ai khác là cô sinh viên được anh hướng dẫn
khóa luận.
Cô gái ấy gây ấn tượng cho
tôi ngay từ những ngày đầu gặp mặt. Em trẻ trung, xinh xắn, mồm miệng giảo
hoạt với lối xưng hô “chị - em” thân thiết. Trong khi những học trò khác của
anh đều gọi tôi bằng “cô”.
Bằng sự nhạy cảm của một
người vợ, tôi nhận thấy có mối nguy hại mơ hồ đang sắp xảy đến. Một mặt bóng
gió răn đe chồng, mặt khác tôi phấn đấu làm tốt hơn vai trò của mình để anh
thêm hài lòng.
Nhưng tôi xin cam đoan với
các bạn rằng, ngoại tình thật sự như một cơn lốc xoáy. Một khi đã bị cuốn
vào đó thì hoàn toàn u mê. Dù có nói gì cũng vô dụng bởi họ đang điên lên vì
yêu. Tất cả những gì họ làm là có thể bất chấp mọi thứ để có được tình yêu
đó. 
Ảnh minh họa
Chồng tôi và cô cử nhân trẻ
kia cũng vậy. Ban đầu mối quan hệ còn được giấu giếm nhưng càng về sau “tình
yêu ngộ nhận” kia càng mãnh liệt đến độ họ chỉ muốn cùng nhau bỏ trốn khỏi
gia đình. Kể cả đó là nơi có những con người mà anh từng yêu thương nhất (là
tôi và các con).
Suốt một thời gian dài, tôi
suy sụp và đau khổ. Nhiều lần, tôi chỉ muốn giết chết cô ta rồi tự vẫn để
kết thúc mọi chuyện. Buồn hơn là khi con tôi cũng đã lớn nên nó hiểu ra phần
nào bi kịch này. Chúng nó trở nên lầm lì, ngỗ nghịch và căm thù bố. Thế là
tan nát một gia đình hạnh phúc.
Cô tình nhân của chồng còn
trơ trẽn đến nhà gọi tôi là “chị cả” và bắt đầu quỳ gối khóc như mưa. Cô ta
tha thiết kể về tình yêu mãnh liệt vô điều kiện của cô dành cho chồng tôi.
Cô còn cầu xin tôi hãy giải thoát cho anh ấy và cũng là giải thoát cho tôi
khỏi cuộc hôn nhân bất hạnh.
Tôi bật cười châm biếm. Đúng
là lý lẽ của những kẻ chuyên cướp chồng người. Họ luôn biện minh đàn ông
ngoại tình vì gia đình không êm ấm, trong đó trách nhiệm thuộc về những
người vợ không ra gì là tôi đây.
Loại đàn bà này chẳng bao giờ
biết được rằng nguyên nhân thật sự chính bởi tính bốc đồng và tham lam của
đàn ông. Cộng thêm sự quyến rũ ranh ma của những người đẹp kẻ cướp.
Cô ta hỏi tôi trong nước mắt
rằng: “Chị có tin vào duyên tiền kiếp không?”. Tôi chỉ lẳng lặng mà hỏi lại
rằng: “Còn em, có tin vào luật nhân quả không?”.
Tôi cũng quay sang hỏi anh có
muốn ly hôn, có muốn từ bỏ vợ con để đến với cô ta không. Chồng tôi đã ngần
ngại không trả lời. Hoặc chính xác hơn là đang rất muốn trút đi gánh nặng vợ
con để đến với tình mới. Nhưng anh còn chút lương tâm đạo đức nên không dám
nói ra.
Tôi nhìn vào sắc mặt của
người đàn ông tôi đã và đang yêu thương hết mực đó mà lòng quặn đau vô cùng.
Anh đã hoàn toàn mê muội mà quên đi những năm tháng yêu nhau ngọt ngào thuở
mới yêu. Anh đã quên niềm hạnh phúc khi chào đón đứa con đầu lòng. Anh cũng
quên luôn cả niềm hãnh diện về ngôi nhà mà hai vợ chồng cùng tích cóp mới
mua được.
Nhân lúc cô tình nhân còn ca
ngợi về tình yêu vô điều kiện của mình, tôi bèn hỏi: “Thế em có sẵn lòng để
chị lấy đi một nửa tài sản của người em đang yêu và để em nuôi nấng đứa con
trai của anh ta không?”.
Trong thoáng chốc, cô ta
ngừng khóc, chồng tôi cũng sững lại vì bất ngờ. Có lẽ, trong đầu họ đã vẽ ra
bao toan tính từ trước. Tôi thầm mỉa mai vì suy luận đúng đắn của mình. Đàn
ông chỉ ngoại tình khi họ có những điều kiện tương đối. Đàn bà chỉ ngoại
tình khi họ không có mối ràng buộc về trách nhiệm mà thôi.
Chồng tôi lúc đấy cũng đâm ra
mong chờ câu trả lời từ phía tình nhân. Rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, cô
ta không thể trả lời “có” vì bỗng dưng phải làm vợ lẽ, lại còn nuôi thêm con
chồng, trong khi tài sản đã khuyết đi một nửa.
Song cô ta cũng không thể trả
lời “không” vì như vậy hóa ra phản lại “tình yêu vô điều kiện” mà cô vẫn
đang không ngừng ca tụng bằng nước mắt. Cô ta càng đắn đo, chồng tôi càng có
vẻ mất kiên nhân và tức giận. Tôi thật sự thấy hả hê trước tình huống này.
Thế nhưng cuối cùng, chúng
tôi vẫn ly hôn. Tôi ra khỏi nhà với phần lớn tiền mặt của hai vợ chồng, chỉ
để lại cho anh ngôi nhà và con trai. Trước khi đi, tôi dặn dò con hãy kiên
nhẫn vì tôi sẽ sớm quay về đón con.
Tôi ra đi chưa được bao lâu
thì đôi “tình nhân mới” đã xảy ra “chiến tranh”. Nghe đâu cô ta không chịu
được cảnh vừa làm vợ vừa phục vụ đứa con chồng khó bảo lại phải chịu nhiều
túng thiếu khi tài sản của chồng tôi chẳng còn là bao. Đôi lần thấy dáng vẻ
tất bật luộm thuộm của cô ta trong siêu thị, dù đã cố kiềm lòng, tôi vẫn
không thể không bật lên tiếng cười mỉa mai.
Có lẽ đã đến lúc cô ta phải
“gặt quả đắng” vì giờ đây người đàn ông mà cô ta đang tâm cướp mất từ tay
tôi lại quỳ sụp dưới chân xin tha thứ. Vậy ra họ đã chia tay. Tôi thầm hỏi:
“Tình yêu sống chết một thuở của anh cũng đến vậy thôi sao?”.
Tôi quay lại với chồng dù anh
đã từng phản bội, bởi đó cũng chính là mục đích khi tôi quyết định ly hôn.
Tất cả điều tôi làm là muốn cho anh thời gian để suy nghĩ, trải nghiệm về
những giá trị vĩnh cửu trong đời sống gia đình.
Còn cô tình nhỏ năm nào của
anh nghe đâu đã phiêu dạt tứ xứ vì không chịu nổi miệng lưỡi thế gian. Bởi
khi vừa ra trường đã làm vợ nhỏ, lại còn không có hôn thú nên chẳng thể nào
kiếm nổi một việc làm đứng đắn. Cũng như chẳng dám có người đàn ông nào dám
yêu hồ ly tinh dám xen vào gia đình người khác.
Câu chuyện của tôi trải qua 5
năm trước là như vậy. Hiện nay, chúng tôi đã có thêm tập 2 và anh cũng toàn
tâm toàn ý chăm sóc gia đình. Tôi chỉ muốn nhắn nhủ đến những ai đang làm
người thứ 3 rằng sống ở đời, gieo gió ắt gặp bão nên hãy sống sao để nhận
được quả ngọt.