Nợ chồng lên nợ và cuối cùng, tài sản quý giá nhất mà Hariprasad
còn lại là người vợ. Hariprasad quyết định bán vợ với giá 10.000 rupee
để trả nợ và khi “tiền đã trao, vợ đã bán”, anh ta mới thốt lên những
lời cay đắng: “Tôi, chính tôi đã bán vợ mình!”.
“Tôi đã bán vợ tôi!”
Ấn Độ vẫn còn “bán vợ, đợ con”
Cả thân hình khô cong như cạn kiệt sức sống của anh nông dân Hariprasad
(44 tuổi) như đổ sập xuống khi bóng dáng của người vợ trẻ từng chung
sống rất hạnh phúc gần 10 năm qua, bị một gã đàn ông già đáng tuổi cha
chú dẫn đi khuất sau con đường mù mịt trước nhà. Hariprasad đau đớn, xót
xa, đôi mắt bất thần, ngân ngấn nước mắt mà ú ớ không nói lên lời. Anh
ghì đứa con lên 2 tuổi nhếch nhác, khóc la đòi theo mẹ, nép sát vào phần
ngực gầy trơ xương của mình…
Hariprasad là một nông dân nghèo, nhưng bù lại anh lại sở hữu vẻ đẹp
chắc chắn, rắn rỏi của một người lao động cơ bắp. Anh làm quần quật suốt
ngày, nhưng thời tiết không thuận lòng người, mùa màng thường xuyên
thất bát. Cái nghèo đã khiến Hariprasad dù đẹp trai nhưng đến tuổi gần
40 mà vẫn ế vợ. Rồi một cô gái trẻ có tên là Kunti, được biết đến là
“đóa hoa” đẹp trong vùng, đã đem lòng yêu Hariprasad. Vượt qua sự căn
ngăn của gia đình, Kunti một mực quyết tâm lấy Hariprasad làm chồng và
tình nguyện cùng anh chung lưng đấu cật trên những cánh đồng trồng ngô
bạt ngàn.
Cuộc sống hạnh phúc kéo dài chưa được bao lâu, khi những đợt hạn hán kéo
dài, rồi trở nên tồi tệ nhất bắt đầu xuất hiện ở Ấn Độ vào năm 2001,
mái ấm gia đình nhỏ của Hariprasad bị đe dọa mỗi mùa thu hoạch. Gia đình
anh có tổng cộng 3 mảnh ruộng trồng ngô. Ngoài chi phí mua phân bón,
hạt giống và máy móc để trồng, mỗi vụ mùa bình thường, Hariprasad thu về
gần 20.000 rupee. Tuy nhiên, khi hạn hán đến, những cánh đồng không đủ
nước đã khiến sản lượng giảm sút nghiêm trọng. Không có tiền để trang
trải các chi phí sản xuất, cộng với mất mùa, giá xuống… đã đẩy
Hariprasad đến tình thế nợ nần. Ở nhà có đồ gì có giá trị, anh đều đem
đi bán tất cả. Nợ chồng lên nợ và cuối cùng, tài sản quý giá nhất mà
Hariprasad còn lại là người vợ. Hariprasad quyết định bán vợ với giá
10.000 rupee để trả nợ và khi “tiền đã trao, vợ đã bán”, anh ta mới thốt
lên những lời cay đắng: “Tôi, chính tôi đã bán vợ mình!”.
Cùng cảnh ngộ với gia đình Hariprasad là Kaicharan (40 tuổi), ở quận
Jhansi thuộc Uttar Pradesh. Sau 5 năm liên tiếp mất mùa, Kaicharan không
có gì để trả nợ, cùng với những khoản tiền lãi cao cứ ngày ngày đội
lên. Rồi một ngày khi những món đồ trong nhà không còn gì để bán nữa,
Kaicharan nhắm mắt chờ đợi điều tồi tệ đến. Người chủ nợ của Kaicharan
ập thẳng vào nhà, kéo lê người vợ và ba đứa con của anh đi để… siết nợ.
Kaicharan như xé ruột, nhưng vẫn phải chấp nhận sự thật tàn nhẫn rằng,
anh chẳng còn gì để bán, ngoài vợ, con.
Những cuộc tái hôn đau lòng

Kaicharan ghìm chặt đứa con thơ, dõi theo bóng vợ
Câu chuyện anh nông dân Hariprasad đã bán người vợ xinh đẹp cho người
đàn ông khác trở nên nặng trĩu và buồn thảm hơn khi biết gã ta là một
chủ điền già khụ. Có tiền bạc, người hầu kẻ hạ, nhưng lão ta hiếm muộn
con cái. Trong cái đêm đầu tiên phải dứt lòng rời nhà, xa con thơ để trả
nợ thay chồng, Kunti (23 tuổi) nghĩ đơn giản rằng, chắc cô phải “làm vợ
người ta” trong một thời gian nhất định nào đó. Hễ khi nào trang trải
hết số nợ của chồng, cô sẽ được về đoàn tụ với chồng và con. Chính giấc
mơ ngây ngô ấy đã khiến Kunti chấp nhận bi kịch “tan đàn xẻ ghé” này.
Nhưng sự thật thì thật chát chúa, lão già này không chỉ dừng lại ở mức
ngày ngày chà đạp lên thân xác cô để thỏa mãn những cơn nhục dục bệnh
hoạn, gã còn “lệnh” cho cô làm cho gã một việc vô cùng quan trọng. Bằng
mọi giá Kunti phải sinh cho gã những đứa con để thừa kế khối gia sản
đáng kể này. Kunti bắt đầu hiểu ra rằng, người chồng đã bán cô cho “ông
già địa chủ” để làm vợ suốt đời.
Đúng như những gì gã hứa, Kunti không phải làm việc đồng áng, thậm chí
cả việc nhà. Kunti được “chồng mới” quản thúc trong một căn phòng nhỏ,
nhưng có đủ tiện nghi và được chăm sóc dinh dưỡng cẩn thận. Gã địa chủ
mà cô không hề hay biết tên thật này, hàng ngày vẫn đều đặn ghé thăm cô,
để thỏa mãn cả nhu cầu thể xác cũng như khát vọng giống nòi. Có những
đêm, không thỏa mãn, gã địa chủ túm tóc, đấm đá liên hồi vào người Kunti
với những lời đe dọa. “Mày không ngoan ngoãn chiều chuộng tao hẳn hoi.
Mày không sinh cho tao những đứa con kháu khỉnh thì chồng, con và cả mày
sẽ không có con đường nào sống hết. Mày nhớ lấy lời tao đấy” - gã ta
quát lớn.
Kunti khao khát được tự do. Trong một lần người giúp việc bất cẩn, Kunti
đã bỏ trốn. Vượt một chặng đường dài đầy hiểm nguy trong đêm tối để về
nhà, song đau đớn hơn là sự chối bỏ và hèn nhát của người chồng.
Hariprasad sợ chủ nợ lại đến đòi vợ và sẽ phạt nặng vì những điều khoản
anh đã cam kết trong hợp đồng. Đến khi ấy, cả gia đình chỉ còn duy nhất
một con đường chết. Hai vợ chồng đều khóc lóc, van nài lẫn nhau. Vợ thì
xin ở lại cùng chồng, con. Người chồng thì xin vợ hãy quay trở lại căn
nhà giàu sang ấy. Rồi người chồng tàn nhẫn Hariprasad đã đưa vợ mình trở
lại nhà lão địa chủ ấy ngay trong đêm tối.
Và Kunti là một trong những nạn nhân như vậy khi người chồng đã bán chị
cho một điền chủ khác để làm vợ. Khi chị hiểu ra rằng, một cuộc tái hôn
sẽ đến với chị thì những gọng kìm của người chồng mới đã cột chặt cuộc
đời người phụ nữ này. Cùng cảnh ngộ với Kunti còn có rất nhiều phụ nữ
bất hạnh khác. Một phụ nữ giấu tên đã kể cho phóng viên CNN rằng, chị
cũng bị chồng bán trong vòng 30 ngày để trả nợ do mùa màng thất bát.
Trong 30 ngày cơ cực đó, người phụ nữ này đã phải sống kiếp nô lệ, ngày
làm việc như một tá điền, đêm đến lại còn phải phục vụ nhu cầu tình dục
của ông chủ. Sau 30 ngày bán thân, chị trở về nhà và quyết định trình
báo cảnh sát để tố cáo chủ nợ.Không lối thoát
Con gia súc lê bước kéo theo sau một cái cày cũ kĩ và một người nông dân
da bọc xương đi đằng sau, thúc giục chúng đi nhanh hơn. Đây là cảnh làm
ruộng từ thời xa xưa, nhưng hiện nay nó vẫn là cách thức kiếm kế sinh
nhai của nhiều người nông dân ở nông thôn Ấn Độ, nơi mà vụ mùa sẽ quyết
định họ được no hay đói. Khu vực này gọi là Bundelkhan, trải rộng ở hai
bang phía Bắc Ấn Độ là Uttar Pradesh và Madhya Pradesh. Con người ở đây
đã bị nạn hạn hán, nợ nần và tuyệt vọng đẩy vào chốn cùng cực. Để sống
qua những năm khó khăn, một số người nông dân cho biết họ đã phải tìm
đến cách thức Paisawalla, theo tiếng Hindu có nghĩa là vay tiền của
người giàu. Những khoản vay từ những chủ nợ không chính thức này thường
là với lãi suất rất cao. Khi lãi suất nhiều lên, chủ nợ đòi nợ. Một số
nông dân phải lao động cực nhọc suốt đời để trả nợ. Bởi vì năm nay mưa
ít và mùa màng thất bát nên một số người phải trả tiền cho chủ nợ bất cứ
khi nào họ đòi. Đôi khi việc trả này bao gồm cả vợ của họ nữa.
Vì không có nhiều bằng chứng nên mọi cuộc điều tra và giải cứu đều đi
vào bế tắc. Chẳng hạn như trường hợp của Kaicharan. Đúng là trước đó anh
đã bán cả vợ và con gái để trả nợ. Tuy nhiên, sau khi hết thời gian như
quy định trong hợp đồng, chỉ có cô con gái trở về nhà, còn người vợ thì
không thấy quay lại.
Theo phóng viên của CNN, những vụ bán vợ này được thực hiện qua một hợp
đồng thảo bằng tay, do người chồng và người mua bàn bạc và viết sẵn.
Việc mua bán được hợp thức hóa bằng một hợp đồng hôn nhân, theo đó, khi
người “chồng” mới chán hoặc người phụ nữ không sinh thêm con cho họ, họ
có quyền bán cô ấy cho người khác nữa. Trong hầu hết các trường hợp này,
phụ nữ thường mù chữ và không thể đọc được điều gì viết trên hợp đồng.
Một số người chồng thành thật nói rõ sự tình cho vợ. Thông cảm và hiểu
nỗi khổ của chồng nên phần lớn các bà vợ tình nguyện bán thân để giúp
chồng thoát nợ. Tuy nhiên, cũng có những người chồng, lặng lẽ thỏa thuận
với người mua, và người vợ không hề biết bản hợp đồng bán vợ đã ghi
những gì. Những người phụ nữ bất hạnh ấy trở thành con rối.
Theo ANTĐ