Thời trang
Bức tranh áo dài 'méo mó' trong showbiz Việt
Hình ảnh tà áo dài truyền thống đang dần bị méo mó
Hậu trường
Người đẹp chưa kịp nổi đã vội cởi áo
sự lạm dụng cơ thể trên con đường "truy tìm" danh vọng.

 
 
Gửi bài viết In bài viết   Cỡ chữ
Tình mẫu tử
19/04/2010 11:08 (GMT +7)

Ngày trước, chị không thể đành tâm bỏ Linh, bây giờ chị cũng không thể nhìn Linh chối bỏ giọt máu của mình.

Linh có thai. Chị tình cờ biết được bí mật đó vào một đêm mùa hè nóng bức.

Chị trở dậy nửa đêm, dò dẫm xuống bếp tìm chút nước chữa cơn khát đang đốt cháy cổ họng. Gian bếp tối mờ nhưng ánh đèn vàng từ cầu thang hắt xuống đủ để chị giật mình phát hiện một người đang ngồi ở bàn ăn.

Đưa tay chặn lên ngực ngăn cơn hoảng sợ, cùng lúc chị nhận ra Linh đang ngấu nghiến mẩu bánh cuối cùng. Trên bàn la liệt những hộp sữa, vỏ trái cây, bịch bánh quy đã trống rỗng.

Trông thấy chị, Linh trố mắt định nói gì đó nhưng đột nhiên đứng bật dậy, chạy lại bồn rửa chén nôn thốc nôn tháo. Con bé đói bụng nửa đêm, âm thầm ăn hết các thức ăn trong tủ lạnh như bị bỏ đói cả ngày rồi buồn nôn đến nỗi không kịp vào toilet.

"Trời ơi!", chị buột miệng kêu lên, ào đến vỗ vỗ vào lưng con bé rồi đỡ nó ngồi xuống ghế, lăng xăng tìm dầu xức nhưng nó phất tay, giọng rít qua kẽ răng:

- Mợ không biết tôi ghét nhất là mùi dầu sao?

Chị run rẩy nói không ra hơi:

- Con dại dột với ai, nói cho mợ biết coi, sao mà...

Linh nóng nảy cắt ngang:

- Thôi đi! Tôi làm, tôi chịu.

Mợ mà hó hé với bà nội hay ba thì đừng nhìn mặt tôi nữa. Dọn dẹp cái đống dơ đó giùm tôi đi!

Ra lệnh xong, Linh mệt mỏi bỏ về phòng riêng. Chị nhanh tay dọn "bãi chiến trường", sao cho không để lại một dấu tích vào. Vừa làm, nước mắt chị vừa rơi lã chã. Đến khi đã nằm xuống chiếc giường nhỏ của mình, cạnh bên là con bé Sa giúp việc nhà đang ngáy ngon lành, chị phải bụm miệng lại cho tiếng nấc không thoát ra khỏi cổ họng. Lần này, chị không tủi thân vì thái độ hằn học của Linh đối với mình như những lần trước mà chị khóc vì lo sợ tai họa giáng xuống đầu con bé.

Linh chỉ mới mười bảy tuổi, nó còn chưa kịp thi vào đại học. Chắc chắn bà và cậu chủ sẽ không để yên cho cái bào thai vô thừa nhận đang lớn lên từng ngày trong nó.

Chị giật mình thức dậy vì tiếng động vọng xuống từ phòng bà chủ. Không kịp rửa mặt, chị chạy ào lên lầu. Cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt chị là mâm thức ăn sáng chưa dùng của bà chủ nằm chỏng chơ dưới đất.

Vừa trông thấy chị, Linh ngước đôi mắt đẫm lệ nhưng cũng đầy oán hận lên nhìn. Con bé đang quỳ gối bên cạnh bà nội. Gương mặt bình thường vốn lạnh băng, giờ hằn lên sự giận dữ của bà chủ mách bảo cho chị biết bà đã tường tận mọi chuyện.

- Sao, chị còn đứng yến đó à? Chị định giấu tôi tới bao giờ? Đến khi cái bụng nó phình to thì ba đời nhà chị cũng gánh không hết. Đúng là cái dòng con hoang mà.

Câu cuối cùng, bà chủ làu bàu như chỉ để bản thân và chị nghe thấy. Chị cúi mặt xuống, nỗi tủi nhục không lớn bằng sự thương xót, lo lắng cho Linh đang vật vã khóc than.

Ba của Linh chợt đằng hắng:

- Giờ tính sao, má?

Chị liếc nhìn người đàn ông đã gần năm mươi tuổi. Ngày trước, chị cũng nghe ông ấy hỏi một câu tương tự khi chính chị rơi vào trường hợp này.

Đã mười bảy năm qua, sự nhu nhược vẫn không mất đi.

- Dẫn nó đi bỏ cái của nợ đó ngay cho tao!

Nghe vậy, bà Linh kêu lên:

- Con ư? Con làm sao...

Bà chủ nổi giận:

- Không lẽ để bà già này làm việc đó à?

Chị rùng mình, Linh quỳ thụp xuống, sợ hãi:

- Con lạy bà nội, xin bà hãy thương con!

Giọng bà chủ the thé:

- Đó là ta thương cháu đấy. Vì tương lai của cháu và cũng vì cái gia đình này, cháu hãy chịu đau một lần.

Mặc cho Linh gào khóc thảm thiết, bà hất tay con bé đang níu chặt chân ra, trừng mắt bảo ba Linh:

- Bịt miệng nó lại, muốn cả cái xóm này biết chuyện à?

Nước mắt ràn rụa, chị nhỏ giọng khẩn khoản:

- Con xin bà cho con dẫn nó đi làm cái chuyện thất đức kia.

Bà chủ phóng tia nhìn tức giận về phía chị:

- Phải. Nếu ngày trước tôi cũng làm cái chuyện thất đức kia với chị thì bây giờ đã không có cái ngữ này. Chị nói dẫn nó đi bệnh viện, tôi tin được không?

Chị cúi đầu không đáp.

Nghe cuộc trao đổi giữa bà nội và chị, Linh nín khóc. Nó phẫn nộ nhìn chị trân trối. Kể từ giờ phút đó, nó chỉ được quanh quẩn trong phòng bà, không được đi đâu nữa.

Chị thất thểu về phòng. Nói là phòng chứ thật ra chỉ là cái nhà kho tận dụng làm chỗ nghỉ cho kẻ ăn người ở trong nhà. Sa đang soạn đồ cho vào cái giỏ mà cách đây mấy tháng khi đến nhận việc, nó đã mang theo.

Vừa thấy chị, con bé thút thít:

- Bà chủ đuổi con rồi.

Nhìn vào mắt nó, chị xâu chuỗi lại những sự việc vừa xảy ra và ngờ ngợ:

- Phải mày nhiều chuyện không Sa?

Ban đầu Sa chối quanh, nhưng khi thấy chị quá hiểu tính ý bà, nó thừa nhận đã thấy Linh nôn và chị bao che cho Linh. Nó tưởng mách lại sẽ được thưởng. Không ngờ bà mắng té tát vào mặt và trả luôn một tháng lương, bảo nó cuốn gói đi ngay, cái tội "nói xấu" cháu gái bà. Bà chủ là vậy, sẽ bưng bít mọi chuyện bằng mọi cách. Chỉ khổ thân chị, Linh lại thêm ghét cay ghét đắng chị vì ngỡ chính chị đã làm lộ bí mật của nó.

Con Sa vừa bắt xe ôm ra bến xe về quê, nghĩa là trong nhà không còn một người ngoài nào, bà chủ gọi ngay chị lên phòng. Giúi vào tay chị một xấp tiền, bà gằn từng tiếng:

- Liệu mà làm cho trót lọt. Tôi thuê xe rồi. Con Linh và ba nó sẽ đi một lượt như đi du lịch vậy. Còn chị đi xe ôm, ra tới ngã ba Trung Lương chờ xe tới rước. Phải "làm" ở thành phố mới không gặp người quen. Tôi không muốn hàng xóm dòm ngó khi thấy chị và chúng nó đi chung, hiểu không?

Chị "Dạ" thật nhanh và quay đi cũng thật nhanh, sợ còn nấn ná, nước mắt chị sẽ rơi trước mặt người không biết bao nhiêu lần chứng kiến chị đau khổ.

Trên đường lên Sài Gòn, ba người không ai mở miệng nói với ai. Thỉnh thoảng nhìn qua Linh đang ôm đầu, gục gặc vì say xe, chị thờ thẫn nhớ lại ngày Linh còn bé, một tay chị ẵm bồng, chăm bẵm. Con bé rất quý chị, quấn chân chị suốt ngày. Thế nhưng năm nó mười hai tuổi, cô chủ mắc bệnh nan y không qua khỏi. Trước khi mất cô gặp riêng nó rất lâu và kể từ khi đó, Linh biến đổi hẳn. Con bé không còn tíu tít nói cười như trước mà tỏ ra chán nản, bất cần, hằn học với mọi người xung quanh, nhất là đối với chị. Mỗi lần chị đến gần định hỏi han, nó đều tìm cớ tránh đi, thậm chí thẳng tay xua đuổi.

Ngoại trừ bà nội và ba Linh, những người xung quanh ai cũng bất bình trước thái độ hắt hủi chị không thèm giấu diếm của Linh. Họ có cảm giác chị yêu thương Linh bao nhiêu, nó ghét bỏ chị bấy nhiêu. Họ ngạc nhiên sao chị có thể trụ lại ngôi nhà đó gần hai mươi năm trời, cung cúc phục vụ một bà lão đã gần đất xa trời nhưng nghiêm khắc, khó gần. Sao chị có thể chịu đựng được một người đàn ông chỉ biết ngồi quản lý cái tiệm vàng kiêm cầm đồ lớn nhất nhì thị xã mà không ngó ngàng tới con. Trong nhà còn có đứa con gái hách dịch, trịnh thượng với người giúp việc lâu năm như chị.

Tới nơi, ba Linh không vào mà ngồi ở quán nước gần cổng bệnh viện. Chị xót xa dẫn Linh vào. Con bé mặt che kín nhưng vẫn không giấu được ánh mắt hoảng hốt và dáng lớ ngớ đến tội nghiệp.

Chị dắt tay Linh, đỏ mặt len qua những dãy hành lang đầy người chờ tới lượt. Linh líu ríu theo chị như ngày bé, không hó hé một lời. Xong hết mọi thủ tục giấy tờ, thăm khám, chỉ còn chờ "công đoạn" cuối cùng, con bé đòi ra căn-tin uống nước, rồi đòi vào phòng vệ sinh.

Chị biết Linh lo sợ, muốn kéo thời gian nên chị nắm chặt cánh tay con bé, vỗ về. Đến khi Linh ở mãi trong phòng vệ sinh không chịu ra, chị vội mở cửa bước vào thì thấy Linh đang ôm mặt khóc. Nhác thấy chị, nó òa lên như đứa trẻ:

- Đừng mợ ơi, đừng giết con của con.

Chị ôm Linh đang mềm oặt vào lòng, nức nở theo:

- Ráng đi con, mợ thương...

Linh chợt khựng lại. Nó nhìn chị bằng ánh mắt ban sáng ở phòng bà nội:

- Thương con? Hay mợ chỉ thương tiền? Mẹ tuy không sinh ra con, cũng không gần gũi con nhiều nhưng trước khi chết, mẹ đã làm điều tốt cho con là kể hết với con sự thật. Còn mợ, ngay cả đứa con của mình, mợ cũng không dám nhận. Mợ hèn lắm!

Những lời kết tội của Linh làm chị như hóa đá. Chị khóc không thành tiếng. Linh ôm lấy cái bụng đã lùm lùm:

- Ngay từ khi biết mình có thai, con yêu giọt máu này. Con không hiểu sao mợ lại vì vài chỉ vàng của bà nội đưa lúc đó mà bán con cho mẹ, vậy mà mợ nói mợ thương con?

Chị nấc lên:

- Linh à, mẹ con không kể là bà nội con đã ép mợ lên thành phố chờ ngày sinh nở, trong khi mẹ con giả có thai, rồi danh chính ngôn thuận cướp con trên tay mợ sao? Mợ năn nỉ cho mợ ở bên con, với lời thề không bao giờ nhìn nhận con... Mợ không ngờ con đã biết chuyện từ lâu.

Nhớ lại chuyện cũ chẳng khác gì khơi lại vết thương chưa lành miệng. Từ bé, chị đã không biết mặt cha, cũng như hai bên nội, ngoại. Mẹ chị với cái bào thai vô chủ, bỏ xứ mà đi. Sự nghèo túng, khổ cực đã quật ngã bà. Mẹ chị chết không nhắm mắt vì chưa thực hiện được nguyện ước về lại quê nhà để lạy tạ ông bà.

Lần theo địa chỉ mẹ để lại, chị tìm tới nơi ông bà ngoại sinh sống thì mới hay họ đã dời đi nơi khác từ lâu...

Ngày ấy, chị bằng tuổi Linh bây giờ, chẳng còn ai thân thích, không nghề nghiệp, bỏ quê nghèo lên thị xã làm người giúp việc.

Lần đầu tiên tiếp xúc với người khác phái, chị không tránh khỏi choáng ngợp trước vẻ lịch lãm và dịu ngọt của cậu chủ. Chị đã không thể mở miệng kêu cứu vào một đêm mưa, khi cậu chủ ta lén vào phòng, đè nghiến chị trên giường. Cậu thề sống thề chết sẽ yêu thương chị suốt đời nhưng lại trơ mắt nhìn khi vợ cậu phát hiện. Bị đánh ghen một trận thừa sống thiếu chết trước mặt hai mẹ con bà chủ, chị vẫn nhất quyết bảo vệ đứa bé trong bụng. Chính bà chủ đã sắp đặt mọi thứ, tất cả đều vì đứa con dâu mà sau này chị mới hiểu, dù vô sinh nhưng với tài sản không lồ đem về nhà chồng, cô vẫn đứng vững ở vị trí của mình. Còn chị, mãi mãi là thân ở đợ, chỉ là mang nặng đẻ đau thay người khác mà thôi.

Cho đến lúc mất, cô chủ vẫn trả thù chị bằng cách gieo vào đầu đứa con chị rứt ruột sinh ra mối căm thù chính mẹ nó.

Chị có ham tiền, ham bạc gì cho cam. Ngay cả tiền lương tháng, chị cũng không được nhận, như một sự trừng phạt vô thời hạn. Còn cậu chủ, quá sợ mẹ và vợ, hơn nữa lại sợ không được thừa kế gia sản, ông ta không dám đến gần chị. Mỗi khi đi ngang phòng chị, ông đều cắm đầu đi như bị ma đuổi. Ngay cả đứa con gái của ông và chị, ông còn không dám bày tỏ tình cảm dành cho nó.

Sau khi vợ mất, ông ta có gõ cửa phòng chị mấy lần vào lúc đêm khuya nhưng chị im lặng chốt chặt then cửa.

Trong lòng chị, ông ta đã chết từ cái ngày nhắm mắt làm ngơ cho vợ đánh mắng, cạo sạch đầu tóc chị. Chị đành mất con vì sức yếu, thế cô và cũng vì một lẽ sâu xa nhất: Chị không muốn con bé chịu tiếng con hoang suốt đời như mình.

Chị chỉ mong nó có cha có mẹ đầy đủ trong mắt người đời và được hưởng cuộc sống ấm êm. Chị cắn răng nhịn nhục, ở lại ngôi nhà đó vì chị không cam lòng để con một mình bên những người dư dả tiền bạc nhưng thiếu tình người.

Đột ngột, chuông điện thoại của Linh đổ dồn. Con bé lập cập trả lời. Ba nó hỏi mọi chuyện đã xong chưa.

Chị run rẩy lôi tuột con bé đi về phía phòng "giải quyết". Không nỡ nhìn con trong chiếc váy của bệnh viện, mỏng manh như cây non gặp bão, chị quay mặt đi. Bắt gặp những chiếc băng-ca đưa các cô lỡ dại như con chị từ phòng trong ra, cô nào mặt cũng xanh mét, mắt nhắm nghiền, chị nhói buốt trong lồng ngực. Chỉ ít phút nữa thôi, con của chị cũng sẽ như thế và đứa cháu bé bỏng của chị sẽ mãi mãi là giọt máu bị vứt lại ở chốn này, khi chưa kịp tượng hình.

Linh nghe gọi tên lần thứ ba mới quờ quạng đứng lên, líu đi theo cô y tá. Cánh cửa phòng kín đã khép lại sau lưng con bé. Ngày trước, nếu mẹ chị cũng đi vào cái phòng như thế, chị đã không có mặt trên đời. Chị biết phải cảm ơn bà đã chịu nhục, chịu khổ sinh ra chị hay oán trách bà sao không "giúp" chị chết đi từ trong trứng, để chị lớn lên khổ nhục chẳng kém gì bà. Còn chị, nếu ngày ấy bỏ đi giọt máu của mình thì sao? Và Linh, có bao giờ nó cũng mang suy nghĩ giống chị không?!

Bỗng chị đứng bật dậy, chạy ào theo hướng con. Linh đang nằm dang chân trên giường bệnh. Gần đó, một cô y tá chuẩn bị những dụng cụ y khoa, tiếng va chạm nghe rợn cả người, Một chiếc bình lớn đầy máu, nối với đám dây nhợ lằng nhằng mà không cần phải nhìn lâu, chị cũng biết những thứ đó sẽ đưa vào ngưỡng của cơ thể con bé để hút ra cái mầm sống vô tội. Một cô y tá khác đang cầm ống tiêm. Trông thấy chị, nó kêu lên: "Mợ ơi, cứu con".

Chị luýnh quýnh xin lỗi bác sĩ và mấy cô y tá, vội vã đỡ con dậy rời khỏi căn phòng đầy ám khí. Chị dắt con đi như chạy ra cổng sau, vừa đi chị vừa dáo dác nhìn sau lưng, sợ ba nó phát hiện, đuổi theo.

Nhất định lần này, chị sẽ không để mất Linh. Chẳng những có được đứa con gái chị yêu thương nhất, mà chị còn có thêm một đứa cháu. Nghĩ thế, chị thấy như được tiếp thêm sức mạnh dù tương lai còn mờ mịt.

Chị sẽ ở lại thành phố này, nơi không ai biết lai lịch, gốc tích mẹ con chị. Số tiền bà chủ đưa còn tạm đủ cho hai mẹ con sống thêm vài hôm nữa. Với sự cần mẫn của mình, chị tin chị có thể làm thân trâu ngựa nuôi Linh, chờ ngày con sinh nở.

Khi đã yên vị trên chuyến xe buýt xuôi về một quận ven, Linh mệt mỏi ngả đầu vào vai chị, nghẹn ngào: "Mẹ ơi!".

Theo

 

TIN MỚI:
Cái kết của việc lấy người không yêu (09/02/2012)

Nhưng không có gì thay đổi được số phận. Hạnh phúc của Hạnh là đây, là gia đình bé nhỏ với cô con gái xinh đẹp này.

“Mắc nợ” với đàn ông có vợ (08/02/2012)

Dù đã bước sang mối tình thứ 3 nhưng Vy vẫn không thể thoát khỏi cái “kiếp” yêu người đã có vợ…

Người đàn bà tội lỗi (06/02/2012)
Quyên thì tóc tai rối bù, quần áo tơi tả quỳ mọp dưới đất, tay vái lia lịa, van nài yếu ớt: “Con xin bố mẹ tha lỗi cho con. Con trót dại, bố mẹ mắng chửi thế nào cũng được, chỉ xin bố mẹ đừng nói với chồng con… Con xin bố mẹ”.
TIN ĐÃ ĐƯA:
Cái kết của việc lấy người không yêu (09/02/2012)

Nhưng không có gì thay đổi được số phận. Hạnh phúc của Hạnh là đây, là gia đình bé nhỏ với cô con gái xinh đẹp này.

“Mắc nợ” với đàn ông có vợ (08/02/2012)

Dù đã bước sang mối tình thứ 3 nhưng Vy vẫn không thể thoát khỏi cái “kiếp” yêu người đã có vợ…

Người đàn bà tội lỗi (06/02/2012)
Quyên thì tóc tai rối bù, quần áo tơi tả quỳ mọp dưới đất, tay vái lia lịa, van nài yếu ớt: “Con xin bố mẹ tha lỗi cho con. Con trót dại, bố mẹ mắng chửi thế nào cũng được, chỉ xin bố mẹ đừng nói với chồng con… Con xin bố mẹ”.
Đã xấu lại còn mất nết (04/02/2012)

Thấy em dâu ngỗ ngược, Thúy to tiếng hơn: “Mợ thật quá quắt! Ông bà ở với vợ chồng mợ, lo cho con cái mợ mà mợ nói thế rồi dạy con nói thế à?”. Cứ lời qua tiếng lại như thế, Hiền một mình mà gào thét át cả 4 người còn lại.

Tết ở quê ra (03/02/2012)
“Bây giờ ở phố thì thiếu gì thứ gì mà cứ phải vác lên cho khổ. Mà sao trứng đầy rơm thế này? Rau khô em không dám ăn đâu. Phơi rau ở sân đầy đất bụi không chừng còn có cả ruồi nhặng nữa ấy…”, vợ anh nhìn mấy đùm, túi anh mang lên như thể có dịch hạch trong đó.
Chưa đến mức chán chồng! (02/02/2012)
Chị dằn dỗi cố gạt hết mọi lo toan thường trực ra khỏi đầu, hạ quyết tâm tận hưởng những ngày tự do xa xỉ. Khác ngày thường, chị có quá nhiều thời gian để trau chuốt trước giờ đi làm. Diện bộ cánh đẹp chị tung tẩy tới cơ quan trước con mắt ngạc nhiên của bao đồng nghiệp.
Sự trả giá nghiệt ngã (01/02/2012)

Hạnh Hoa đứng sững nhìn người đàn bà mặt trát đầy son phấn, cô buông rơi cuốn sổ tay và chiếc bút bi xuống đất. Người đàn bà bị giật mình, vội quay mặt đi, rồi như lấy lại được bình tĩnh, bà quay người nở một nụ cười lơi lả.

Sự hối tiếc muộn màng (30/01/2012)
Tiến sa sầm mặt nhìn xuống cái xe máy cà tàng của mình, lòng thầm so bì và tức tối. Thảo vẫn đứng nhìn theo khi chiếc ôtô lướt đi, Tiến nán lại nhìn vợ. Có cái gì cứ nghèn nghẹn nơi cổ họng, Tiến sấn sổ túm tay vợ lôi vào một góc, càu nhàu: “Cô bây giờ thì giỏi rồi...".
Không đáng… (30/01/2012)

Chặn được ả nhân tình của chồng Loan run rẩy như kẻ phạm tội nghe tuyên án tử hình. Cô toan làm như dự định nhưng tiếng gọi của đứa con thơ cứ vang lên trong đầu khiến cô chùn tay và chạy vội đi…

Thanh minh (28/01/2012)
Anh họ tôi viết thư: “Thanh minh năm nay vừa khánh thành nhà thờ họ, nên giỗ xuân làm lớn lắm. Em nhớ đưa cháu về nhận mặt bà con. Hôm xây nhà thờ anh đã đóng cho em hai xuất hết hai triệu đồng...”.
Thứ Ba của bạn (5/7/2011)
Đồng ý rằng Bạch Dương là một người có đầu óc tổ chức và khả năng quản lý, sắp xếp mọi việc khá tốt, nhưng cũng đừng vì vậy mà quá tự tin đến nỗi không nhận ra được mức giới hạn tối đa của mình.
 
Chết cười với dân "nghiền" câu cá
Hãy cũng thư giãn với những khoảnh khắc hài hước. Cùng cười nghiêng ngả với các chuyên gia đi câu cá nào! Dân nghiền câu có thể câu cá mọi lúc, mọi nơi và mọi... tư thế.

Cuộc thi: Tết cười nghiêng ngả
Hãy gửi cho chúng tôi những hình ảnh hài hước hoặc những mẩu truyện vui cười để nhận ngay lì xì năm mới.
Của Cha, của Con những cành Vạn Niên Thanh
"Sáng nay, khi mở cửa bước ra sân, ánh sáng chói gắt ập vào mặt, phải mất một lúc, Cha mới hiểu là có ba ngọn vạn niên thanh bị cắt cụt. Cha tức ngực. Bên hàng xóm đã chặt những ngọn vạn niên nào chui qua hàng rào sắt, rung rinh bên đất nhà họ" Trích Truyện ngắn của Nguyễn Thị Thu Huệ

Tình online
Hôm nay lại là một ngày vô vị, buổi sáng Hoài tới văn phòng nhưng chẳng có công việc gì. Mọi người rủ nhau đi hát karaoke, mà hát thì Hoài chúa ghét. Đã lâu Hoài không cảm thấy cuộc sống còn lãng mạn để mà thích những trò chơi vô bổ như hát hò.
Tọa đàm về Alabama Song của Gilles Leroy
Cuộc gặp nhân dịp ra mắt bản tiếng Việt của tác phẩm đoạt giải thưởng văn học Pháp Goncourt 2007, diễn ra 17h 30 ngày 6-4 tại L’Espace (24 Tràng Tiền)...

Cùng tìm hiểu lịch sử Thăng Long
Hôm qua, 1-4, Phó Chủ tịch UBND thành phố Hà Nội Ngô Thị Thanh Hằng đã chủ trì cuộc họp tổng kết giai đoạn 1 cuộc thi tìm hiểu “Thăng Long - Hà Nội nghìn năm văn hiến và Anh hùng”.
Thư của Cọp gửi cho một bà vợ
Tôi là Cọp. Tôi biết xưa nay bà không quan tâm tới cọp, chỉ để ý tới giá gạo, giá nước mắm, kem dưỡng da, kem tan mỡ... và bao nhiêu thứ linh tinh khác. Cọp beo, hổ báo hay chim chóc đối với bà chả quan trọng gì.

Biển trinh nguyên
Chiếc kim đồng hồ nhích sang năm mới chưa được bao lâu, tôi lao về phía biển như một chú dê đầy hoang tưởng. Đây là vùng biển quen thuộc, tôi coi như quê, bãi bồi, phù sa và gió đều khác thường. Thực tâm chẳng ham hố gì, ngay cả tắm, chỉ ưa vẻ trầm lắng bao la của nó.
“Giải oan” cho con gái tuổi Dần
Bao năm nay, những cô gái tuổi Dần luôn bị “gắn mác” cao số. Điều này khiến các cô cầm tinh con hổ khốn khổ đủ đường. Nhưng có phải đó là sự thật?


Cô nhìn thấy mảnh giấy chặn bằng cục nam châm hình quả táo đính trên cửa tủ lạnh: “Anh đi công tác gấp ba tuần ở vùng xa, có thể không có sóng điện thoại, sẽ liên lạc với em ngay khi có thể”, nét chữ vội vàng. Cô gỡ mảnh giấy, bàn tay định vo tròn. Chợt ngập ngừng, mảnh giấy được vuốt thẳng ra, để vào mớ giấy hóa đơn đầy nghẹt trên tủ.

Mãi cho đến lúc sắp mất anh, cô mới nhận ra tình yêu dành cho anh. Thế mà bấy lâu nay, cô sống trong hồi ức, với những kỷ niệm đã phủ rêu phong.

Để cứu sống đứa bé, anh nhận nó làm con. Không ngờ, điều đó dẫn anh đến cuộc gặp gỡ định mệnh với người yêu sau hai mươi năm không tin tức. Mọi thứ diễn ra trước mắt anh như một định mệnh đầy hương vị.

Đã băm vài nhát (chính xác là hai nhát) rồi nhưng Hương vẫn chưa chịu "chống lầy". Xưa nay nàng vẫn được bạn bè gọi là "công chúa", không chỉ bởi nàng học giỏi, "con nhà" nói mà còn vì nàng trông mong manh yểu điệu (bọn bạn vẫn đùa là như "công chúa cấm cung").

Cái kẹo gôm vuông vắn, rất xinh, nhỏ bằng đầu ngón tay, lấp lánh hạt đường trắng tinh trên nền màu xanh, vàng, đỏ rất bắt mắt. Cái kẹo gôm đã làm nên tình bạn giữa con nhóc mũi cao như Tây với con bé có mái tóc loăn xoăn là tôi.

Tôi gặp lại nàng khi tôi đang đi vẩn vơ trong siêu thị mà không biết mua gì, còn nàng thì xách cái túi đầy những thức ăn và một số hộp bánh. Trông thấy tôi, nàng lên tiếng trước:

Đoạn đường đất trước mặt nhà tôi nay đã có ngọn điện đường. Đó là ngọn cao áp màu xám, hình thuẫn, sáng một loại ánh sáng màu vàng. Ánh sáng này nhìn vào rất khỏe mắt và ấm áp hẳn ra.



 
NPH tự hào xuất khẩu game Việt ra nước ngoài
Ngày 22.11.2011, VNG đã ký kết hợp tác chiến lược cùng Công ty DeNA nhằm xuất khẩu game mạng xã hội (MXH) của mình ra thị trường Nhật Bản.
  • Những game được tôn vinh vì cộng đồng
    Dù cho dư luận một nước đang quan tâm đến việc quản lý thế nào để hạn chế những mặt trái của game, thì vẫn không thể phủ nhận rằng rất nhiều game đang góp sức mình vào sự phát triển rất tích cực của xã hội.
  • Xúc động khi game thủ chung tay bảo vệ môi trường
    “Xả rác bừa bãi, săn bắn trái phép là thực trạng rất đáng phê phán vì nó gây ra những ảnh hưởng không nhỏ đến môi trường và xã hội. Để bảo vệ bản thân con người khỏi những nguy cơ diệt vong, game thủ HeoCon™, nhân vật ichun, máy chủ Bò Cạp và gachapon, webgame Tank online đã gửi gắm thông điệp bảo vệ môi trường sống thông qua 2 siêu phẩm thiết kế Tank rất độc đáo: Tank Chiến Dịch Xanh và Tank Thần Rừng.

Giữ nguyên hiện trường

Vụ tai nạn giao thông xảy ra giữa hai chiếc xe máy, chàng trai ngã đè lên cô gái.

  • Vợ là cái đinh
    Hai người đàn ông ngồi uốg nước và tâm sự với nhau:
  • Cấm tụ tập
    Sau khi qua đời, một nhóm đàn ông được lên Thiên đàng. Thượng đế bèn nói:

Cái kết của việc lấy người không yêu

Nhưng không có gì thay đổi được số phận. Hạnh phúc của Hạnh là đây, là gia đình bé nhỏ với cô con gái xinh đẹp này.

  • “Mắc nợ” với đàn ông có vợ

    Dù đã bước sang mối tình thứ 3 nhưng Vy vẫn không thể thoát khỏi cái “kiếp” yêu người đã có vợ…

  • Người đàn bà tội lỗi
    Quyên thì tóc tai rối bù, quần áo tơi tả quỳ mọp dưới đất, tay vái lia lịa, van nài yếu ớt: “Con xin bố mẹ tha lỗi cho con. Con trót dại, bố mẹ mắng chửi thế nào cũng được, chỉ xin bố mẹ đừng nói với chồng con… Con xin bố mẹ”.

Sự quan tâm của chàng nói lên điều gì?
Cùng làm bài trắc nghiệm sau để xem những cử chỉ quan tâm của chàng gửi đến bạn những “thông điệp” gì nhé!
  • Ngón tay và tính cách?
    Mỗi người có một bàn tay khác nhau. Bạn thích ngón tay nào, ngón tay ấy sẽ nói lên tính cách của bạn.
  • Năm thìn của bạn như thế nào?
    Rồng trong văn hoá của người Việt là một sinh vật huyền thoại, được cho là sinh ra từ trên trời. Những hình ảnh của rồng thường khá huyền bí, cao quý và bất khả xâm phạm. Rồng cũng là biểu tượng của quyền lực.

XEM
Chiếu miễn phí phim "Tâm hồn mẹ" tại Hà Nội

Bộ phim ấp ủ 20 năm của nữ đạo diễn Phạm Nhuệ Giang, có sự tham gia của Hồng Ánh và nữ diễn viên trẻ Phùng Hoa Hoài Linh, sẽ được chiếu phi lợi nhuận tại trung tâm TPD (Hà Nội) vào chiều 12/2.

  • Hai siêu phẩm bom tấn sẽ cùng “nổ” vào ngày 3/2
    Sau một thời gian dài thấp thỏm, hoang mang tưởng chừng không có cơ hội được xem “Harry Potter và bảo bối tử thần-Phần II,” các fans của cậu bé phù thủy hẳn sẽ thỏa lòng khi chỉ còn một ngày nữa thôi (vào 3/2) sẽ được gặp thần tượng của mình trên các rạp chiếu toàn quốc.
  • Diễm Châu "đối đầu" Kim Tuyến
    Do hiểu lầm, từ đôi bạn thân họ trở thành "địch thủ" không đội trời chung của nhau.

Uyên Linh đã chạm được vào “Giấc mơ tôi”
 Cuối cùng thì quán quân Vietnam Idol đã thực hiện lời hứa với người hâm mộ.

Chơi game vui, ăn buffet Valentine miễn phí tại Seoul Garden
Đáp ứng nhu cầu của số đông các khách hàng thuộc tầng lớp trẻ, nhân dịp Valentine’s Day 14/2, hệ thống Seoul Garden Việt Nam dành tặng cho các khách hàng chương trình Seoul Garden Match-up Game.
  • Đến Bến Tre thưởng thức thịt gà nấu canh lá cách
    Biết tôi năm nay được nghỉ Tết khá dài, bạn tôi - quê ở Bến Tre - liền điện thoại lên mời về chơi và thết đãi món ăn không đụng hàng: Thịt gà nấu canh lá cách.
  • Bún gỏi dà – đặc sản của Mỹ Xuyên

    Sóc Trăng và Bạc Liêu là nơi có nhiều dân tộc anh em cùng sinh sống nên trong quá trình cộng cư mỗi dân tộc đều lưu truyền nhiều món ngon độc đáo, điển hình như: bún nước lèo, bún bò cay Bạc Liêu, bún tiêu Sóc Trăng, bánh gỏi dà Mỹ Xuyên…


 
Người đàn bà tội lỗi
Quyên thì tóc tai rối bù, quần áo tơi tả quỳ mọp dưới đất, tay vái lia lịa, van nài yếu ớt: “Con xin bố mẹ tha lỗi cho con. Con trót dại, bố mẹ mắng chửi thế nào cũng được, chỉ xin bố mẹ đừng nói với chồng con… Con xin bố mẹ”.
“Mắc nợ” với đàn ông có vợ

Dù đã bước sang mối tình thứ 3 nhưng Vy vẫn không thể thoát khỏi cái “kiếp” yêu người đã có vợ…

Cái kết của việc lấy người không yêu

Nhưng không có gì thay đổi được số phận. Hạnh phúc của Hạnh là đây, là gia đình bé nhỏ với cô con gái xinh đẹp này.

Người đàn bà tội lỗi (3)
Quyên thì tóc tai rối bù, quần áo tơi tả quỳ mọp dưới đất, tay vái lia lịa, van nài yếu ớt: “Con xin bố mẹ tha lỗi cho con. Con trót dại, bố mẹ mắng chửi thế nào cũng được, chỉ xin bố mẹ đừng nói với chồng con… Con xin bố mẹ”.
Cái kết của việc lấy người không yêu (0)

Nhưng không có gì thay đổi được số phận. Hạnh phúc của Hạnh là đây, là gia đình bé nhỏ với cô con gái xinh đẹp này.

“Mắc nợ” với đàn ông có vợ (0)

Dù đã bước sang mối tình thứ 3 nhưng Vy vẫn không thể thoát khỏi cái “kiếp” yêu người đã có vợ…