Tin đồn nhà lão T nuôi thuốc độc. Mấy tháng trước anh Đ đi ăn cỗ ngồi cùng bàn với lão bị lão bỏ thuốc độc, may mà phát hiện sớm. Cái M đi học ngang qua nhà lão, được lão cho cái bánh, ăn vào một thời gian sau thấy đau bụng, người ngày càng bủng beo, vàng vọt.
>> Chữa "ma thuốc độc"
>> Phao tin ma thuốc độc để bán "thuốc trừ tà"
Gia đình biết nên đưa con đến bắt vạ, lão xoa mấy cái lên đầu, về nhà tự nhiên lành bệnh... Vậy thực hư câu chuyện ra sao?
Những câu chuyện đại loại như thế đang tồn tại khá phổ biến tại nhiều vùng quê Hà Tĩnh. Đến nỗi, trong chuyến lên công tác lên huyện miền núi Hương Khê mới đây, nhân lúc nghỉ chân ở quán nước ven đường, chúng tôi được bà chủ quán tên H. "cảnh báo": "Nếu các chú có đến xã Hương Lâm, Hương Liên, Phúc Trạch (Hương Khê - Hà Tĩnh)... phải hết sức cẩn thận, đừng ăn uống bất cứ thứ gì, không khéo "dính" phải thuốc độc là toi đấy". Như để chứng minh lời nói của mình, bà rỉ tai cho chúng tôi một loạt địa chỉ, mà theo bà đều là những nhà có nuôi thuốc độc. Thấy mọi người vẫn có vẻ bán tin, bán nghi, bà tuyên bố "Các chú muốn biết cụ thể cứ đến nhà anh T, anh C, chị V ở xóm X thì rõ”.
Lần theo địa chỉ mà bà H. vừa nói lúc nãy, chúng tôi tìm đến ngôi nhà nằm sâu trong một xóm nhỏ của xã Hương Xuân (Hương Khê- Hà Tĩnh). Buổi trưa, nhà vắng ngắt, con chó từ đâu chạy về thấy người lạ sủa ông ổng. Lát sau một người đàn ông có tên Toàn uể oải bước ra chào khách, dáng gầy gò, xanh xao. Biết được ý định của khách, anh cười, nụ cười mỏi mệt: "Trước đây tôi vốn là người khoẻ nhất nhì cái làng này. Qua cái đận vừa rồi mới thành ra thế này".
Theo lời anh Toàn, hôm ấy đi làm đồng, trời nắng quá nên có rẽ vào nhà người quen xin chén nước. Một thời gian sau anh thấy bụng cứ đau âm ỉ, lại toàn thèm nước chè xanh, uống thuốc gì cũng không lành, đi hết bệnh viện này đến bệnh viện khác cũng không phát hiện ra bệnh. Thấy thế, gia đình nghi ngờ nên đưa anh đi thử ở một thầy chuyên chữa trị thuốc độc. Khám xong, thầy cho mấy chén thuốc về uống bỗng dưng khỏi hẳn. Tôi hỏi: "Thế anh không biết nhà ấy nuôi thuốc độc à". Toàn cười: "Có chứ, tôi có nghe người ta đồn nhưng không tin, chỉ đến khi bị mới thấy sợ".
Xung quanh chuyện con ma thuốc độc có biết bao lời đồn thổi một cách hết sức hoang đường. Rằng, nuôi thuốc độc thường là những người có hoàn cảnh éo le như hiếm muộn con cái, duyên số long đong, đặc biệt vẫn có những người giàu có, con cái đàng hoàng nhưng lại muốn giàu thêm...
Quanh co mãi trong ngõ xóm, cuối cùng chúng tôi cũng tìm được ngôi nhà mà theo như người ta đồn thổi thì đấy chính là nhà có thuốc độc. Đón khách là một phụ nữ trung tuổi tên Xuân, khuôn mặt hiền hậu, dáng vẻ lam lũ. Sau một lúc chủ khách trò chuyện thân mật, tôi mới gợi ý. Như có người để trút nỗi niềm, chị tâm sự: "Khổ lắm các chú ạ. Nhà tui từ khi bị đồn là nuôi thuốc độc không ai dám đến chơi, cả anh em họ hàng cũng lánh mặt. Chồng tui nghe người ta nói, tức quá về đánh đập và đòi đuổi mấy mẹ con ra khỏi nhà, tui thề thốt răng cũng không được. Cuối cùng đành yêu cầu ông ấy mời chính quyền về làm rõ, nếu có, tội gì tui cũng chịu. Đến lúc đó ông ấy mới không xua đuổi nữa. Các chú xem, đến cả chồng cũng nghi nghờ thì trách răng được thiên hạ".
Cũng theo chị kể, sở dĩ người ta nghi chị nuôi con ma thuốc độc là do được truyền lại từ mẹ. Cha chị vốn là con trai độc nhất nhưng mẹ chị lại chỉ sinh toàn con gái. Sau nhiều năm cầu tự hết khắp đền chùa không được, một lần đi đâu mấy ngày, khi về thấy xách theo một con gà bạch rồi lặng lẽ làm chuồng nuôi riêng. Quả thật, không biết thế nào nhưng lần có thai ấy mẹ chị sinh được cậu em trai. Từ đó người ta cho rằng nhờ nuôi thuốc độc nên ông bà mới có con trai nối dõi. Lời đồn độc miệng ấy chẳng mấy chốc lan rộng và đeo đẳng cho đến tận bây giờ.
Không chỉ có chị Xuân mà ngay cả cậu em tên Hiếu cũng bị người ta nghi ngờ. Chuyện xảy ra trong một lần cô vợ theo mấy bà hàng xóm đi xem bói và bị thầy chỉ thẳng vào mặt phán: "Nhà mày ăn ở thất đức, nếu muốn yên ổn thì về sắm lễ cúng rồi tống ngay cái thứ giết người ấy đi". Thế là cô vợ mếu máo về tường thuật lại với chồng. Anh chồng nghe thế ức quá đến hỏi cho ra nhẽ thì ông thầy bói khẳng định: "Hiện con ma thuốc độc đang được bỏ trong một cái hũ chôn ở sau góc vườn, phải chờ đúng 12 giờ đêm mới đào lên được". Bán tin, bán nghi, Hiếu vội sai vợ mua sắm lễ vật và mời thầy về làm phép. Thế nhưng, cả đêm hôm đó dù đuốc đốt sáng trưng, ông thầy múa may hết chỉ nơi này lại nơi khác vẫn không tìm ra cái hũ nào. Cho đến gần sáng, ông ta lợi dụng lúc mọi người đã mỏi mệt lẻn ra ngoài chuồn mất.
Còn nhiều, rất nhiều những lời đồn thổi về con ma thuốc độc mà có lẽ chỉ những người trong cuộc mới biết được. Dĩ nhiên, người làm điều ác (những người nuôi con ma thuốc độc) thì không ai nói rồi, còn người làm việc thiện (chữa bệnh thuốc độc), hẳn họ chẳng cần phải giấu làm gì. Trong vai người bệnh, chúng tôi tìm đến những ông thầy mà tiếng tăm của họ lan đến tận cả Hà Nội, Sài Gòn, mới hay còn rất nhiều điều đáng nói...
Theo Trung Thông
