Anh vẫn thầm trách ông trời
sao đã cho anh làm thằng đàn ông mà lại cho anh “lá gan” bé thế…
Vợ tớ - tớ sợ…
Nhìn mấy ông bạn hét ra
lửa khiến vợ sợ sệt, khúm núm khiến anh Văn (Đống Đa, Hà Nội) lại trầm
trồ nể phục và phong cho bạn mình 4 chữ “cao thủ” và “lợi hại”.
Anh vẫn thầm trách ông
trời sao đã cho anh làm đàn ông mà lại cho anh lá gan bé thế. Để bây giờ
lấy vợ thì anh được thay tên đổi họ thành “Văn sờ vợ”(Văn sợ vợ).
Anh kể, chị Phương vợ anh
vốn là người cao to, phốp pháp, tính nóng như lửa, trước đây chị cũng
từng là dân giang hồ tiếng tăm lừng lẫy, đánh đấm chẳng thua kém gì phái
mạnh.
Anh vì nể phục và mang ơn
chị đã ra tay cứu giúp, trong một lần bị bọn đầu gấu đuổi đánh mà dần
dần cảm mến rồi yêu chị. Anh có biết đâu từ ngày lấy chị về làm vợ thì
cuộc đời anh bước sang một trang mới.
Anh là công chức nhà
nước, công việc nhàn nhã nhưng lương ba cọc ba đồng. Còn chị lại có sạp
buôn bán ở chợ, bận bịu suốt ngày vì gánh nặng kinh tế đè lên vai chị.
Và đương nhiên anh Văn sẽ là người phải lo luôn việc nội trợ, chăm con,
đưa đón con đi học, và đưa cơm cho vợ.
Có hôm vì mải chè chén
với bạn mà anh quên luôn việc đưa cơm cho vợ, gọi điện mãi không được,
tưởng ở nhà có chuyện gì, chị vội đóng cửa hàng chạy về.
Mặt chị biến sắc khi
trông thấy chồng đang lè nhè chén chú chén bác. Tức khí, chị chạy lại
lật tung cả bàn tiệc, cả đám bỏ chạy tán loạn. Riêng anh thì bị chị rượt
cho chạy bán sống bán chết khắp phố.
Tiếng “lành” đồn xa, từ
đấy anh có biệt danh là “Văn sợ vợ”, lâu dần thành “Văn sờ vợ”. Cũng từ
hôm đó anh bị vợ "chấn chỉnh" đủ đường mà không dám ho he nửa lời.
Thế nhưng anh vẫn rất tự
hào về vợ: "Chẳng ai lại 'sư tử' được như vợ tớ, một mình trông coi sạp
hàng mà chẳng sợ thằng nào dọa nạt. Thậm chí mấy thằng nghiện vào xin
đểu còn bị bà ấy rượt cho đến nỗi ngất xỉu”.
Bạn bè khích bác cho anh
là nhát gan sợ vợ lại còn hay “ngụy biện” thì anh vênh mặt lên “tớ sợ vợ
tớ chứ có sợ vợ hàng xóm đâu mà phải ngại”. Rồi anh ngân nga: “Kính vợ
đắc thọ, sợ vợ thì sống lâu, nể vợ bớt u sầu, để vợ lên đầu là trường
sinh bất tử…”.
Anh Hoàng (Tây Hồ, Hà
Nội) lại buồn bã và thấy sợ khi lấy phải cô vợ như “sư tử Hà Đông”: "Hở
cái là nàng lại thích đụng tay đụng chân".
Theo anh thì chị Nhung -
vợ anh vốn rất yêu thương chiều chuộng chồng con, nhưng chị lại có tính
“hỏa” và còn hay ghen.
Cứ thấy cô nào tươi cười
nói chuyện với chồng là chị không cần biết đúng sai gì, cứ phải vào cấu
xé anh Hoàng cho hả giận đã. Nhiều lần anh khốn khổ muối mặt với bạn bè
vì vợ.
Anh có thanh minh góp ý
thì chị lại cho là anh “có gì thì mới bênh nó chằm chặp thế”. Chị lại
còn nhớ dai, cứ khi nào hai vợ chồng xích mích là chị lại đay nghiến,
chỉ trích chồng. Lâu dần anh đâm ra “sợ” vợ.
Có lần hai vợ chồng đang
bàn chuyện cho con đi học trường nào, anh thì muốn A, chị thì muốn B.
Lời qua tiếng lại hai vợ chồng chị thành ra cãi nhau.
Bực mình anh quát chị:
“Đã dốt không biết gì lại cứ hay nói”.
Không ngờ chị lao ra tát
cho anh một cái "cháy má". Sau lần đó, cứ nghĩ tới những cơn thịnh nộ
của vợ là anh lại thấy rùng mình và chán ngán.
Theo TTVN