Khổ vì yêu mùa nóng

Thứ tư, 26/05/2010 11:00

Dưới cái nắng gay gắt, cơ thể củaLâm như muốn "bùng nổ", mồ hôi tứa ra từng đợt, thế mà ngồi đằng sau, Thanhkhông "thông cảm", còn ôm cứng lấy anh.

Cơ thể nàng chẳng khác nào mộtcái lò 37 độ "hun nóng" Lâm giữa mùa hè. Ngay cả đôi gò bồng đảo của nàng, ngàythường vốn tạo cho anh cảm giác khoan khoái, dễ chịu mỗi khi áp sát lưng thì nayy như một hình thức "tra tấn thời trung cổ". Cực chẳng đã, anh đành nhỏ nhẹ:"Em ơi, em có thể ngồi lui ra một tí được không? Anh nóng quá! Toát cả mồ hôirồi...".

Khuôn mặt xinh xắn đang hơn hớnhạnh phúc của Thanh bỗng chốc biến sắc sau câu nói thật "phũ phàng" ấy. Nàngnhanh chóng ngồi ra xa nhất có thể, hai tay khoanh lại tỏ vẻ lạnh lùng rồi bĩumôi: "Sao hè năm ngoái còn nóng hơn thế này, anh cứ cố kéo tay em vào màchẳng kêu nóng? Hay là giờ chán nhau rồi...". Câu nói "thiếu thông cảm" vàsuy diễn vô căn cứ của nàng càng khiến Lâm bực bội. Anh lẩm bẩm: "Trời đãnóng thì chớ! Bực cả mình!". Và đó cũng là lời đối thoại cuối cùng của họtrong suốt ngày hôm đó.

Khổ vì yêu mùa nóng

Mùa hè, vạn vật trở nên nóng nẩy và khó tính hơn bất kì lúc nào, ngay cả với tình yêu

Mùa hè đến là vậy, vạn vật trởnên nóng nảy và khó tính hơn bất kì lúc nào. Ví như Lâm, trong điều kiện khí hậubình thường, anh là người đàn ông "number one": chiều chuộng, nhường nhịn và độlượng. Ấy thế mà nửa tháng nay, kể từ khi ông trời dội những tia nắng gay gắtxuống khắp các ngóc ngách, ngõ hẻm thì anh trở nên cộc cằn và khó chịu vô cùng.Thế mới biết, mùa đông khiến người ta dễ có cảm giác cô đơn, thèm hơi ấm một aiđó, còn mùa hè thì ngược lại, "người chẳng muốn gần người!". Chả thế mà Lâm vớiThanh cứ lục đục hoài.

Ba hôm trước, buổi tối nhưng trờivẫn oi bức kinh khủng. Lâm đứng ở đầu ngõ chờ người yêu chưa đầy 5 phút đã thấykhó thở. Anh càng sởn da gà khi nghĩ tới cái kế hoạch "vui chơi" mà Thanh vạchra: "Anh đèo em đi shopping một lúc nhé!". Tưởng tượng ra viễn cảnh phải mấthàng tiếng trời, chen chúc giữa một lũ đàn bà ở các cửa hàng quần áo, dày dép,son phấn... giữa một buổi tối bí bách, bỗng nhiên anh thấy "bất mãn" hơn bao giờhết.

Thanh diện quần áo son phấn thậtđẹp, tung tẩy bước ra thì trán Lâm đã lấm tấm mồ hôi, mặt nhăn nhó: "Sao emlàm gì mà lâu thế? Sốt cả ruột!". Nàng ngúng nguẩy: "Mới đợi có tí đãkêu". Lâm nhìn đồng hồ, đúng là nàng mới ra trễ có 5 phút, một kì tích thựcsự so với tính lề mề của nàng. Biết thế nhưng anh vẫn cáu kỉnh, muốn được mắngnhiếc một ai đó cho thỏa cơn "bốc hỏa", nên bước lên xe mà mặt Lâm như "đâm lê".Tất nhiên, chả cô gái nào thích ngồi sau một "gã đâm lê". Thế là giận nhau.

Năm hôm trước, chuẩn bị hết giờlàm thì Lâm nhận được tin nhắn của Thanh: "Anh ơi, khi nào về tranh thủ quađón em đi chơi một tí nhé. Em nhớ anh lắm!". Khổ cho cái thân Lâm, đang ngồiđiều hòa ở văn phòng mát lạnh, thò mặt ra đường, đối diện với cái nóng hầm hập,anh chỉ muốn phóng thật nhanh về nhà, tắm rửa, nghỉ ngơi, thế nhưng làm sao nỡđể nàng "nhớ nhung, tương tư". Do hầu hết các buổi tối nàng đều bận đi học thêmtiếng Anh nên dạo này, giờ hẹn hò lí tưởng của hai người chỉ có buổi chiều. Bởivậy, dù nghìn lần không muốn nhưng Lâm đành vác bộ mặt đỏ ửng, nhớp nháp, bóngnhẫy mồ hôi tới đón nàng.

Gặp Thanh, Lâm "đau khổ" hỏi: "Điđâu bây giờ hả em?". Kì thực, các tiết mục cà phê, dạo phố, ăn quà vặt...anh chả hứng thú. Trong tiết trời như ở sa mạc thế này thì ăn gì cho ngon? Dạophố càng đáng sợ! Ngồi cà phê máy lạnh ư? Có ngậm cả cân muối thì chỉ nửa tiếngđã nhạt chuyện, nhất là trong lúc Lâm mệt mỏi thế này. Còn thiên đường..."hotel", nàng không bao giờ cho phép Lâm đưa vào... Đang phân vân chưa biết điđâu thì một gã bạn gọi cho Lâm rủ đi uống bia. Vớ được giải pháp tối ưu, anhđồng ý ngay và phóng xe đến nhà hàng mà không thèm hỏi ý bạn gái. Lần này đếnlượt nàng đeo bộ mặt sưng xỉa. Ngồi với bạn bè Lâm, cơ mặt nàng vẫn không chịugiãn ra, làm Lâm xấu hổ. Thế là lại dỗi nhau.

Một tuần trước, cũng vào ngàynghỉ, Lâm có cái hẹn ăn trưa với Thanh. Thế rồi 10h sáng, nhìn ra ngoài bancông, ngắm những dải nắng chói chang, nghĩ tới con đường gần chục cây số tới nhànàng, túi thì đang có triệu chứng "viêm", Lâm bỗng thấy ngại hơn bao giờ hết.Nếu là những hôm mát mẻ thì dễ, ăn thứ rẻ rẻ như phở cuốn, phở rán, cơm rang,lòng lợn... cũng được. Đằng này, không khí như cái lò bát quái, muốn ngon tấtnhiên phải vào quán "xịn". Đúng là một bài toán hóc búa! Lâm chỉ ước giá mà đượcrảnh rang nằm nhà, bật điều hòa, xem một đĩa phim hành động... thì hay biết mấy.Chỉ tội luật bất thành văn, đã là ngày nghỉ thì đừng nói mấy tia nắng mỏng manh,kể cả bão Lâm cũng phải dành thời gian cho nàng, bằng không nàng sẽ quy kết choanh tội: "Bỏ bê bạn gái".

Tuy nhiên, Lâm vẫn mạo muộigọi điện cho Thanh, giọng tỉ tê: "Em ơi, trưa nay nóng lắm! Hay để chiều tốimát mình đi chơi...". Nhưng anh chưa kịp nói hết câu thì đầu dây bên kianàng đã nhấm nhẳng: "Tùy anh, em đi chơi một mình cũng được!". Nói rồinàng dập bộp cái điện thoại. Nếu bình thường, Lâm sẽ không ngại gọi lại, nịnhnọt nàng vài câu, vì con gái chỉ cần "ba xoa hai đập" là giông tố nào chả qua.Vậy mà lần này, chả hiểu sao anh ngẫm nghĩ một lát rồi cho nàng... dỗi luôn. Anhtự nhủ: "Thôi để sống sót qua ngày nóng này đã rồi tínhsau".

Một tuần 4 lần giận hờn, cãi vã.Chung quy chỉ vì mùa hè quá nóng. Đúng là mùa nóng, muốn yêu nhau cũng khó!

Theo

XEM THÊM:
Ý kiến của bạn !
Xem thêm

Truyền hình Việt NamNet