Nhạc sĩ Nguyễn Cường: “Tôi nợ Hà Nội cả cuộc đời”

Thứ ba, 20/07/2010 08:59
Nhiều người gặp tôi ở bờ hồ Hoàn Kiếm hẳn hoi, mà tôi lúc đó thì quần soóc áo phông giày bata chạy bộ buổi sáng, vẫn níu lại hỏi: “Anh ở Tây Nguyên về Hà Nội chơi mấy hôm?

“Nhiều người gặp tôi ở bờhồ Hoàn Kiếm hẳn hoi, mà tôi lúc đó thì quần soóc áo phông giày bata chạy bộbuổi sáng, vẫn níu lại hỏi: “Anh ở Tây Nguyên về Hà Nội chơi mấy hôm?”, nhạcsĩ Nguyễn Cường hóm hỉnh kể lại.

Mỗi nhạc sĩ đều mang ơn đặcbiệt một mảnh đất. Mình sinh ra ở Hà Nội, nhưng Nguyễn Cường - nhạc sĩthành danh lại nhờ vào... đất Tây Nguyên. Mọi người thường thắc mắc, saongười Hà Nội lại đi viết về Tây Nguyên? Mình trả lời, vì là người Hà Nộinên mới viết về Tây Nguyên.

Nhạc sĩ Nguyễn Cường: “Tôi nợ Hà Nội cả cuộc đời”
Với những ca khúc nổi tiếng về cao nguyên, nhiều người lầm tưởng Nguyễn Cường là...người Tây Nguyên

Hà Nội là trái tim của cả nước,cả nước hướng về Hà Nội, Hà Nội vì cả nước mà. Yêu Hà Nội là đương nhiênnên cái nhu cầu cần bộc lộ ra ít, những bài hát hay về địa phương thườnglà của khách, bài hát về Hà Nội cũng thế phần lớn của các nhạc sĩ ngoạitỉnh. Nói vậy nhưng tôi thấy tình yêu với Hà Nội tôi đã bộc lộ trọn vẹntrong các ca khúc của mình”, nhạc sĩ Nguyễn Cường tâm sự. 

“Nơi đây thảo nguyên, từng đàn bòđua nắng, tung tăng mặt trời…Tôi sinh, sinh từ nơi đây, cha tôi, cũng sinhtừ nơi đây...Ơi! Madrak, Madrak ơi!” và “Những tháng ngày tuổi thơ tôi, HàNội/ Những chiều chiều đội mưa/Lũ bạn bè ngày xưa/ Trốn học đi tìm thơ/ Tráitim tôi mộng mơ”. Dường như Nguyễn Cường có phép phân thân, một dành cho TâyNguyên và một cho Hà Nội?

Nhạc sĩ Nguyễn Cường: “Tôi nợ Hà Nội cả cuộc đời”

Không có phép phân thân nào cả. Tôi làmột và thống nhất cả ngoài đời lẫn trong tác phẩm. Từ Hà Nôi tôi đi và từmọi nơi tôi về. Tôi may mắn vì đã đi và tới được Tây Nguyên rồi từ đấy lạimang về cho Thủ đô “cái nắng cái gió” cao nguyên.

Khán thính giả dường như biết đếnNguyễn Cường  gắn bó với những ca khúc Tây Nguyên nhiều hơn, phải chăng anhcó thiên vị?

Chuyện này không chỉ trong thưởng thứcâm nhạc đâu, nhiều người gặp tôi ở bờ hồ Hoàn Kiếm hẳn hoi, mà tôi lúc đóthì quần soóc áo phông giày bata chạy bộ buổi sáng, vẫn níu lại hỏi: “Anh ởTây Nguyên về Hà Nội chơi mấy hôm?” (Cười)

Nhạc sĩ Nguyễn Cường: “Tôi nợ Hà Nội cả cuộc đời”
"Tôi biết rõ Hà Nội như lòng bàn tay mình…"

Hà Nội là nơi tôi sinh ra, lớn lênnhưng bây giờ thấy tôi ở Hà Nội nhiều người tưởng tôi là khách về chơi. Thậtra tôi là người Hà Nội chính cống đấy. Bố tôi quê gốc ở Phú Xuyên nhưng ôngcũng được sinh ra ở Hà Nội. Mẹ tôi thì gốc đã nhiều đời ở đất kinh kỳ, nghềtổ là chài lưới, đình tổ ngày trước ở chỗ khách sạn Thắng Lợi bây giờ.

Tôi có trọn vẹn một tuổi thơ bénhỏ, tuổi thanh niên trưởng thành ở khu phố cổ. Tôi biết rõ Hà Nội nhưlòng bàn tay mình và Hà Nội thấm đẫm trong mỗi ca từ giai điệu của tôidù rằng bài hát đó là Madrak, Playcu, Buôn Ma Thuột… Một nhạc sĩ đến từSài Gòn sẽ viết khác, tôi chắc vậy.  

Tuổi thơ anh và Hà Nội,giờ đọng lạinhững gì?

Thật ra cái gì đọng lại từ tuổi thơtôi đã viết rõ trong ca khúc của mình (Nguyễn Cường ngẩng mặt, nhắm mắt mơmàng vừa gõ tay xuống nền nhà làm nhịp hát bài Tuổi thơ tôi Hà Nội). Đấy,tôi đã bảo từ trước, tôi là một cả cuộc đời lẫn trong tác phẩm, không hề cómâu thuẫn.

Chắc chắn đó chưa phải là tất cả…?

Nhạc sĩ Nguyễn Cường: “Tôi nợ Hà Nội cả cuộc đời”
Tuổi thơ Nguyễn Cường và Hà Nội là trèo me, hái sấu, câu cá câu tôm ở Bờ Hồ và ... coi sách cọp

Ôi tất nhiên! Đó chỉ là những gì lắngđọng, những gì dù chân trời góc bể cũng không quên được. Ngày nhỏ tôi nghịchngợm lắm. Tôi được hưởng từ ông cụ - một phi công hàng không dân dụng củaPháp cả cơ thể lực lưỡng lẫn một tâm hồn ưa phiêu lưu mạo hiểm.

Chúng tôi những đứa trẻ cùng phốhoặc một nhóm như kiểu phường ngày nay chơi không phân biệt giàu nghèo,lớn bé. Chúng tôi đá bóng đá cầu, tắm mưa dưới các mái hiên, trốn tìmtrong suốt các ngõ ngách sâu hun hút của phố cổ. Chúng tôi trèo me, háisấu, câu cá câu tôm ở Bờ Hồ, cũng nghếch mắt coi sách cọp, cũng vòi mẹmua kem Tràng Tiền. Những cây kem Tràng Tiền tuổi thơ tôi thơm mát đếntận bây giờ… 

Như vậy anh còn “nợ” Hà Nội nhiềulắm?

(Cười) Tôi nợ cả cuộc đời ấy chứ,nhưng thật ra tôi viết nhiều về Hà Nội lắm. Có nhiều bài vẫn đang chờ thờiđiểm thích hợp để ra mắt. Những bài hát về Hà Nội luôn là những đơn đặt hàngcủa trái tim. Bài hát Tuổi thơ tôi Hà Nội từ lúc tôi đặt bút đến khi công bốlà mười năm. Những ca khúc về Hà Nội khác cũng vậy. Ngay những bài mới màdịp Hà Nội ngàn năm này tôi sẽ đưa ra như Khúc romance Hà Nội, Ngàn nămThăng Long nổi trống Lạc hồng…

Xin cảm ơn nhạc sĩ!

Theo Dân trí

XEM THÊM:
Ý kiến của bạn !
Xem thêm

Truyền hình Việt NamNet