Cô
đặt tiêu chuẩn rất cao về bạn trai: To cao, đẹp trai thì nhất rồi nhưng
quan trọng hơn cả là phải yêu chiều, cung phụng cô hết cỡ cả về tinh
thần và vật chất.
Bạn
bè mới chơi ai cũng thắc mắc một cô gái xinh đẹp, sắc sảo như Dung mà
sao vẫn “ế”? Chỉ có bạn thân của cô mới hiểu được lí do ấy đó là Dung
quá tính toán trong tình yêu. Với cô, tiền luôn là thước đo giá trị của
một người đàn ông, thế nên nhiều chàng trai đôi lần gặp cô để tán tỉnh,
khi hiểu được vấn đề đã tình nguyện rút lui trong danh dự.
Dung
là gái quê thuần chất nhưng ra Thủ đô cũng gần mười năm rồi nên “hương
đồng gió nội” đã ít nhiều bay đi. Xinh đẹp, khôn khéo, sắc sảo nên Dung
rất ý thức được giá trị của mình. Cô đặt tiêu chuẩn rất cao về bạn trai:
To cao, đẹp trai thì nhất rồi nhưng quan trọng hơn cả là phải yêu
chiều, cung phụng cô hết cỡ cả về tinh thần và vật chất.
Cũng
đã có một vài anh đến tỏ tình yêu đương, cũng nâng cô lên như thể bà
hoàng nhưng cuối cùng cũng phải hạ cô xuống mà dứt áo ra đi vì không đáp
ứng nổi yêu sách của cô nàng.

Với cô, tiền luôn là thước đo giá trị của một người đàn ông (Ảnh minh họa).
Nào
là quần áo, giày dép, điện thoại, trang sức đồ hiệu… Nào thì là những
chuyến du lịch trong nước, đi ăn ở nhà hàng sang trọng… rồi đủ thứ chết
tiền khác mà Dung gợi ý hoặc đòi các “tình yêu” mua cho bằng được. Tình
đến, tình đi nhưng Dung chẳng lấy làm buồn, quan trọng tiền và vật chất
ở lại là Dung vui rồi. Cô vẫn quyết giữ giá không chịu yêu đương một
cách chân thành mà luôn ủ mưu “bớ” được một anh chàng như ý nguyện của
mình.
Một
lần tình cờ gặp gỡ trên một chuyến bay khi đi công tác vào Sài Gòn,
Khánh trúng luôn “bùa tình” của cô gái xinh đẹp ngồi ghế bên cạnh. Cô
gái ấy chính là Dung. Bằng con mắt nhà nghề “tăm” giai có của đến mức
“ngửi qua cũng biết anh nào có tiền” như lời cô nói, cô biết Khánh là
một người đàn ông thành đạt. Dung trổ tài đong đưa hết cỡ, vận dụng hết
sức quyến rũ và sự sắc sảo của mình hòng chinh phục đại gia.
“Anh
hùng khó qua ải mĩ nhân” là câu nói chẳng bao giờ sai. Khánh vừa bước
chân đến khách sạn đã gọi điện ngay cho Dung lấy cớ rủ cô cùng đi tham
quan, giải trí ở Sài Gòn. Dung thừa biết Khánh đã để ý đến mình và cô
cũng chỉ chờ có thế.
Sau
khi kết thúc công tác tại Sài Gòn thì Dung và Khánh đã trở thành một
cặp xứng đôi. Dung nhận được nhiều lời khen từ phía bạn bè khi tìm được
đúng ý trung nhân của mình. Cô mãn nguyện vô cùng với Khánh vì anh chẳng
tiếc gì cô cả. Từ quần áo, giày dép, mĩ phẩm, trang sức đắt tiền… Khánh
đều tặng Dung mà không cần dịp gì đặc biệt hoặc đợi Dung gợi ý. Dung hỉ
hả lắm, cô luôn vênh váo với bạn bè vì sự lựa chọn hoàn hảo của mình
“trâu chậm chắc gì đã uống nước đục”.
Mãi đến khi Dung biết được sự thật về con người Khánh thì cô chỉ còn biết ngậm đắng mà cố nuốt vào trong.
Khánh
cái gì cũng tuyệt chỉ trừ sex. Khi ở trên giường anh ta trở thành một
con người khác hẳn. Ban đầu Dung thấy hơi choáng vì bị anh ta cấu véo
đau đớn ngay từ lần “yêu” đầu tiên nhưng vì Khánh vẫn còn ở ngưỡng chấp
nhận được nên cô cũng tặc lưỡi mà nhắm mắt, nhất là lần nào ân ái xong,
anh ta cũng tự động mua tặng Dung những món đồ mà cô yêu thích.
Tuy
vậy, những lần “yêu” sau đó, Khánh lộ rõ là một gã bệnh hoạn, luôn bắt
Dung phải làm đủ thứ quái đản mà anh ta yêu cầu, thậm chí trói cô vào và
nhét giẻ vào miệng, sau đó nhỏ nến vào người làm cô thất kinh hồn vía.
Sau lần ấy, cô sợ hãi khinh khủng mỗi khi gặp gỡ Khánh dù anh ta đã đền
bù cho cô bằng một chiếc Vespa đắt tiền.
Nhiều
ngày trằn trọc suy tính, Dung quyết định nói lời chia tay đại gia dù
trong lòng đầy tiếc nuối. Khánh không van xin gì, anh chỉ nói rành rọt
từng câu: “Ok! Em trả lại anh hết những thứ mà anh đã mua tặng em rồi
đường ai nấy đi!”. Tất nhiên đời nào Dung đồng ý: “Những thứ vật chất ấy
coi như tình phí đi anh!”.
Khánh
cười mỉm im lặng ra về làm Dung cứ tưởng thế là thoát nợ. Chỉ đến khi
bạn thân gọi điện: “Mày đăng ảnh gì lên Facebook mà ghê quá đi, không
định lấy chồng hay sao thế?” thì cô mới tả hỏa. Hơn mười bức hình chụp
cảnh “gần gũi” của cô với Khánh được anh ta đăng lên trang cá nhân của
hắn rồi tag cô vào. Chưa kịp gọi điện thì Khánh đã nhắn tin: “Em nhận
được ảnh chưa, đẹp không? Anh còn có cả clip của hai đứa mình nữa, đến
nhà anh, anh cho xem!”.
Dung
không ngờ có ngày mình lại rơi vào thảm cảnh này. Suy nghĩ thiệt hơn
một hồi, Dung quyết định không báo công an mà đến gặp Khánh chủ động nối
lại mối quan hệ.
Chẳng
biết cô chịu đựng được bao lâu nhưng bạn thân biết chuyện can ngăn cô
hết lời, Dung vẫn quyết yêu Khánh để tiện cả đôi đường: Vừa không phải
trả lại tình phí, vừa không bị bẽ mặt với thiên hạ. Và Dung luôn tự
huyễn hoặc với mình sau mỗi lần bị Khánh bạo dâm: “Khi nào mình xóa được
cái cái clip ấy, những tấm hình ấy, mình sẽ bỏ hắn!”.
Theo Ruby Dinh (aFamily.vn/Trí thức trẻ)