Nhiều trẻ em khuyết tật trong nhà trẻ công lập tại Hi Lạp bị nhốt trong lồng vì chính phủ nước này không đủ khả năng trang trải chi phí cho các trại trẻ này.
Cô bé Jenny, 9 tuổi, đang phải đứng nhìn qua song cửa của chiếc
lồng gỗ. Khi cánh cửa được mở khóa, cô bé nhảy xuống sàn, ôm chặt các y
tá. Nhưng chỉ vài phút sau, cô bé lại phải vào trong lồng, khóa cửa lại
mà không dám làm ồn. Đó là nhà của em kể từ khi hai tuổi.
Jenny
được chẩn đoán mắc chứng tự kỷ và hiện đang phải sống trong một trại
trẻ công lập dành cho người khuyết tật ở Lechaina, một thị trấn ở phía
nam Hy Lạp. Em sống cùng với 60 trẻ khác, trong đó có nhiều em hiện đang
bị nhốt trong những lồng gỗ.

Một chiếc lồng gỗ trong trại trẻ ở Hy Lạp.
Fotis,
một thanh niên khoảng 20 tuổi, mắc hội chứng Down. Em phải ngủ trong
một buồng nhỏ tách biệt với người khác qua những thanh gỗ cao đến trần
nhà còn cửa thì bị khóa trái. Căn phòng chỉ có một chiếc giường đơn và
không hề có bất kỳ vật dụng cá nhân nào.
“Chúng
ta sắp ra ngoài chơi ạ?” – Đó là câu hỏi của cậu thanh niên mỗi khi nào
thấy người lạ. Nhưng với một trung tâm chỉ có 6 nhân viên quản lý 65
trẻ thì việc ra khỏi trung tâm gần như là không thể.
Trong một
căn phòng nhỏ khác dành cho nhân viên, một chiếc ti vi với màn hình
nhấp nháy cùng một bảng điều khiển chỉ có chức năng duy nhất là điều
chỉnh các phòng gỗ ở bên trên. Tình trạng thiếu thốn này đã được chú ý
từ 5 năm trước.
Nhiều tình nguyện viên đã sốc
khi tới thăm trung tâm, họ chia sẻ những trải nghiệm, viết những báo
cáo, tài liệu gửi đến các chính trị gia, các quan chức ở EU và tất cả tổ
chức về quyền con người, quyền dành cho người khuyết tật mà họ biết.
Một
y tá vừa về hưu kể lại: “Trong một ca trực đêm, tôi thường ở với ba phụ
tá, thậm chí còn không đủ trình độ làm y tá và phải để ý 60 trẻ em. Nếu
như có vấn đề y tế xảy ra với các em thì cũng chẳng ai có thể giúp
được. Chúng tôi xây những cái lồng để các em tự do hơn. Trước kia, thậm
chí chúng tôi còn phải buộc chân tay các cháu vào những góc giường”.
Giám
đốc mới của trung tâm, Gina Tsoukala, người không được trả lương gần
một năm nay, nói rằng cô không thể bỏ việc vì cô cảm thấy “nợ” những em
nhỏ ở đây: “Rõ ràng, chúng ta không nên có những cái lồng ở đây. Nhưng
chúng tôi không thể quản lý hết các em mà không có lồng vì chúng tôi có
quá ít nhân viên. Một số em có xu hướng tự hại bản thân hoặc gây gổ. Vì
vậy, theo lời khuyên của bác sĩ, chúng tôi phải phân vùng bằng gỗ. Tuy
nhiên, các em vẫn tự do giao tiếp và có tương tác với nhau theo một mức
độ nào đó”.

Những đứa trẻ chỉ được ăn qua song sắt.
Đến
giờ ăn trưa, các em được ăn bên trong lồng, thức ăn được đưa qua song
sắt. Trong một ca trực, y tá và trợ lý phải thay tã cho 20 trẻ, cho
chúng ăn bằng thìa và cho trẻ uống thuốc. Nguồn lực cho trung tâm đã cạn
kiệt và mọi người không thể làm khác. Các nhân viên không đủ thời gian
để có thể hỗ trợ tinh thần cho các em.
Tuy
nhiên, những chiếc lồng vẫn bị lên án kịch liệt vì cho rằng nó xâm phạm
nhân quyền, gây ảnh hưởng tiêu cực đến tâm lý của các em và thậm chí là
gây nguy hiểm cho thể chất.
Người đứng đầu Hiệp
hội gia đình và người khuyết tật ở quận llia, ông Ioannis Papadatos còn
ngỏ ý muốn chia sẻ văn phòng rộng của ông cho người khuyết tật. Văn
phòng đầy đủ tiện nghi như hồ bơi, các khu cách ly, vật lý trị liệu… đủ
tiêu chuẩn. Tuy nhiên, hiện Hy Lạp thậm chí còn không có tiền để thuê
nhân viên cho nhà khuyết tật này.
Khủng hoảng
kinh tế đã khiến cho Hy Lạp phải dè sẻn chi tiêu. Thậm chí, hiện Hy Lạp
còn không thể mở rộng biên chế nhằm đáp ứng yêu cầu của EU và IMF.
Theo MASK