Nhà có bố mẹ già, nhất là khicó cụ lại quá già (được con cháu ví như cụ Rùa) là một cái phúc. Song, phụngdưỡng các cụ là một bổn phận thì bao giờ cũng thật nặng nề. Tuy nhiên, nhìn theogóc độ nào đó thì các cụ luôn mang lại niềm vui cho con cháu.
Cụ Rùa năm nay đã trên trăm tuổi.Trộm vía, hầu như các "bộ máy" của cụ vẫn hoạt động tốt. Cụ luôn làm các bác sĩsảng sốt khi họ kiểm tra sức khỏe cho cụ: huyết áp luôn là 110/70, nhịp timthường từ 72 - 75. Vào năm ngoài 90 tuổi, cụ bị ngã, đầu đập xuống đất chảy máu.Bác sĩ khám rồi hỏi: "Cụ có thấy chóng mặt không?". Cụ ngơ ngác nhìn bác sĩ hỏilại: "Thế nào là chóng mặt?".
Cho đến nay, thỉnh thoảng cụ ăncháo cho vui chứ bữa nào cụ cũng giải quyết rất nhanh một ô tô cơm và thức ăn (chưakể đường, sữa, bánh, kẹo, hoa quả là các bữa phụ trong ngày).
Có những chuyện từ ngày xửa, ngàyxưa cụ nhớ như in, như chuyện làng, chuyện nước. Có lần, bạn của con đến chơi,nghe ra đấy là ai, cụ hỏi luôn:
- Nhà anh hồi xưa phải làm thêmcái gác xếp, giờ anh vẫn ở đấy chứ?
Anh bạn kinh ngạc vì chuyện đó cụchỉ nghe anh kể chứ chưa hề nhìn thấy.
![]() |
Vậy mà đến lúc cụ lẫn thì lẫnkinh khủng. Ngày nào cụ cũng ăn cơm với con cháu nhưng có hôm cụ nhìn cô condâu một cách âu yếm, nói rất cảm động:
- Chị là ai mà tốt thế, chị chotôi ăn ngon quá.
Khách ở quê ra, vừa lúc trước cụcòn trò chuyện sôi nổi, rành rẽ hỏi về từng cụ trong họ, lát sau cụ lại ghé taikhách thì thầm vẻ bí mật:
- Nó (tức là cô giúp việc) chưacho mình ăn gì từ sáng đến giờ. Nó thâm độc lắm thấy mình già hết tác dụng rồiđịnh "khử" mình đấy!
Những lúc ấy, dù có giải thíchthế nào cụ cũng khăng khăng rằng chỉ có mình nhận ra, con cháu một lũ không biếtgì cả.
Một hôm, con trai cả của cụ gọicác em sang thông báo: Từ sáng đến giờ cụ không chịu ăn gì. Cụ bảo: "Người tathông báo 26 này làm đám tang cho mình. Đằng nào cũng "đi", nhịn ăn cho sạchruột". Con cháu nài nỉ thế nào cụ cũng quyết không ăn. Mãi sau anh con trai thứnghĩ ra một mẹo. Anh nói:
- Bố ơi, sáng nay người ta bảolại cho con rồi, vì nghĩa trang hết chỗ nên hoãn đám tang của ông lại, năm nămnữa mới gọi ông đi.
Cụ nghe chăm chú rồi phán:
- Không phải, nếu đúng thế phảicó văn bản chứ.
Anh vội sai cậu con trai chạy vềlấy văn bản. "Văn bản" là giấy mời họp của anh, có đóng dấu đỏ chót. Mắt cụkhông nhìn rõ, chỉ thấy lờ mờ con dấu đỏ. Anh dõng dạc đọc: "Hà Nội, ngày...tháng... năm... Kính gửi cụ... Hiện nay do phải mở rộng nghĩa trang thành phốnên tạm dừng gọi các cụ trong năm năm tới. Đề nghị các cụ giữ gìn sức khỏe, ănuống đầy đủ, tập luyện chăm chỉ để vui cùng con cháu..."
Cụ phấn khở reo to gọi con trưởng:
- Con ơi, bố được hoãn năm nămrồi. Khi cả nhà vỗ tay mừng cụ thì cụ chén hết bát mì to và lại đứng lên tập vẫytay.
Cụ rất thích được trò chuyện, hễcó đối tượng để nói chuyện, cụ có thể nói suốt ngày. Trưa nào cô con dâu cũngvừa nấu cơm vừa xem ti vi. Dạo ấy đang có bộ phim dài tập nhiều tình tiết ly kỳ,hấp dẫn. Có hôm, cụ chống gậy vào bếp thuyết trình:
- Con ạ, ông giáo sư Phạm Khuêbảo, người già cần hai thứ: Một là thức ăn vật chất, hai là thức ăn tinh thần.Thức ăn vật chất là gì, là những thứ ra ăn hàng ngày, nhưng con đừng cho ănnhiều thịt mà phải tăng đạm thực vật. Đạm thực vật ở đâu, ở rau, đỗ, đậu, lạc...Thức ăn tinh thần là gì, là được vui vẻ cùng con cháu, được tập luyện, khôngđược để bị sờ - trét...
Sốt ruột vì phim đang hay, mắtnhìn ti vi, đang sắp cơm, miệng lại thỉnh thoảng dạ vâng cho cụ vui lòng, trongkhi cụ nói như... Đức Khuê. Cô lẩm nhẩm: "Ông ơi, ông mà không để con xem đoạngay cấn này thì còn sờ - trét đấy ông ạ!".
Hồi trước, khi cụ còn khỏe, chưacần người giúp việc, con trai mua cái chuông điện đưa cho cụ. Anh giải thích: "Cáichuông để ở phòng con. Đêm ông cần gì thì bấm vào đây, con sẽ sang, ông khôngphải gọi". Cụ ngạc nhiên vì cái phương tiện hiện đại này. Đêm đầu tiên nghechuông, con trai chạy sang hỏi cụ, cụ đáp: "Không có gì, bố thử chuông thôi".Đêm thứ hai, anh lại chạy sang, cụ nói: "Bố muốn biết con còn thức không". Đêmthứ ba thì cụ thanh minh: "Bố chạm tay vào nó chứ không định gọi con".
Chuyện về cụ Rùa thì phải kểnhiều tập nhưng sống với cụ, con cháu được lợi nhiều bề. Thứ nhất là rèn luyệntính kiên trì, thứ hai là trở thành những người thông minh, hài hước (nhiều lần,cả nhà phải đóng kịch theo tình huống cụ đặt ra) và thứ nữa là phải chăm rènluyện để có sức khỏe mà... theo hầu cụ.
Theo Thùy Dương
