Người ta còn đồn rằng, đấy là những con ma đói hiện hình từ địa ngục. Rồi thìthầy mo ác đã đọc bùa chú làm xác chết sống dậy. Lại có người quả quyết đó lànhững con ma-cà-rồng chuyên đi hút máu người.

Cho đến hôm nay, đối với đồng bào ở vùng rừng xanh núi đỏ này, bệnh phong vẫn làcái gì đó rất ghê sợ. Người dân quanh vùng gọi Khu điều trị bệnh phong Sông Mã(Sơn La) là “bản hủi”. “Bản hủi” nằm giữa một cánh rừng bên dòng sông Mã.

Khu điều trị bệnh phong Sông Mã, tỉnh Sơn La, hay còn gọi là “bản hủi”, ám ảnhtôi với bao huyền thoại về xứ sở hãi hùng và tuyệt vọng của những con người bịvi khuẩn Hansen gặm nhấm xương cốt. Những người không còn bàn tay, phải dùng dâychun buộc cuốc, dao vào cánh tay rồi tự cày cuốc, đào bới, đánh vật với rừng giàđể kiếm ăn qua ngày.
Chuyện ám ảnh về “xóm ma-cà-rồng” giữa rừng Sơn La
Bệnh nhân phong ở làng phong Sông Mã.

Người tabảo, máu họ chảy ra suối, chảy ra thượngnguồn sông Mã, máu họ thấm đẫm nhữngluống ngô, luống khoai. Có người bị vikhuẩn Hansen ăn mất cả xương sống mũi,hai hốc mũi vếch lên trời như loài khỉmũi hếch. Có người bị mất thanh quản nênkhông nói được, chỉ phát ra tiếng ú ớrùng rợn. Có người cụt cả hai chân, haitay. Họ phát rồ phát dại khi nhìn nhữngphần cơ thể của mình bị loài vi khuẩn maquái gặm thịt ăn xương. Họ nghĩ mình bịma ám thật. Họ lọ mọ từ khắp nơi tụ vềmột khu rừng rồi cùng nhau chờ chết.

Những con người này, một thời như nhữngcon ma thoắt ẩn, thoắt hiện trong nhữngcánh rừng già dưới chân núi Mường Hung.

Chuyện ám ảnh về “xóm ma-cà-rồng” giữa rừng Sơn La
 
Chuyện ám ảnh về “xóm ma-cà-rồng” giữa rừng Sơn La
Những bệnh nhân hủi từng dựng nhà giữa rừng, nhai vỏ cây, lá cỏ để sống.

Đồng bào ởSông Mã thường truyền tai câu chuyện đầychất liêu trai chí dị, rằng lúc lênnương họ vô tình nhìn thấy những nhómngười như những sinh vật lạ, rách rưới,bẩn thỉu, người cụt tay, người cụt chânthậm thụt dưới khe suối, ngoài bìa rừng.Họ phát ra những tiếng kêu ú ớ gớm ghiếcrồi biến mất sau những lùm cây um tùmcủa đại ngàn.

Những câu chuyện ấy vẫn ám ảnh đến ngàynay. Người ta còn đồn rằng, đấy là nhữngcon ma đói hiện hình từ địa ngục. Rồithì thầy mo ác đã đọc bùa chú làm xácchết sống dậy. Lại có người quả quyết đólà những con ma-cà-rồng chuyên đi hútmáu người.

Chuyện ám ảnh về “xóm ma-cà-rồng” giữa rừng Sơn La
Họ từng bị coi là ma-cà-rồng.

Ngày đó, ở vùng đất Sông Mã, bệnhphong hoành hành rất dữ dội. Hễ ai bị bệnh phong là người ta đổ cho con ma vềhại bản. Người bị chôn sống, người bị thiêu cháy, người bị buộc vào bè chuối thảtrôi sông. Tôi đã từng gặp những bệnh nhân phong, hiện đang sống ở trại phongVăn Môn (Vũ Thư, Thái Bình), từng bị thả trôi sông từ tận Lào Cai, Yên Bái,Tuyên Quang, Phú Thọ về theo sông Hồng, sông Lô.

Phần lớn số người mắc bệnh phong bị xua vào rừng già. Họ sống vạ vật trong rừng,tay chân không có, lại thêm mắt mù tai điếc nên thường xuyên bị hổ báo tìm về xéxác ăn thịt.

Chuyện ám ảnh về “xóm ma-cà-rồng” giữa rừng Sơn La
Họ từng bị coi là ma-cà-rồng.

Ông Nguyễn Đăng Sinh, nguyên Giámđốc Khu điều trị bệnh phong Sông Mã, người đã gắn bó với trại phong ngót 50 nămtrời kể lại như sau:

Khi nghe nói các bệnh nhân phong vùng Tây Bắc dồn tụ về bản Pháy trên sườn núiMường Hung sống, ông đã cuốc bộ hàng trăm cây số vào rừng để tìm ra chỗ họ lẩntrốn. Sau mấy ngày đêm lặn lội trong rừng sâu, ông đã gặp một đám người ráchrưới, què cụt lê lết chạy trốn, miệng kêu ú ớ như con thú bị trúng đạn.

Sau một hồi rượt đuổi, cuối cùng thì đoàn người què cụt cũng dừng lại vì kiệtsức. Dù là bác sĩ phong, song ông cũng phải lạnh sống lưng khi thấy cảnh ngườimất chân, người mất tay, người rụng tai, người mất mũi, người mất môi, nước dãichảy lòng thòng. Hình dáng họ khi đó thực sự giống những quái vật kinh hoàng chỉcó trong những bộ phim kinh dị của Mỹ.

Chuyện ám ảnh về “xóm ma-cà-rồng” giữa rừng Sơn La
Họ từng trốn chạy vào rừng sâu và chờ chết.

Những bệnh nhân phong này tậptrung thành một xóm nhỏ giữa rừng, trên vách núi, sống tách biệt hoàn toàn vớiđồng bào dân tộc trong vùng. Họ dựng những túp lều tranh và sống bầy đàn nhưngười nguyên thủy.

Đàn ông không đủ sức đi săn bắn, đàn bà không đủ sức trồng trọt. Họ nhặt raurừng, tước vỏ cây để ăn đúng như bầy thú. Họ nằm liệt cô đơn trên vũng mủ máunhờn nhoét, ruồi bọ lúc nhúc trong những túp lều dơ bẩn và mòn mỏi chờ một cáichết thê thảm.

Tình cảnh cuộc sống kinh hoàng của những người cùi khi ấy còn nguyên vẹn trongký ức của ông Sinh và những người đầu tiên khám phá ra một thế giới thê lươngkinh hoàng giữa đại ngàn Sông Mã, nơi vùng đất tận cùng của tỉnh Sơn La.

Chuyện ám ảnh về “xóm ma-cà-rồng” giữa rừng Sơn La
Họ bị đồn là những xác chết sống dậy.

Gặp được đoàn người cùi, ông Sinhcùng một số đồng nghiệp chuẩn bị cho việc thành lập làng phong.

Từ đây, những người bệnh phong ở các bản làng thuộc 3 tỉnh Sơn La, Lai Châu,Nghĩa Lộ (ngày đó có tỉnh Nghĩa Lộ) được các bác sĩ, y tá lùng sục mang về chămsóc.

Khi thành lập, làng cùi có 50 bệnh nhân, đến năm 1960, số bệnh nhân đã lên đến250 người. Làng phong ngày đó nằm trên bản Pháy. Thế nhưng, cái tên bản Pháy chỉlà trên giấy tờ, trên bản đồ địa chính của xã, người dân Sông Mã vẫn chỉ biếtđến nó với một cái tên đầy sự kinh hãi: Bản Hủi.


Theo Lâm Giang
VTCNews