Biển se duyên cho mẹ - một kỹ sư thủy sản với cha - một sĩ quan hảiquân. Biển dậy sóng, đánh thức trái tim yêu của mẹ - người con gái làng quan họcó "sông Cầu làm bao xanh" yêu ba và yêu biển. Biển có mặt, chứng kiến thời khắchạnh phúc của hai người.
Con tàu HQ rẽ sóng đưa đoàn thiếunhi ra thăm biển. Đón chúng tôi từ cầu tàu là thuyền trưởng "Rôbinxơn" - tôi gọithế vì chú có mái tóc xoăn bồng bềnh cùng rất nhiều chiến sĩ hải quân. Hướng dẫnđoàn là một anh lính cao ráo, dáng thư sinh. Chúng tôi theo anh lên boong tàu.Chị Tâm - phụ trách đoàn, người thấp bé đứng sát anh không nhìn thấy mấy đứa tôiđứng xa tít vòng ngoài.
Đi về phía mũi tàu, tôi lặng mìnhngắm mặt biển xanh trong như một tấm gương màu ngọc bích. Cánh hải âu nghiêngnghiêng chao liệng đón bình minh biển, thi thoảng ném mình trên ngọn sóng êm.Những cánh buồm no gió, những tiếng sóng vỗ mạn tàu, những cánh buồm dơi căngphồng màu nâu đỏ đang lướt nhẹ nhàng trong mùa chài lưới, mùa biển lặng, sóng êm...Biển mang màu thu trữ tình lãng mạn.
Tôi chào đời trong một ngày biểnđộng, vào ngày hè chói trời phượng đỏ. Tuổi thơ tôi tắm mình trong hương biểnmặn mòi, nồng nàn gió nồm nam, rì rào tiếng sóng hát. Tôi lớn lên trong tình yêucủa biển. Biển se duyên cho mẹ - một kỹ sư thủy sản với cha - một sĩ quan hảiquân. Biển dậy sóng, đánh thức trái tim yêu của mẹ - người con gái làng quan họcó "sông Cầu làm bao xanh" yêu ba và yêu biển. Biển có mặt, chứng kiến thời khắchạnh phúc của hai người. Đám cưới người lính biển rất đặc biệt. Lễ rước dâu trênchiếc tàu HQ, những chiến sĩ mặc quân phục xếp thành hàng trên cầu tàu. Ba nổibật trong bộ quân phục sĩ quan, bên mẹ duyên dáng trong tà áo dài xanh. Ba tặngmẹ bó hoa cô dâu kết từ chùm phượng đỏ và cài lên mái tóc dài phủ kín tấm lưngthon chùm hoa móng rồng - hoa của núi, của biển. Biển dịu êm như lời thủ thỉ,tâm tình. Biển dào sóng chúc phúc cho đôi uyên ương. Ba mẹ ngập tràn trong niềmvui, hạnh phúc. Chưa trọn nửa tháng bên nhau, ba được lệnh đi B...
Ba nhận nhiệm vụ đặc biệt trongĐoàn tàu Không số, giấu mẹ nhiệm vụ vinh quang và cực kỳ nguy hiểm. Tàu xuất bếntừ Bến tàu không số K15 dưới chân đồi Nghinh Phong. Đúng lúc ấy, mẹ cũng đangkhảo sát ngư trường gần đó. Nhưng vì nhiệm vụ, tuyệt đối bí mật, ba lặng lẽ chàođất liền, lỗi hẹn với mẹ, lên tàu hướng vềNam. Sau bác Kiên - Thuyền phó tàu kể lại, mẹmới hay ba là một chiến sĩ trong đội quân "cảm tử". Sau rất nhiều chuyến hàngcập bến an toàn, chuyến tàu cuối cùng bị địch phát hiện. Các chiến sĩ trên tàunổ súng cùng lực lượng bảo vệ trên bờ thu hút địch. Nhưng rất khó vượt qua, chibộ lên phương án… hủy tàu. Chỉ có ba và chú Trung thợ máy biết vận hành kíp nổ.Chú chưa có gia đình riêng, muốn nhận nhiệm vụ này. Nhưng mệnh lệnh đã phát. Bayêu cầu tất cả phải rời khỏi tàu. Bác Kiên nấn ná… Chỉ một mình ba trên con tàuđầy vũ khí, chiến đấu đến phút cuối cùng…Một vùng chớp đỏ thẫm bùng sáng... Mộttiếng nổ lớn làm chấn động biển…Bác Kiên cùng các chiến sĩ nhìn về tàu... lặngngười… Nước mắt xót muối mặn.
Mẹ thường đưa tôi ra biển. Hai mẹcon hì hụi đắp lâu đài cát. Mẹ lặng lẽ đứng trước biển. Cứ vào hè, mẹ lại thảchùm phượng đỏ xuống biển. Sóng đẩy chùm hoa ra xa, đôi mắt mẹ ậng nước. Ôm tôivào lòng, má tôi nóng hổi giàn giụa nước mắt mẹ. Lớn lên tôi mới hiểu được lòngmẹ, mới biết nguyện ước xin ở lại nơi này, từ chối về Hà Nội khi được Bộ điềuđộng. Mẹ muốn ở gần biển, lưu giữ tình yêu và những kỷ niệm ít ỏi về cha... Mẹcon tôi đã trở thành người con của biển…
- Các em biết không, Hạ Long cónhiều truyền thuyết…
- Bé đang nghĩ gì thế?
Tôi giật mình quay lại. Là anhlính thuỷ hướng dẫn đoàn. Bất ngờ. Bối rối. Anh cười hiền hiền. Đàn ông gì màlúm đồng tiền xoáy tròn lũm má. Thấy anh quan tâm đến tôi, nét mặt chị Tâm khôngvui. Từ lúc lên tàu, tôi thấy chị cứ quấn quýt bên anh. Anh say sưa kể về biển.Quả là anh có duyên kể chuyện. Người này mà làm MC thì được lắm. Theo hướng tayanh, trước mắt chúng tôi là hai hòn núi bên nhau:
- Hai hòn núi đó gọi là hòn TrốngMái…
- Nếu cho đặt tên, em sẽ gọi là "núichồng, núi vợ"- Anh bất ngờ trước câu nói của tôi.
Đi hết động Thiên Cung, tàu dừnglại trước.
- Chúng ta đang ở trước hang ĐầuGỗ. Tên gọi này gắn với việc chỉ huy giấu các cọc gỗ trước khi đem đóng xuốnglòng sông… Nhìn lại lịch sử dân tộc, các em sẽ thấy có tới 2/3 cuộc chiến tranhkẻ thù sử dụng đường biển để tiến công xâm lược nước ta. Những chiến công củaông cha ta trên biển đã chứng minh sự thông minh, tài trí…
![]() |
| Minh họa: Hà Trí Hiếu. |
Bỗng nhiên tàu chồm lênlướt trên đầu ngọn sóng, những vệt nước trắng xoá cuồng nhiệt đã trở nêntít tắp, để lại tiếng rền động hùng dũng âm âm trên vách đá. Rồi con tàuchao đảo, chòng chành. Anh lính thuỷ nói:
- Sóng lừng đấy. Các em bám chắcthành tàu nhé!
Anh chưa nói dứt câu, người tôibỗng nôn nao, choáng váng. Nhìn nét mặt tím tái của tôi, chị Tâm chẳng hỏi lấymột câu. Anh vội vàng xin phép chú "Rôbinxơn" dìu tôi xuống khoang thuỷ thủ.
Chưa kịp đến nơi, tôi nôn thốcnôn tháo. Anh hứng trọn "sản phẩm" của tôi. Tôi mềm lả, èo oặt đổ trên cánh tayanh… Đỡ tôi xuống chiếc giường sắt, anh luýnh quýnh lấy khăn lau, nước uống...Run run, tháo mãi mới được chiếc khăn quàng đỏ. Còn áo… rây bẩn cả…nhưng anhkhông dám... Tôi mê man, rã rợi như tàu lá héo. Anh lấy áo đưa tôi:
- Bé mặc tạm chiếc áo này của anh!- Anh đi ra, khép cửa phòng lại.
Anh trở vào, tôi vẫn nằm bẹp,không đả động gì tới áo.
- Bé thay áo để anh giặt cho khô!Anh lại đi ra lần nữa.
- Xong chưa? Anh vào nhé? - Tiếngvọng từ bên ngoài.
Im lặng. Anh đứng chờ. Lại tiếngvọng từ ngoài:
- Anh vào được chưa? Hay anh gọichị phụ trách giúp?
Một lát sau chị bước vào phòng.Bước chân nặng trình trịch. Chị chun mũi, đay đả:
- Em không nên nằm đây để làmphiền người khác!
Tôi bật dậy, lảo đảo. Lại ngã vậtxuống... Rồi lại ngồi dậy. Tôi tỉnh lại nhờ "gáo nước lạnh" của chị:
- Chị ra ngoài, để em thay áo!
Chị trở ra. Một lát thấy anh vào.Anh xoa dầu hai bên thái dương cho tôi. Anh hì hụi dọn dẹp, lau chùi, mang đồbẩn đi giặt.
Đỡ hơn, tôi quan sát "nhà" củaanh. Ngay đầu giường là bức họa chiến sĩ hải quân bồng súng giữ đảo với dòng chữ"Hoàng Sa, Trường Sa của chúng ta". Tôi ngọ nguậy trong chiếc áo lính thủy. Mùimồ hôi biển. Hơi con trai…Một lát sau, anh quay lại, trên tay cầm chiếc bánh mỳ.Anh đưa tôi viên thuốc:
- Bé đỡ chưa? Ngậm viên thuốc nàysẽ dễ chịu hơn. Lần đầu ra biển anh cũng vậy! Chắc là đói rồi phải không?
Anh bẻ nửa bánh mỳ đưa tôi. Khichạm đôi mắt của anh, tôi luống cuống đánh rơi. Bối rối. Ngượng nghịu… lúc nẫy…trên cánh tay anh. Tôi đỏ mặt. Cảm giác đó vẫn còn… rõ lắm...
Tôi là đứa trẻ lớn trước tuổi.Không ai đoán tôi ở tuổi 15. Chị Tâm có vẻ ghen tị với chiều cao của tôi. Điguốc dễ đến cả chục phân, nhưng chị đứng chỉ ngang cổ tôi. Có lần Tổng phụ tráchgiao cho tôi nhiệm vụ dẫn chương trình giao lưu. Nhiều người khen "Chị phụ tráchtrẻ thế, cứ như học trò, dẫn có duyên" và những chương trình sau tôi thường đượcmời làm MC. Chị không vui. Hôm nay, chị lại càng không thích tôi, nhất là khiđược anh lính biển quan tâm, chăm sóc.
Mười lăm tuổi tôi đã biết làmdáng, biết mình đẹp trong mắt ai, chỉn chu vẻ bên ngoài, không ngừng làm giàutâm hồn bằng tri thức. Tôi nghiền truyện Đông Tây kim cổ. Trái tim đã từng nổiloạn, từng thổn thức, từng rung động vì yêu (nhưng chỉ truyện và phim). Tôithích đàn ông phớt như trong tiểu thuyết "Cuốn theo chiều gió". Say mê ông chủRochester vì độ lạnh và cách xưng "Tôi với em" trong "Jen Ero". Yêu tình yêu củacha Ralph de Bricassart với Meggie - người phụ nữ có một cuộc đời kiêu hãnhtrong giông bão tình yêu, dám đoạt tình yêu vĩ đại từ tay Chúa trong "Tiếng chimhót trong bụi mận gai". Tôi đã khóc và yêu mối tình của Alyosha và Shura trongbộ phim "Bài ca người lính"… Anh lúng túng khi nhận ra vẻ phiêu linh của tôi -một cô gái mới lớn trong khoang tàu chỉ có hai người… Lớn lên trong ngôi nhàkhông đàn ông, với tôi, họ luôn là một bí ẩn. Lần đầu tôi gần con trai... Phútlặng trong một bản nhạc…Tôi và anh đều cảm biết. Phải phá "vòng vây" này…
- Anh cho em đi thăm tàu đượckhông ạ?
Không biết có đi nổi không. Tự áivới chị phụ trách mà bật dậy, nhưng đầu vẫn choáng váng, ngất ngư.
- Được chứ! Nào mình đi! - Anhphăm phăm đi trước. Tôi cun cút theo sau.
Anh đưa tôi đi thăm "nhà". Bướcvào trước, anh mở rộng cửa và giới thiệu ngay.
- Đây là Câu lạc bộ của tàu…
Căn phòng rộng, thoáng, đẹp. Ở vịtrí trang trọng là tấm chân dung Bác Hồ đội mũ Hải quân Việt Nam lồng trongkhung kính, kèm lời Bác dạy. Kế bên có tấm bản đồ lớn các vùng biển Việt Nam.Anh kể về biển thạo như thuộc ngõ ngách lòng bàn tay:
- Bờ biển nước ta dài hơn 3.260km… diện tích biển khoảng trên 1 triệu km2...Bé biết không, chỉ số chiều dài bờbiển trên diện tích đất liền của nước ta là xấp xỉ 0,01…
- Nghĩa là sao anh?
- Cứ 100 km2 đất liền có hơn 1kmbờ biển...
- Vùng biển nước ta có mấy trămđảo ạ?
- Trăm thế nào. Phải ngàn. Khoảng3.000 hòn đảo lớn nhỏ và hai quần đảo xa bờ là Hoàng Sa và Trường Sa... có vịtrí quan trọng như một tuyến phòng thủ tiền tiêu, bảo vệ sườn phía Đông Tổ quốc...
Tôi đang bị "thôi miên", từ ngạcnhiên, mê muội đến cảm phục. Quả là sự hiểu biết sâu rộng. Anh đọc tinh thôngvạn quyển. Hỏi tới cái gì cũng biết. Phương châm không để thời gian "chết", tôiluyên thuyên đủ chuyện…Anh không cắt lời. Bí quá, tôi đã trích ngang lý lịch vềmình, về người cha hy sinh trên biển, nhưng chỉ quên mỗi tên mình. Anh lặng lẽ,trầm tư khiến tôi sợ, tự nhiên chân tay luýnh quýnh, mong có người "giải cứu".Bất ngờ, anh đặt lên bàn tay tôi chiếc mỏ neo xinh xắn và huy hiệu Đoàn:
- Anh tặng bé! Ngày mai bé đượckết nạp Đoàn. Bé thuộc bài "Tiến lên đoàn viên" chưa? Nào "Đây một mùa xuân trămhoa hé tưng bừng. Đây thời niên thiếu…".
Chị Tâm sầm sập bước vào, nhìnxéo anh, rồi kéo tôi ra khỏi phòng. Tôi đã từng mong có người đến, nhưng khôngphải lúc này…
Chiều tối, tàu cập bến. Các bạnùa lên bờ. Bố mẹ chờ ngay cầu tàu. Mẹ đi đảo Quan Lạn cả tuần. Không ai đón tôicả. Anh dắt tay từng bạn rời khỏi tàu. Đến tôi, chị Tâm nhận phần đó. Lưỡng lự,tôi miễn cưỡng để chị kéo lên. Bước lên đất liền, đất dưới chân tôi như chaođảo, nghiêng ngả. Tôi rảo bước rất nhanh, không dám quay đầu lại. Tiếng bướcchân rình rịch phía sau. Là anh. Anh lúng túng đưa tôi một hộp bọc kín:
- Tặng bé điều kỳ diệu củabiển... Tàu anh… phía Nam...
Anh ngập ngừng. Dường như vẫn cònđiều muốn nói… rồi quay trở lại tàu. Đôi mắt thoáng buồn. Lúm đồng tiền trên márung rung… Tôi thấy chị Tâm kéo anh lại. Anh đi thẳng xuống tàu. Chợt quay lại,anh bắc loa tay hét to:
- Tên... bé... là... gì...?
Tôi vừa định chạy tới, chị Tâmkéo ngược lại, xăm xoi, định giật gói quà trên tay:
- Lại xin xỏ gì đấy, đưa đây xemnào?
- Không phải việc của chị! - Tôiquay gót đi thẳng.
Tiếng còi tu...tu...tu... làm tôirùng mình. Con tàu trở ra biển bọt tung trắng xoá. Tôi nhìn hút theo cho đến khichỉ còn một chấm nhỏ giữa biển biếc mênh mông...
Tôi thẫn thờ như người mất hồn.Cố nhớ lại nét mặt, cử chỉ, nhưng không thể hình dung nổi. Không cho anh địa chỉ,làm sao gặp lại anh được. Tôi hồi hộp mở quà. Một cây san hô trắng muốt hình côgái, cùng nhiều loại ốc biển. Hoàng Ngọc Sơn - tên anh cùng dòng chữ rất đẹp "Tặngngười con gái tôi gặp lần đầu trên biển". Tôi nâng niu món quà. Khi nhớ anh, tôithẫn thờ ngắm miết. Đâu đó phảng phất giọng nói: "Bé, cô bé...". Anh theo vàogiấc mơ của tôi khắc khoải, chập chờn.
Tôi mang tình yêu biển, nỗi nhớanh vào ngành Hải Dương học. Vẫn văng vẳng bên tai giọng nói của anh: "Anh yêubiển, chúng ta vươn ra biển, mạnh về biển, làm giàu từ biển...". Tôi tìm về biển,tìm về những kỷ niệm có người cha đã hoà mình cho biển bình yên. Vẫn giữ choriêng mình hình ảnh người lính đã làm trái tim cô bé tuổi trăng tròn run rẩy.
Tôi tham gia khóa huấn luyện sĩquan dự bị. Giảng viên của Học viện Hải quân. Tôi giật mình khi thấy bộ quânphục, thót tim khi chạm mắt tới chiếc mỏ neo. Hình ảnh thao thiết về người línhbiển năm xưa cứ ám ảnh da diết. Anh "ác" quá! Mới một lần gặp gỡ mà "di căn" nỗinhớ triền miên. Cả thời con gái của tôi, anh thả neo vào trái tim thức ngủ… Nếunhư có phép nhiệm màu, cho tôi xin một điều...
- Đồng chí đang nghĩ gì thế?
Người sĩ quan hải quân có mái tócbồng bềnh lấm chấm muối tiêu đi lại bên tôi. Tôi giật mình, bối rối như cô tròbị bắt lỗi. Ông say sưa nói về biển đảo, về những con tàu làm nhiệm vụ vậnchuyển hàng hóa xây dựng đảo Trường Sa, nhà giàn trên biển... Đặc biệt câuchuyện về người chiến sĩ trên tàu HQ do ông chỉ huy chiến đấu ngoan cường, dũngcảm hy sinh ở Trường Sa…làm mọi người rơi nước mắt... Ông luôn hướng mắt về phíatôi, mắt đỏ ngầu. Người này trông quen quen, hình như đã gặp?
- À! Chú Rôbinxơn!
Tôi thảng thốt làm mọi người ngạcnhiên. Đúng người thuyền trưởng của anh trên con tàu năm xưa. Hiệu lệnh giảilao, giáo viên trợ giảng tìm gặp tôi. Tôi cùng anh ấy bước vào Văn phòng Khoa.Chú đã ngồi đó. Vẫn mái tóc bồng bềnh, da sạm màu biển, nụ cười hiền hậu, ấm áp.
- Dạ, chú là... Chú vẫn nhận racháu? Cái anh...
Anh ở đâu bằng bấy nhiêu năm? Kểtừ bức thư cuối cùng theo dấu bưu điện là năm 1988. Tôi chờ sự hóa giải từchú...
Tàu nhận nhiệm vụ đặc biệt ở phíaNam. Thuyền trưởng giải quyết cho anh về quê ở Kim Sơn. Anh trả phép trước thờigian để đi tìm tôi. Thông tin mong manh, nhưng động lực của trái tim thôi thúcbước chân anh đến. Rủi thay hôm ấy, tôi vừa về quê.
Anh buột ra tiếng thở dài thêthảm nói với bác bảo vệ:
- Bác ơi! Ngày mai tàu cháu vàoNam rồi. Cháu sẽ viết thư gửi theo địa chỉ của bác. Bác lại giúp cháu đưa cô Tâmvà cháu nhờ cô ấy chuyển giùm…
Chiều tối, anh vẫn tần ngần bêncây phượng gù - cây phượng mà tôi đã luyên thuyên "câu thời gian" lúc bên anh.Anh ghi địa chỉ quê nhét vội vào kẽ hốc phượng, thẫn thờ mang theo một chùmphượng đỏ cuối mùa, gói trong chiếc khăn quàng đỏ tôi để quên... Tâm trạng củaanh không giấu nổi người thuyền trưởng. Chú trân trọng những cảm xúc đầu đời củangười chiến sĩ trẻ với cô bé quàng khăn đỏ... Câu chuyện ấy đeo đẳng chú cho đếnkhi gặp tôi. Nhưng có điều gì làm chú khó mở lời...
- Sơn viết nhiều thư cho cháu. Cảnhật ký nữa. Mỗi lần có chuyến tàu ra đảo nó đỏ mắt trông. Chú thấy thư cô Tân,hay Tâm gì đấy... nhưng không có lấy một lá thư nào của cháu. Chú biết là nó rấtmong thư cháu... Cháu có biết thư từ đất liền quý giá với người lính đảo thế nàokhông? - Chú có ý trách tôi.
- Dạ...! Cháu... chưa hề nhậnđược... Bức thư cuối cùng anh ấy gửi qua chị Tâm cũng từ năm 1988... nghĩa làcách đây 4 năm rồi... Cháu đã viết rất nhiều thư, viết để bù sự gián đoạn trướcđó… nhưng không có lời đáp chú ạ…
- Sao? Thư không tới? Cháuchưa... biết gì ư? - Chú thốt lên ngạc nhiên.
Tôi không dám cho chú biết thưanh đã kẹt lại chỗ chị Tâm cho đến khi tôi vào đại học. Tôi đã giận dữ thậtkhủng khiếp, muốn quăng quả cho hả giận. Tôi gào khóc đớn đau. Tôi rủa xả chịkhông tiếc lời. Chị len vào giữa chúng tôi, đang tâm làm cái việc thất đức, cắtđứt tình cảm của tôi với người lính biển. Những lá thư của anh được kiểm duyệtqua bàn tay tàn nhẫn và đố kỵ của chị. Bằng bấy nhiêu năm dẫu có lúc uôi oải, vôvọng, vắng bặt tin nhau, nhưng chưa lúc nào tôi nguôi hy vọng, vẫn khát cháyniềm mong nhớ. Thời thiếu nữ rực rỡ, tâm hồn lãng mạn…là vậy mà tôi khước từ rấtnhiều lời cầu hôn…để trọn tình với anh…Thương anh đến quặn lòng khi chị muốnđánh sập niềm hy vọng cuối cùng của người lính với thông tin sai lạc về tôi,rằng tôi sắp lấy chồng, cô tiểu thư ấy làm sao biết thông cảm với người lính, côta hững hờ với thư của người lính đảo, nhận thư mà không thèm đọc, quăng tọt vàosọt rác, chị ta lại phải nhặt lên, cất đi; rằng quên cô gái ấy đi, cô ta khôngphải là tuýp người của anh... Tội nghiệp Sơn của tôi. Nhận được những bức thưđơm đặt trắng trợn thế chắc lòng anh đau lắm, buồn lắm, giận và căm ghét tôi lắm…Nhưnghình như Sơn thông minh của tôi đoán được những "uẩn khúc" trong sự dối trá ấy.Những bức thư sau đó, bức thư cuối cùng, anh vẫn tha thiết lòng yêu, vẫn nhớ,chấp nhận một tình yêu đơn phương, kể cả tôi đã có chồng… Tôi ấp iu trong nướcmắt những dòng chữ thương yêu ấy để muốn gào lên ngàn lần rằng "Bé đã rất nhớ vàyêu anh". Anh đã trong cuộc đời bé kể từ ngày ấy...
Tiến lại phía chú, tôi giật mạnhcánh tay:
- Chú bảo cháu biết gì cơ? AnhSơn giờ ở đâu ạ?
Quay lại, mắt chú đỏ ngầu. Đôivai rung rung từng hồi…
- Sơn hy sinh… năm 1988 ở Trường…Sa... Nó…dũng cảm… Chú cứ nghĩ khó tìm được cháu, nhưng Sơn khôn thiêng đã phùhộ cho chú cháu mình gặp nhau... để chú trao lại cho nhân vật chính cuốn nhật ký…Chú mở cặp lấy đưa tôi một quyển sách bọc túi nilon và hộp sắt đựng quả bàngvuông…
- Trời ơi! Sơn ơi! Bé vẫn đợi Sơnmà... - Đất trời trong tôi nghiêng ngả, quay cuồng...
Thế là chị Tâm đã biết tin anh…Có lẽ cũng vì thế mà chị dễ dàng "thả anh" về với tôi. Chị phủ phục dưới chântôi, lê lết khóc thảm thiết, liên hồi xin lỗi, xin tha thứ… Tôi giận chị vô cùng.Nhưng nhìn bộ dạng thảm hại ấy, tôi không nỡ. Vì quá yêu anh mà chị độc chiếmtình cảm cho mình. Tình yêu muôn đời vẫn có lý lẽ riêng của nó. Trái tim mới làsự trả lời chính xác và chân thành nhất. Chị muốn điều khiển trái tim anh? Tộinghiệp. Chị xin chuyển về quê. Nhưng nghe nói chị ta rất bất hạnh…
Được chú Rôbinxơn mời ra thămTrường Sa, bao náo nức tôi chuẩn bị cho ngày ra đảo. Lạ kỳ, chuyến đi này, sónggió không làm tôi say. Chú "Rôbinxơn" giúp tôi thực hiện tâm nguyện với đảo, vớianh. Tôi thả vào lòng quần đảo Trường Sa những viên đá mang từ đất liền. Trongđó, có một viên đá tôi đã hì hụi khắc tên tôi và anh (tin là chồng tôi sẽ hiểumà không trách giận). Tôi thả xuống chùm hoa phượng vĩ đỏ màu máu nơi anh đãdâng hiến tuổi xuân cho biển, vì chủ quyền biển đảo thiêng liêng. Sóng dâng caonhận hoa đỏ lặn vào biển, tôi gào thét lên cùng sóng, cùng gió: "Sơn ơi! Tên bélà Hoa Phượng. Bé đã rất nhớ, rất yêu...". Chú Rôbinxơn lặng người, đỡ tôi dựavào thành tàu mà nước mắt trào rơi. Chỉ có chú hiểu tình riêng của tôi. Chỉ cóchú mới giúp tôi hóa giải những mong chờ, ẩn ức với người chiến sĩ của chú trêncon tàu năm xưa. Tôi mang cánh phượng hồng đến bên anh, lưu chuyển làm hồng tráitim chàng trai tuổi đôi mươi đỏ máu. Anh yêu biển biết nhường nào. Biển luôn bênanh vỗ về, chở che, đùm bọc. Biển hát những bản tình ca bất diệt. Biển kể anhnghe chuyện kỳ diệu của tình yêu… Tất cả vẫn trong tôi vẹn nguyên như buổi đầugặp gỡ...
Truyện ngắn của L.T.B.H.
VNCA
