Khi viết ra những dòng tâm sựnày, tôi biết sẽ có rất nhiều người cho tôi là kẻ cổ hủ, ẫu trĩ nhưng nỗi bănkhoăn càng ngày càng lớn và cứ chất chứa khiến tôi vô cùng bối rối và bế tắc.
Sau nhiều năm tìm kiếm, cuốicùng, tôi cũng gặp được người con gái mà mình mong đợi. Em kém tôi bốn tuổi, làmột người con gái khá giỏi giang và có cá tính. Chỉ sau một năm làm việc, em đãtrở thành trợ lý giám đốc của một công ty lớn. Không chỉ thông minh, em cũng rấtxinh đẹp nên được rất nhiều chàng trai theo đuổi.
Em trọ cùng tôi tại một xóm trọsinh viên. Ban đầu, chúng tôi có vẻ không hợp nhau lắm. Em là người sôi nổi còntôi sống nội tâm. Nhưng chính sự sôi nổi ấy đã cuốn hút tôi. Tôi chủ động làmquen và tìm mọi cách để được gần em, tạo mọi cơ hội để có thể trinh phục đượcem. Em đón nhận sự quan tâm một cách nồng nhiệt và chân thành. Điều đó khiến tôithấy rất hạnh phúc bởi tôi biết, em cũng rất quý mến tôi. Nhưng tôi luôn có cảmgiác mình kém cỏi hơn em nên chưa bao giờ dám ngỏ lời trước bởi tôi rất sợ bịtừ chối.
![]() |
| Ảnh minh họa |
Chúng tôi quen và thân nhau nhưthế đã được hơn một năm mà chưa một lần tôi dám bày tỏ tình cảm ấp ủ trong tráitim mình. Hình như em cũng không vui vì điều đó. Thời gian gần đây, mỗi khi đichơi hoặc ngồi gần nhau, chúng tôi chỉ im lặng. Có những lần, em và tôi ngồi vớinhau đến hai giờ sáng mà không nói với nhau lời nào. Có lẽ cả tôi và em đều mongmột điều gì đó mà không ai dám nói ra.
Trong sinh nhật tôi cách đây haituần, khi bạn bè đã về hết, còn lại em và tôi, em đã chủ động trao cho tôi nụhôn đầu đời và nói “Em yêu anh! Anh có yêu em không?”
Không có bất cứ từ nào có thể nóihết được tâm trạng tôi lúc đó. Tôi như kẻ mất hồn. Niềm vui và hạnh phúc khôngvượt qua được sự mặc cảm bởi em chứ không phải tôi ngỏ lời yêu. Cái cảm giácmình kém cỏi và bị động trong tình yêu đã ngăn không cho tôi nói ra tình cảmthực sự chất chứa trong lòng mình. Tôi chỉ ngồi im lặng như một thằng đần. Lúcđó, đôi mắt sáng rực đầy kiêu hãnh của em bỗng ngân ngấn nước. Em chạy vụt vềphòng trọ để lại tôi chết lặng giữa ngổn ngang những nghĩ suy nhức buốt.
Dù biết tình cảm của em đối vớimình rất chân thành nhưng tôi vẫn có cảm giác hụt hẫng và đau khổ. Giá như ba từ“Anh yêu em” được thốt ra từ miệng tôi trước và được em đáp lại thì có lẽ tôi đãvô cùng hành phúc. Lời tỏ tình của em càng khiến tôi cảm thấy mình không xứngđáng với em.
Tôi có tâm sự với một số ngườibạn. Họ đều tỏ ra vô cùng bất ngờ vì điều đó. Có người nói với tôi rằng khi yêumà người con gái đã chủ động thì khi trở thành vợ chồng, chắc chắn người chồngsẽ bị nép vế và chịu sự chi phối của người vợ. Có người còn nói rằng, chỉ nhữngcô gái quá từng chải trong tình yêu mới dám ngỏ lời trước như vậy. Một cô gáingoan, hiền, dù có yêu người con trai đến đâu đi nữa cũng không bao giờ dám ngỏlời trước như vậy.
Sau buổi tối đáng nhớ ấy, em lạitrở về với sự vô tư và nhiệt thành của mình hàng ngày. Đối với tôi, em càng chuđáo và ý tứ hơn nhưng tôi vẫn có cảm giác bất an. Trước khi viết những dòng này,tôi được biết em sắp chuyển nhà trọ. Cảm giác sắp mất em và cảm giác sợ có em cứvần vũ trong trái tim tôi. Tôi không biết mình phải làm thế nào. Liệu, một côgái dám cầu hôn bạn trai trước có phải là một người đoàng hoàng? Dù rất yêu emnhưng tôi có nên chấp nhận lời cầu hôn đó không?
|
Độc giả TTOL
