Sinh ra trong một gia đình gốc thành phố, con nhà có điều kiện, từ
nhỏ Quỳnh đã sống trong sự bao bọc của bố mẹ. Sau khi tốt nghiệp Đại
học, cô cũng may mắn được nhận vào một công ty nước ngoài làm việc với
mức lương khởi điểm đủ khiến nhiều bạn bè cùng trang lứa phải “mắt tròn
mắt dẹt”. Cuộc sống của Quỳnh dường như được trải sẵn một lớp hoa hồng
và nhung lụa, nói thì nhiều người không tin nhưng Quỳnh chưa từng rơi
một giọt nước mắt vì bị phật ý về bất kỳ điều gì, cũng không ai dại dột
mà làm mất lòng cô tiểu thư lá ngọc cành vàng nổi tiếng kiêu kỳ và đài
các.
Mối tình với Thắng vốn là một quyết định
gượng ép với Quỳnh. Khi cô vừa nhận chức vụ quản lý nhóm marketing của
công ty với mức lương nghìn đô tương xứng cũng là lúc Quỳnh gật đầu chấp
thuận lời cầu hôn của Thắng. Cuộc hôn nhân không tình yêu, là kết quả của 2 tháng tìm hiểu ngắn ngủi và sự môn đăng hộ đối của hai bên gia đình.
Mẹ
Quỳnh đã thành công khi từng ngày một nhồi vào trí óc con gái những
viễn cảnh đáng sợ như: “Chỉ vài năm nữa, già và xấu đi thì dù có lương
triệu đô cũng sẽ chết già một mình thôi con ạ. Con gái chỉ có thì…” hay
“Mẹ tính rồi, thằng Thắng là con nhà gia giáo, sống tử tế, biết trước
biết sau, cán bộ Nhà nước. Hai vợ chồng đứa chân trong, đứa chân ngoài,
cuộc sống như thế chỉ có là nhất! Cần gì yêu, bố mẹ ngày trước cũng có
yêu đâu mà chung sống với nhau vẫn hạnh phúc”… Lâu dần rồi trong đầu
Quỳnh hình thành suy nghĩ phó mặc số phận: “ừ, thôi thì trước sau cũng
một lần lấy chồng, hụt mất đám này thì chắc gì đám sau đã tìm được người tốt hơn”, cô tặc lưỡi.

Cho tới cuối cùng, Quỳnh mới nhận ra rằng ngay từ bước đi đầu tiên của cô đã là sai lầm.
Quỳnh
chưa từng yêu, cô cũng chưa bao giờ mất thời gian thắc mắc xem yêu là
gì, vì cho rằng thời gian đấy dành cho công việc tốt hơn là những chuyện
vô bổ. Với Thắng, cô dĩ nhiên không thể cảm nhận được điều gì, chỉ đôi
lúc cô chợt cảm động vì vài hành động galant của anh lúc đưa tay đỡ cô
bước xuống xe hay vài câu nhắn tin hỏi han, quan tâm khi cô kết thúc
ngày làm việc mệt mỏi trở về nhà. Đó không phải là tình yêu, Quỳnh chắc chắn thế. Nhưng không phải thì đã sao?
Trò
chơi tìm hiểu của Thắng và Quỳnh vừa bắt đầu được 2 tháng thì cũng là
khi hai người “buộc” phải về chung sống cùng nhau do hai bên gia đình
đều giục giã: “hai đứa đều đã có tuổi…”. Đêm tân hôn, không ít lần Quỳnh
giật mình tỉnh giấc vì cảm giác lạ lẫm giữa ngôi nhà xa lạ. Ngước sang
bên cạnh, người đàn ông mà từ nay về sau cô sẽ gọi là “chồng” đang ngon
giấc, đôi lúc vang lên tiếng thở đều đều vô lo vô nghĩ. Quỳnh nén tiếng
thở dài khi nghĩ đến cả chặng đường dài sát cánh bên anh sắp tới.
Sau đám cưới 2
ngày, Quỳnh bắt đầu quay trở lại công việc. Núi giấy tờ, kế hoạch dồn ứ
khiến cô xây xẩm mặt mày, hoa mắt chóng mặt. Chưa bao giờ Quỳnh cảm
thấy sợ những ngày nghỉ, mức lương nghìn đô và chức vụ quản lý của mình
như bây giờ. Trở về nhà khi trời tối muộn, Quỳnh lạnh nhạt nhìn mâm cơm
lạnh ngắt trên bàn, không buồn mở ra xem bữa tối hôm nay có những gì và
đi thẳng lên phòng. Cô biết bố mẹ chồng đã ngủ từ lâu, kể từ hồi nghỉ
hưu, ông bà tập thói quen ngủ sớm dậy sớm để tham gia đội tập thể thao
trong khu phố vào sáng hôm sau.
Mở cửa phòng,
Quỳnh nhẹ nhõm khi thấy giường ngủ trống trơn. Đã 2 ngày sống cùng chồng
nhưng cô vẫn chưa quen được với cảm giác có một người đàn ông bên cạnh,
càng không mảy may động lòng với thứ gọi là “vợ chồng
son”. Đêm hôm đó, Thắng trở về nhà khi đã say mềm, trút bỏ bộ quần áo
công sở xộc xệch, anh vội leo lên giường ngủ một mạch, không cần quan
tâm đến người nằm bên cạnh. Quỳnh khịt mũi và nhăn mặt: “anh ta hôi quá,
đã tắm rửa gì đâu mà lên giường ngủ!”. Đó là lần đầu tiên, trong lòng
cô có một cảm giác khó chịu với Thắng.
2 tuần
sau khi cưới, chưa một buổi tối nào Quỳnh về sớm, chủ động vào bếp nấu
cơm phụ mẹ chồng hay đơn giản nhất là ăn cơm tối cùng cả nhà. Lần thì vô
ý, lần thì cố ý, cô luôn về nhà khi đã gần nửa đêm, đương nhiên lý do
cho chuyện đó đều vì công việc. Vài ngày đầu, Thắng nhắc vợ nên sắp xếp
công việc về nhà sớm, ít nhất cũng ăn cơm cùng mọi người trong nhà, “để
hàng xóm biết là nhà này vẫn có con dâu”, Thắng gằn giọng. Sau này, thấy
Quỳnh không mảy may quan tâm, anh lạnh nhạt hẳn. Lâu dần, cả hai cùng
cảm nhận rõ một bức tường lớn ngăn cách giữa hai người. Có khi mấy đêm
liền, Thắng không về nhà. Quỳnh cũng buông xuôi và tự ru mình vào cuộc
sống cô đơn giữa nhà chồng.
Tròn
1 tháng trong vai trò gái có chồng, số buổi nói chuyện của Quỳnh với
Thắng tính trên đầu ngón tay, gần như không có bữa trưa thân mật hay
buổi hẹn hò đúng nghĩa vợ chồng son nào. Quỳnh chưa một lần biết tới
chuẩn bị quần áo cho chồng trước khi đi làm, tự tay nấu cho chồng một
bữa ăn ngon, không một lời yêu thương, cũng chưa từng “thức giấc chung
một giờ” giống như lời một bài hát lãng mạn nào đó. Quỳnh nhớ lại lời
hứa hẹn của mẹ: “cứ về ở với nhau rồi khắc có tình yêu”, cô cười chua
xót và nghĩ rằng tương lai đó sẽ mãi mãi chỉ trong tưởng tượng. Giữa cô
và chồng không thể tìm được mối quan tâm chung, càng không thể có được
tình cảm vợ chồng.
2 tháng sau hôn lễ, Thắng là
người chủ động đặt dấu chấm hết cho mối quan hệ của cả hai. “Anh xin
lỗi, anh không ghét bỏ gì em nhưng anh cũng không yêu em. Em không phải
là người vợ anh cần và anh nghĩ rằng em cũng nghĩ như thế về anh. Em hợp
với công việc hơn, thứ em yêu nhất trên đời cũng chính là bản thân em,
anh mãi mãi không thể có cơ hội xen vào tình yêu đó. Vậy nên, chúng ta chia tay
đi, em sẽ nhận được sự tự do mà em muốn”, Thắng thẳng thắn đề cập vào
vấn đề chính rồi bỏ đi. Dường như không cần vợ phản ứng, anh cũng đã
biết trước câu trả lời.
Chưa một lần đau khổ
hay hạnh phúc vì tình yêu, lần đầu tiên đối diện với sự đổ vỡ, Quỳnh
không hề cảm thấy sợ sệt, đau khổ. Trái lại, cô cảm giác rõ ràng một sự
thanh thản trong lòng. Sau những chuyện đã xảy ra, Quỳnh mới nhận ra
rằng bước đi đầu tiên của cô vốn dĩ đã là một sai lầm.
Theo Trí Thức Trẻ