Niềm háo hức trước buổi họp lớp sau 40 năm ra trường

Vài ngày trước, bố chồng tôi, ông Trần, nhận được cuộc gọi từ một người bạn học cũ, mời tham dự buổi họp lớp nhân dịp kỷ niệm 40 năm tốt nghiệp. 

Dù đã ngoài 60 tuổi, ông vẫn háo hức ra mặt.

Ngay từ chiều, ông đi cắt tóc, là phẳng bộ vest đã lâu không mặc, đứng trước gương chỉnh trang từng chút rồi quay sang hỏi mẹ chồng tôi nên mang đôi giày nào cho "lịch sự mà trẻ trung". 

Nhìn ông chuẩn bị cho buổi họp lớp, tôi thấy ánh mắt ông sáng lên như một người sắp được trở lại thời tuổi trẻ.

Bố chồng tôi từng nói, với ông, họp lớp không đơn thuần là gặp bạn bè, mà là một lần "trở về", nơi người ta tạm quên gánh nặng đời sống, chỉ còn ký ức của những năm tháng sinh viên nghèo nhưng đầy mơ ước.

Điều bất thường sau khi buổi họp lớp kết thúc

Chiều hôm đó, ông rời nhà sớm, tay cầm theo một hộp quà nhỏ. Khi mẹ chồng tôi hỏi, ông chỉ cười: "Đi họp lớp, không thể tay không được".

Khoảng hơn 9 giờ tối, bố chồng trở về. Không còn vẻ hồ hởi như lúc đi, ông trầm ngâm lạ thường, lặng lẽ bước vào phòng, tay ôm theo một chiếc túi giấy màu đỏ sẫm. 

Khi mẹ chồng hỏi buổi họp lớp có vui không, ông chỉ ậm ừ rồi né tránh ánh mắt.

Sự im lặng sau buổi họp lớp ấy khiến tôi bắt đầu cảm thấy bất an.

Đi họp lớp 40 năm, bố chồng mang về một chiếc vòng vàng khiến mẹ chồng nghẹn đắng - Ảnh 1.

Khi mẹ chồng hỏi buổi họp lớp có vui không, bố chồng tôi chỉ ậm ừ rồi né tránh ánh mắt của bà. Ảnh minh họa

Chiếc vòng vàng và con số khiến cả nhà choáng váng

Sáng hôm sau, khi bố chồng ra ngoài mua đồ ăn, tôi vô tình đi ngang phòng và thấy chiếc túi đỏ từ buổi họp lớp vẫn đặt trên bàn. Tò mò, tôi liếc nhìn vào trong.

Một chiếc vòng vàng sáng loáng, đính đá lấp lánh nằm gọn trong hộp. Kèm theo là giấy chứng nhận với mức giá 28.000 tệ, tương đương gần 100 triệu đồng.

Khi mẹ chồng tôi phát hiện, bà ngồi phịch xuống ghế, lặng người hồi lâu rồi thốt lên: "Chỉ vì một buổi họp lớp mà ông ấy dám tiêu hết tiền dưỡng già sao?"

Tối hôm đó, khi bố chồng về nhà, tôi nhẹ nhàng hỏi thẳng về chiếc vòng mua sau buổi họp lớp. Ông thừa nhận tất cả.

Ông nói rằng trong buổi họp lớp, hầu như ai cũng có một món đồ đắt tiền làm kỷ niệm. Có người khoe thành đạt, có người đeo vàng bạc lấp lánh. 

Ông không muốn mình trở nên "lép vế" trước bạn bè cũ. Thậm chí, thầy giáo năm xưa còn khuyên rằng ai có điều kiện thì nên mua một chiếc vòng làm dấu mốc sau 40 năm gặp lại.

Chỉ vì một buổi họp lớp, bố chồng tôi đã để sĩ diện dẫn lối cho một quyết định tài chính thiếu tỉnh táo.

Cuốn sổ tiết kiệm và khoảnh khắc bố chồng "đứng hình"

Tôi mở ngăn kéo, lấy cuốn sổ tiết kiệm mà cả gia đình cùng góp mỗi tháng, đặt trước mặt ông. Con số còn lại trong sổ đúng bằng số tiền ông bỏ ra sau buổi họp lớp.

Tôi chỉ nói nhẹ nhàng: "Bố à, nếu con không kiểm soát chi tiêu chặt chẽ, có lẽ sau buổi họp lớp ấy, số tiền này đã không còn".

Bố chồng tôi đơ người. Mẹ chồng lặng lẽ quay đi lau nước mắt. Không ai trách móc, nhưng sự xấu hổ hiện rõ trong ánh mắt ông.

Tối hôm đó, tôi kể cho ông nghe những câu chuyện về người lớn tuổi mang nợ chỉ vì tiêu tiền theo cảm xúc sau các dịp họp lớp, liên hoan hay gặp gỡ bạn bè cũ. 

Họ nghĩ mình "xứng đáng được hưởng", nhưng quên rằng thu nhập đã không còn ổn định.

Tôi nói với ông rằng, họp lớp không phải là nơi để chứng minh ai giàu hơn ai. Người thật sự quý trọng ông sẽ nhớ những kỷ niệm xưa, chứ không phải giá trị của món đồ mang về sau buổi gặp gỡ.

Sau buổi họp lớp, bố chồng học lại cách tiêu tiền

Hôm sau, bố chồng tôi mang chiếc vòng quay lại tiệm để hỏi hoàn tiền. Dù bị trừ phí, ông vẫn lấy lại được phần lớn số tiền đã bỏ ra vì buổi họp lớp ấy.

Từ đó, ông chủ động hỏi vợ chồng tôi cách ghi chép chi tiêu, lập ngân sách cá nhân. Ông cười buồn nói: "Chắc tại đi họp lớp mà bố quên mất mình đang ở giai đoạn nào của cuộc đời".

Kể lại câu chuyện này, tôi chỉ muốn nói một điều: Họp lớp không có lỗi, nhưng để sĩ diện chi phối quyết định tài chính thì cái giá phải trả rất lớn.

Tiêu tiền bằng cảm xúc có thể mang lại niềm vui nhất thời sau một buổi họp lớp, nhưng hậu quả có thể khiến cả gia đình chao đảo. 

Dù bạn trẻ hay đã về già, giàu hay chưa giàu, một quyết định sai lầm vì sĩ diện vẫn đủ sức làm lung lay những gì tích góp cả đời.

Theo Gia đình và Xã hội