Cuối cùng dù rất yêu vợ và khôngmuốn nhưng anh buộc phải tuyên bố: “Nếu em không sửa đổi thì chúng ta ly thâncho dù em đang có bầu…”, khiến vợ anh khóc sướt mướt.

Từ mệt thân...

Anh Quang (38 tuổi, Hoàng Mai - Hà Nội) là giám đốc một côngty về đồ gỗ, nội thất cứ mỗi lần nghe ai đó nhắc đến vợ là cứ giật mình thonthót, ngó nghiêng dáo dác như sợ sệt lắm. Công việc đã đành rất bận rộn, lúcnào cũng tất tưởi nhưng anh còn mệt hơn vì vợ anh suốt ngày nhõng nhẽo, mènheo như một đứa trẻ lên năm.

Vợ anh - chị Thư vốn là tiểu thư con nhà giàu, cả ngày chẳngđộng chân, động tay vào việc gì. Bất kể việc lớn việc nhỏ gì chị cũng lấyđiện thoại gọi: chồng ơi em thế này, chồng ơi em thế kia. Cái điệp khúc ấycứ lặp đi lặp lại đến nỗi giờ đây, mỗi lần thấy chuông điện thoại của vợ làanh lại mặt mày méo mó: “Chồng em gì nào?!”.

Điên đầu vì vợ nhõng nhẽo

Ảnh minh họa

Khi còn yêu thì thấy yêu cái sự nhõng nhẽo của vợ nhưnglấy về rồi suốt ngày cô ấy cứ làm mình có cảm giác đang trông một… đứa trẻcon vậy”, anh Quang cho biết.

Lắm lúc công việc đang bề bộn không ngheđược điện thoại là y như rằng vợ anh tức tốc bắt taxi nước mắt ngắn,nước mắt dài đến cơ sở sản xuất than vãn nào là: “Anh không nhớ em”;“anh bỏ rơi em”; “anh không còn yêu em”. Mỗi lần vợ làm mình làm mẩynhư vậy anh phải khốn khổ vô cùng, phải dùng mọi chiêu “dỗ ngọt em bé”mới tạm làm vợ thôi “xúc động”. Mọi công nhân trong xưởng người thì cườirũ rượi, người thì lắc đầu ngao ngán chia sẻ “gian truân” với giám đốckiêm bảo mẫu của vợ.

Đã đành vắng nhà thì đỡ mệt vì không phải chạy lên chạyxuống, chạy ra chạy vào phục vụ vợ. Chứ mỗi khi có ngày nào rảnh rỗi, anh ởnhà cả ngày là cứ xoay như chong chóng chiều theo ý vợ chị.

Mệt mỏi nhất với vợ là ở cái khoản “sớm nắng chiều mưa”, vừamới tỉ tê đòi ăn kem lại thay đổi ý kiến uống sinh tố, chồng vừa hì hục vàobếp trổ hết tài năng nấu nướng để phục vụ vợ nhân kỉ niệm ngày cưới thì vợdỗi hờn: “món này em không thích, anh làm mòn kia đi”.

Rồi nguyên cái khoản chọn váy cho vợ diện mỗi khi đi đâu đócũng đến toát mồ hôi hột, phồng rộp cả chân vì cứ chạy đi chạy lại giữa tủquần áo và nơi vợ đang phụng phịu, ngắm nghía soi gương tỏ ra không ưng ý.

… đến mệt óc

Cũng như anh Quang, anh Lâm (Lê Chí Thanh)cũng khốn khổ vì thói nhõng nhẽo của vợ. Ban đầu cứ nghĩ vì mới cướinhau, đang trong quãng thời gian “mật ngọt” nên anh cho rằng vợ nhõngnhẽo một chút thì càng thêm đáng yêu. Ai ngờ, được chồng đáp ứng, chiềuchuộng mọi thứ, vợ anh ngày càng trở nên đỏng đảnh.

Công to việc lớn không nói làm gì, đằngnày Hằng – vợ anh muốn chồng “tận tụy” từ việc là quần áo, sấy tóc đếncả việc “ẩm ương không chịu được” là xỏ giầy vào chân cho vợ mỗi khi vợđi làm… Bình thường làm nũng đã căng, đến khi có bầu vợ anh càng có cơhội nhiều hơn để bắt chồng “hầu cận” mình chu đáo quá thể. Không bữa ănnào là Hằng không bắt chồng chạy lòng vòng hết phố nọ đến phố kia để muađồ ăn. Đinh ninh mệt một chút để đảm bảo dinh dưỡng và vợ thoải mái tâmlí nhưng càng cố chiều vợ bao nhiêu thì dường như vợ anh không thỏa mãnbấy nhiêu.

Có mặt hai vợ chồng thì còn nhẫn nhịn được, đằng này ngay cảkhi bạn bè, khách khứa trong cơ quan đến chơi, Hằng cũng không từ bỏ thói cưxử đỏng đảnh, trẻ con ấy. Cô cũng không ngại ngần gào khóc, than vãn vớinhững người xung quanh vì mình yêu cầu mà chồng không hoặc chưa kịp làm.Nhiều khi chịu không nổi tính nhõng nhẽo của vợ, anh phải nén cục giận langthang ngoài đường cho đến khi nào hạ hỏa mới về.

Ngày nào cũng phải chịu những trận "nước mắt cá sấu", nhữngcơn hờn dỗi, nhõng nhẽo vô cớ của vợ, anh Minh không khỏi kêu trời. Ở cáituổi cấp cập thành trai ế vợ, anh bỗng làm quen và lấy được cô bạn của emgái trẻ trung, nhan sắc cũng vượt ngoài tiêu chuẩn của anh kể cả khi đó làhồi đang còn thanh niên, trai trẻ. Ngẫm rằng số mình may mắn và vợ chịuthiệt thòi khi lấy chồng hơi đứng tuổi nên anh ra sức chiều chuộng.

Ngỡ rằng vợ mình cũng lấy đó là hạnh phúc vàbiết sống đúng mực, nào ngờ biết mình được chồng nâng như nâng trứng,chị càng được thể “lên nước”. Dù biết chồng bận trăm công nghìn việcnhưng để thỏa mãn ý thích của mình, chị tìm mọi cách để anh có thể langthang đi mua sắm hay ở nhà cùng chị.

Có hôm đang chạy ngoài đường đến “bạcmặt” để lo hoàn thành hợp đồng thì nhận được điện thoại của vợ, chị vừarên rỉ vừa khóc: “Anh ơi em đau bụng quá!”. Thấy vợ la đau bụng là anhtái mét mặt, sợ đứa con vợ đang mang bị làm sao thì khốn khổ. Anh hộctốc lao về nhà thì thấy vợ đang duỗi thẳng chân nằm xem phim hài trênghế sofa vừa cười khúc khích vừa ăn bỏng ngô.

 
Bất mãn vì thói đỏng đảnh của vợ, anh bắtđầu tỏ ra cáu giận. Những trận cãi vã của hai vợ chồng cũng tăng dầntheo những đòi hỏi vô lý. Cuối cùng dù rất yêu vợ và không muốn nhưnganh buộc phải tuyên bố: “Nếu em không sửa đổi thì chúng ta ly thân chodù em đang có bầu…”, khiến vợ anh khóc sướt mướt.

Theo aFamily