Thu Hà “lá ngọc cành vàng” bâygiờ là một người phụ nữ ngoại tứ tuần. Chị vẫn đẹp, nhưng không còn là một nhansắc mong manh như những vai diễn “mua nước mắt” một thời, mà là một vẻ đẹp ẩngiấu trong sự bình thản. Thu Hà bây giờ tươi tắn và sang trọng.
Mỗi người đều có những khúc quanhcủa cuộc sống, chị cũng đã trải qua đủ những biến cố thăng trầm của đời sống,trước khi chạm đến hạnh phúc hiện tại. Bàn về câu chuyện nhan sắc của phụ nữ,thiết nghĩ hiếm ai xứng hơn người phụ nữ này…
|
Nhan sắc là thứ trời cho
Người ta nhớ đến chị, lúc nàocũng là một nhan sắc hiền dịu, mỏng manh… Nó khác biệt với chị lúc này rấtnhiều?
Đó là do thời gian. Đã gần 20 nămkể từ cái thời phim mì ăn liền của thế hệ diễn viên chúng tôi. Ngay cả chính tôibây giờ nhìn lại mình của những bộ phim đầu tay như Đề Thám, Lá ngọc cành vànghay Canh bạc cũng vẫn xúc động. Tôi ngày ấy vừa non nớt vừa ngây thơ.
Điện ảnh giúp tôi lưu giữ đượcchính mình, mà ngay cả tôi cũng không làm được việc ấy. Nhiều lần chuyển nhà,nhiều cuộc phỏng vấn ngày xưa, và cả công việc bận rộn đã làm tôi dần thất lạctất cả những tư liệu báo chí về mình ngày trước.
Trong mắt mọi người, tôi luônđược ưu ái dành cho những cảm tình rất riêng biệt, rằng Thu Hà là mỏng manh, yếuđuối… Nhưng trong cuộc sống thì phải khác, dung hoà để sống cho mình và giađình. Tôi cũng biết chịu đựng, nhưng không phải mẫu người cam chịu. Cũng cónhiều điều tác động đến mình, quá lên thì cũng phải bật lại, giống như bị dồnnén vậy.
|
Chúng ta đang bàn đến một câuchuyện về nhan sắc. Có rất nhiều ý kiến xưa nay bênh vực và đề cao về cái nết.Nhưng thực ra tôi thấy, phụ nữ có nhan sắc vẫn rõ ràng là thuận lợi hơn. Ngườita để ý người phụ nữ trước tiên vì nhan sắc trước khi biết đến những cái nết na?
Bao giờ chẳng vậy. Đàn ông thìcần có tài, đàn bà vẫn cần có nhan sắc. Đối với tôi, chẳng bao giờ tôi phủ nhậnmình không có những thuận lợi trước tiên nhờ đến hình thức. Chuyện nhỏ thế nàynhé, ngay từ khi tôi còn trong quân đội, có những lúc sơ suất mặc quân phục màquên đeo quân hàm, đi dép lê… chỉ huy cũng dễ dàng bỏ qua cho tôi… vì tôi dễthương chẳng hạn.
Ngày đó, chị có nhận thấy mìnhmay mắn sở hữu một nhan sắc trời cho không?
Không, tôi không biết hoặc khôngý thức rõ ràng lắm. Tôi ở Tuyên Quang. Hình như do uống nước xứ này nên cả tôihoặc rất nhiều cô gái khác đều có được một mái tóc mượt mà. Ngày ấy, có được mộtmái tóc đẹp đã có thể tự tin hơn rất nhiều rồi. Tôi giống bố chứ không giống mẹ,thừa hưởng từ ông khuôn mặt tròn.
Sau này, khi được chọn đóng bộphim đầu tiên là Đề Thám, rất nhiều người nhận xét tôi giống cô Trà Giang, cóngười còn nói tôi là con cô Trà Giang nữa. Mà cô Trà Giang thì nổi tiếng, tôichỉ biết thế thôi chứ cũng chưa biết mặt cô ấy. Nhưng đã nổi tiếng thì chắc chắnlà đẹp rồi. Và từ ấy, tôi cũng bắt đầu có ý nghĩ là mình cũng có một chút maymắn về nhan sắc, ít nhất là giống một diễn viên nổi tiếng.
|
Nhưng trong suy nghĩ của chị,phụ nữ thế nào là đẹp?
Sau này tôi xem phim Hà Nội mùachim làm tổ, nhìn thấy diễn viên Như Quỳnh. Chính tôi nhận xét, đó mới thực sựlà một nhan sắc. Mặt trái xoan tao nhã, tóc dài, mắt một mí… rất là đẹp. Hay nhưbây giờ, tôi ấn tượng với Tăng Thanh Hà, một cô gái dung dị và đẹp một cách khoẻmạnh. Cô ấy xuất hiện trên phim ảnh còn nguyên cả lông tay rất tự nhiên, và toátra một vẻ đẹp mặn mà, không bị chi phối bởi những thứ bên ngoài.
Vậy những lúc nào chị – mộtngười phụ nữ, cảm nhận nhan sắc cần phải được trân trọng?
Đó là lúc tôi lau nhà. Có nhữngkhi người giúp việc về quê, tự mình phải chăm lo ngôi nhà của mình, chăm sóchạnh phúc gia đình, chồng con của mình. Tôi vừa lau nhà vừa nghĩ, liệu đến khichồng mình về thấy nhà cửa sạch sẽ thế này có biết là chính mình vừa dọn dẹp lauchùi hay không. Hay anh ấy chỉ thấy những sự sạch sẽ này là hiển nhiên, là ngàynào cũng như vậy chứ đâu quan tâm là ai đã làm đâu.
Nói chung, chính tôi cũng phải tựtìm ra câu trả lời, là bản thân phụ nữ phải tự chăm sóc và gìn giữ một thứ trờicho cho riêng mình đã.
Thế chị đã giữ chúng thế nào?
Cân bằng mọi nhu cầu, của giađình và của chính mình. Tôi cũng đã có thời điểm quên hết mọi thứ, dành hết chocông việc, hoặc dành hết cho gia đình… Nhưng chính những sự mất cân bằng ấy đẩytôi vào tình trạng stress khá nặng nề. Bây giờ tôi hiểu ra mình cũng cần cónhững khoảng thời gian riêng để hưởng thụ, ví dụ như những lúc đi dạo, chơi vớicon hoặc cũng cần thư thái uống cà phê với bạn bè…
|
Qua khúc quanh rồi chảy bìnhyên
Quãng thời gian nào stressnặng nhất đến với chị?
Đầu những năm 90, tôi gần như đãở hẳn lại Sài Gòn để làm việc trong quãng thời gian gần bốn năm. Ngày ấy, tôi ởmột khách sạn trên đường Nguyễn Thiện Thuật, và liên tiếp các hợp đồng phim nốinhau và gần như tôi đã ở khách sạn ấy trong thời gian dài như thế. Cuộc sốnghàng ngày cứ được dựng dậy từ sáng sớm, lên trường quay và tối mịt lại về kháchsạn.
Tính tôi không phải không gần gũivới mọi người, nhưng sức khoẻ phụ nữ thì cũng không thể theo những cuộc gặp gỡbạn bè đồng nghiệp mãi được. Ngày nào cũng trở về khách sạn với một hộp cơm,giữa bốn bức tường và không cái gì là của mình cả. Cảm giác cô đơn kéo dài khiếntôi cảm thấy vô cùng bức bối. Có những lúc nhìn vào gương và không nhận ra mình…Và tôi đã quyết định trở về Hà Nội.
Ở đó có gia đình, có người thânchăm sóc mình. Và hơn hết, tôi lại trở lại với nhà hát Kịch Hà Nội, nơi đã đóntôi về ngay từ ngày đầu tiên nhưng lại cứ “thả” tôi đi với điện ảnh mãi, suốtmấy năm trời mà tôi chưa có một vai diễn kịch nào.
Vậy có những strees lớn nàochung quy cũng là vì nhan sắc – vì nhan sắc mà ảnh hưởng đến những hạnh phúcriêng tư của chị hay không?
Nếu đổ tội vì nhan sắc thì cũngkhông phải, cũng có thể vì nhan sắc mà người ta đến với mình, nhưng để yêu, đểlựa chọn nhau chắc chắn không phải vì nhan sắc. Tôi đôi khi cũng sẽ bị sụp đổbởi những lời nói vô tình động chạm đến tự trọng con người và nghề nghiệp củatôi. Tôi ghét sự ích kỷ, ghét đàn ông ích kỷ và thường cảm động với những ngườiđàn ông nam tính, trân trọng phụ nữ.
Nhưng ngược lại đi, chắc chắncũng sẽ có những niềm vui lâu dài dành cho chị mà nhan sắc đem lại chứ?
|
Nhiều chứ. Có những lúc tôi đứngngẩn ngơ trong nhà dân khi nhìn lên trần nhà của họ dán bức hình mình. Lại cónhững khi, chở con đi chơi lòng vòng Hà Nội, qua vườn hoa lại chỉ cho con, chỗnày ngày xưa mẹ đã được làm người mẫu chụp ảnh. Hay như ngày làm phim Hoa banđỏ, tôi đã phải mất nguyên một ngày để giữ một kiểu cười, một vị trí để chụphình với từng chiến sĩ của cả một binh đoàn.
Vì không ai chịu chụp chung hếtvà chỉ muốn được chụp riêng với tôi. Đúng nghĩa là cười mỏi cả miệng, nhưngngược lại tôi biết mình có được hạnh phúc và niềm vui ấy là từ đâu. Người phụ nữkhông thể từ chối một đặc ân là nhan sắc.
Hạnh phúc gia đình chị có ngàyhôm nay cũng là kết quả của cả những thăng trầm riêng tư. Chị không muốn nhắcđến sao?
Ai chẳng vậy, đích đến của cuộcsống là hạnh phúc gia đình. Cũng có nhiều điều chi phối và tác động đến nó. Cuộcsống và hạnh phúc ấy như một con thuyền khó lái, nhưng bắt buộc phải lái để điđến đích. Qua khúc quanh rồi thì sẽ chảy bình yên thôi.
Lứa ngôi sao điện ảnh mộtthời, toàn những nhan sắc như chị, Diễm Hương, Việt Trinh, Mộng Vân, Y Phụng,Diễm My, Thanh Xuân… tính đến thời điểm này có thể gọi là may mắn, khi ai cũngđã có một bến cuối là hạnh phúc gia đình rồi nhỉ?
Vâng, thỉnh thoảng tôi cũng theodõi thông tin qua báo chí và biết những thông tin về họ. Ai cũng có những hạnhphúc riêng… Giống như Diễm Hương ấy, cô ấy dừng lại hẳn sự nghiệp và chuyên tâmvào chăm sóc gia đình. Đó là một phụ nữ dũng cảm và đặc biệt đấy… Lứa diễn viênnày, tôi cũng không có liên lạc với ai cả.
Nhưng nhiều khi gặp gỡ mọi người,ai cũng hỏi tôi về người này người kia… Dần dà, tôi cũng cảm thấy sự quan tâmthông tin đến các đồng nghiệp là điều cần thiết để trả lời mọi người. Xét chocùng, là người đẹp, là ngôi sao… thì điểm cuối cùng vẫn là hạnh phúc gia đình.Có sự nghiệp rồi thì lại càng trân trọng gia đình. Nhan sắc thì không là mãimãi, giữ gìn nhan sắc, giữ gìn hạnh phúc gia đình là điều cần phải học hỏi lẫnnhau.
Bốn năm trước, đột ngột chịtrở lại với phim truyền hình 25 tập "Đường đời" với một vai diễn khác hẳn, mộtphụ nữ không cam chịu để giành được hạnh phúc gia đình?
|
|
Thực ra tôi không hẳn là địnhtừ bỏ nghề diễn như mọi người tưởng tượng. Nhưng phụ nữ lập gia đình thìcũng sẽ vướng bận con cái. Con nhỏ thì không thể đi xa, mà tôi lại mắc tội…nghiện con. Ở Hà Nội tôi vẫn lên sàn diễn kịch, vẫn nhận vai và cảm thấy yêuthích cuộc sống này. Ngay cả khi có bầu, tôi cũng vẫn đi bộ hàng ngày đếnnhà hát để được nhìn mọi người diễn tập… Giai đoạn sau này, tôi vẫn nhậnđược nhiều kịch bản, nhiều lời mời nhưng toàn những bộ phim dài tập.
Dài tập và đi làm phim dài ngàyquá là tôi không tham gia được. Phim Đường đời tôi nhận cũng là vì nể anh QuốcTrọng, nhưng may mắn đó là một vai khác biệt với những vai diễn trước của tôi.Tôi cũng thích, bởi có thể mọi người đã nhìn thấy một hình ảnh khác, không giốngnhư những gì “mong manh, cam chịu” mọi người đã nghĩ về tôi. Từ bộ phim này,cũng có thể nhìn thấy, phụ nữ cũng không thể cam chịu, để rồi đánh mất rất nhiềuthứ khác một cách vô tình.
Bây giờ, cậu con trai thứ haicủa chị cũng đã lớn, chắc chắn quỹ thời gian của chị đã dư dả để trở lại?
Cũng chưa hẳn, cháu cũng vẫn chưathể rời được mẹ lâu ngày… Nhưng tôi cũng sẽ cố để thu xếp trở lại với phim ảnh.Còn sân khấu kịch thì chắc chắn, có vài vai diễn sẽ được nhà hát Kịch Hà Nộithực hiện trong năm nay khi nhà hát Công Nhân sửa sang xong.
Theo Bạch Vân





