Mẹ chồng không cho con trai làm việc nhà, nàng dâu dọa một câu khiến bà sợ hãi đồng ý, thậm chí còn giúp thêm

Thứ sáu, 28/09/2018 14:22
Sau lời đe dọa đó, mẹ chồng tôi không trách mắng tôi về việc sai con trai bà phụ việc nhà nữa. Thậm chí, bà còn chủ động nấu nướng thay vì đợi tôi như mọi bữa, có lẽ bà sợ con trai vất vả, khổ sở.

Sau lời đe dọa đó, mẹ chồng tôi không trách mắng tôi về việc sai con trai bà phụ việc nhà nữa. Thậm chí, bà còn chủ động nấu nướng thay vì đợi tôi như mọi bữa, có lẽ bà sợ con trai vất vả, khổ sở.

Từ trước khi kết hôn với Tuấn, tôi đã xác định sẽ phải chung sống với bố mẹ chồng vì anh là con trai duy nhất. Đó cũng là lý do mà tôi dùng dằng mãi chẳng chịu kết hôn, mặc cho bố mẹ cả hai bên đều hối lắm rồi.

Tôi chỉ lấy lý do là công việc chưa ổn định chứ thực ra vì tôi rất ngại va chạm với mẹ chồng. Không lẽ, tôi lại từ bỏ một người yêu – người chồng tương lai tốt như Tuấn chỉ vì lý do anh là con trai một? Chỉ vì bố mẹ anh không chịu cho anh ra ngoài sống riêng? Như thế ích kỷ lắm. Thế nên, tôi chỉ còn biết trì hoãn tới khi nào không trì hoãn được thì thôi dù cả hai đã yêu nhau 3 năm.

Nhưng khi bạn bè đã lũ lượt rủ nhau đi lấy chồng, người trạc tuổi mẹ Tuấn cũng có cháu bồng cháu bế, bà càng giục chúng tôi nhiều hơn. Tuấn cũng nghe lời mẹ bởi chính bản thân anh muốn chúng tôi chung một nhà.
Mẹ chồng không cho con trai làm việc nhà, nàng dâu dọa một câu khiến bà sợ hãi đồng ý, thậm chí còn giúp thêm-1

Anh muốn chúng tôi chung một nhà. (Ảnh minh họa)

Đắn đo mãi, tôi mới chia sẻ với anh:

- Anh biết đấy, bao lâu nay em sợ lấy chồng vì em biết hôn nhân chẳng đơn giản. Sống chung với mẹ anh em lại càng sợ. Nhưng tuổi cũng chẳng còn trẻ nữa, thôi thì em cũng nhắm mắt đưa chân. Dù vậy, em cũng có một số điều kiện.

- Em nói đi, trước giờ em muốn gì mà anh chẳng chiều em.

- Khi về nhà, anh phải tuyệt đối công bằng, ai đúng thì bênh người đó. Không gọi dạ bảo vâng, nghe lời răm rắp mẹ, đàn ông phải có chính kiến của riêng mình. Phải giúp đỡ em làm việc nhà.

- Ha ha đương nhiên rồi. Em quen anh bấy lâu nay thì cũng đủ biết rồi đó, anh không phải người không có chính kiến. Tiếp theo, anh vẫn luôn chiều em, luôn giúp đỡ em mọi chuyện đấy thôi. Chỉ cần em đồng ý trở thành vợ anh, em sẽ nghe theo em tất.

Thế rồi, tôi và Tuấn cũng kết hôn. Ban đầu, mọi chuyện cũng chẳng có gì. Sáng tôi và chồng cùng dậy nấu nướng cho cả nhà và làm đồ cho hai đứa mang đi ăn trưa. Gọi là 2 vợ chồng làm thực chất Tuấn chỉ phụ việc còn tôi vẫn là đầu bếp chính. Hơn nữa, anh thức dậy cùng nói chuyện cho tôi khỏi cô đơn.

Thế nhưng, mẹ chồng tôi thì không nghĩ như vậy. Bà không để ý cho tới một buổi sớm, bà dậy đi ra thì thấy cả hai chúng tôi lọ mọ nấu nướng. Hôm sau, hôm sau nữa bà cũng dậy tầm đó rồi ra tỏ vẻ không vui. Một buổi tối, khi cả nhà quây quần bên mâm cơm thì bà chép miệng bảo:
Mẹ chồng không cho con trai làm việc nhà, nàng dâu dọa một câu khiến bà sợ hãi đồng ý, thậm chí còn giúp thêm-2

Tuấn luôn phụ tôi việc nhà nhưng gặp phải sự phản đối của mẹ chồng. (Ảnh minh họa)

- Đàn ông con trai người ta lo việc quốc gia đại sự đã đủ mệt rồi, sáng sớm còn vực nó dậy nấu nướng cùng. Làm có dăm ba việc cỏn con không xong thì nên cơm cháo gì nữa.

- Mẹ, mẹ nói gì thế. Ăn mau đi mẹ kẻo nguội hết thức ăn. - Tuấn lảng đi.

- Ý gì thì anh chị phải hiểu chứ. Tôi để con trai tôi phụ việc rửa bát, lau nhà, nhặt rau với chị là tốt lắm rồi. Sáng có tí việc cũng lôi nó dậy. Sớm biết rước dâu về nó hành con trai mình ra nông nỗi này thì tôi đã chẳng giục nhắng nhít lên thế.

Sợ mất lòng mẹ chồng, tôi đành cười trừ, mặc cho Tuấn ra sức giải thích. Thậm chí, cả bố chồng tôi cũng lên tiếng bênh vực:

- Bà này hay, bà cũng bắt tôi đỡ việc nhà đấy thôi. Tới giờ con dâu nó nhờ chồng nó thì bà lại khó chịu. Nếu bà rảnh, bà giúp chúng nó làm việc nhà đi, thì con trai bà khỏi phải làm.

Mẹ chồng tôi giận lắm, buông bát đũa rồi bỏ vào phòng đóng sập cửa. Bố chồng và chồng bảo tôi mặc kệ, ăn đi. Tôi cũng hơi lo chứ vẫn ăn thôi, bà giận dỗi, bỏ cơm thì bà khổ.

Mọi chuyện tưởng thế là xong, nhưng hôm sau khi tôi đi làm về muộn, bà quyết chờ tới cùng. Tôi vội thay quần áo rồi xuống bếp. Tuấn cũng lui cui thái thịt đỡ tôi, không may bị đứt tay. Tôi vội vàng chạy tới cầm lấy tay anh, bà thì nghe tiếng từ trong phòng ngủ lao ra.

Bà xuýt xoa con trai một hồi rồi mắng tôi không thương tiếc:

- Con gái như cô đúng thật chẳng được tích sự gì. Con trai tôi từ bé tới giờ chưa bao giờ phải làm những cái việc này, thế mà lấy cô về nó phải khổ cực trăm bề. Từ mai tôi mà thấy nó phải thay cô làm việc nhà thế này thì liệu mà cuốn gói khỏi đây đi.

Tôi tức quá, liền bật lại:

- Mẹ ạ, việc hôm nay con thấy người mâu thuẫn nhất là mẹ. Mẹ thương con trai nhưng lại chẳng chịu ra giúp để anh Tuấn bị đau như thế này. Còn con đi kiếm tiền, có lúc này, có lúc khác không thể rảnh rỗi như bố mẹ ở nhà được.
Mẹ chồng không cho con trai làm việc nhà, nàng dâu dọa một câu khiến bà sợ hãi đồng ý, thậm chí còn giúp thêm-3

Tôi nghĩ ra cách để khiến mẹ chồng đồng ý cho chồng tôi đỡ việc nhà. (Ảnh minh họa)

- Còn về việc phân chia công việc, thời buổi này nam nữ bình đẳng, vợ chồng cùng đi làm công sở, cùng san sẻ việc nhà là chuyện thường. Nếu mẹ muốn đuổi con, con xin phép đưa anh Tuấn đi cùng.

- Cô…

- Con cũng nói thêm, chẳng riêng gì anh Tuấn, con ở nhà cũng là con vàng con bạc của bố mẹ con, mẹ xót anh Tuấn thì bố mẹ con cũng xót con vậy. Con về đây làm dâu, làm vợ anh Tuấn không phải làm ô sin mà phải tự lo tất cả.

Có lẽ mẹ chồng tôi không ngờ tôi lại phản pháo đanh thép đến thế, bà cứng họng. Tuấn khẽ giơ ngón tay cái tỏ ý khen ngợi sự cứng rắn của tôi. Sau hôm đó, mẹ chồng tôi chủ động ra làm việc nhà thay vì đợi tôi như mọi bữa. Có lẽ, bà sợ tôi đem con trai bà đi mất.

Theo Helino

Ý kiến của bạn !
Xem thêm

Truyền hình Việt NamNet