Tôi lập gia đình đãmười năm, nhưng vẫn thường xuyên “đói” sex.
Nói thế, đừng tưởng tôi là người“ham hố”, cũng không phải vợ tôi có vấn đề trong chuyện gối chăn nên tìm cáchthoái thác.
Đơn giản là mỗi lần giận nhau,tôi đều bị vợ “cấm vận” nên sinh ra đói sex. Từ những chuyện nhỏ nhặt nhất,chẳng hạn đón con muộn, quá chén với bạn bè, hay những khi phát ngôn lỡ lời,phải chịu “nhịn”. Khổ thay, cuộc sống vợ chồng làm sao tránh khỏi va chạm, làmsao có thể hiểu hết những ngóc ngách trong tâm hồn người kia để chiều chuộng, đểhiểu, nên đành chấp nhận “bị phạt”. Phải chi bị phạt những tội tày đình như “saynắng”, qua đêm bên ngoài không lý do chính đáng, hay làm thâm hụt ngân sách mộtcách không thể chấp nhận... thì tôi cũng cam lòng. Dù có tội (theo cái nhìn củavợ), lớn hay nhỏ, tôi đều bị vợ “cấm vận”. Mười năm chung sống, không nhớ xuểbao nhiêu lần bị vợ “bỏ đói”!
| |
| Ảnh minh họa |
Tôi từng nêu chính kiến của mình,thậm chí vì biết lỗi mà “xuống nước” nhưng vợ vẫn không tha. Được thể, cô ấy lấntới, tôi thì không muốn phản bội vợ vì những chuyện tuy nhỏ nhặt nhưng lại ảnhhưởng rất lớn đến chất lượng đời sống vợ chồng. Tôi biết, đó là cách trừng phạtnhằm “cải tạo” chồng của vợ. Mỗi lần có chuyện, cô ấy đều mang cục tức lêngiường, không cho chồng đụng chạm vào mình. Cơn giận kéo dài đâu chỉ ngày mộtngày hai, nên tôi phải ra sức năn nỉ, dù biết rằng những lỗi lầm của mình khôngđáng để bị “xử” như thế. “Ăn chay” dai dẳng thế này thì thật là đáng sợ, cáiđiệp khúc ấy cứ xảy ra như cơm bữa nên tôi phải “nhịn” thường xuyên. Làm lànhđược vài hôm thì lại xảy ra chuyện, lại năn nỉ và ậm ờ miễn sao được… gần vợ.
Các chuyên gia cho rằng sex làliều thuốc tự nhiên giúp xoa dịu tinh thần. Nếu thiếu sex sẽ dẫn đến các vấn đềtrầm cảm, cáu kỉnh và mệt mỏi. Những người đàn ông có vợ, khi bị “đói” lâu dài,thường phải tìm cách để được “ăn”, nhằm lấy lại cân bằng. “Cấm vận” để tạo áplực với chồng như vợ tôi quả là thất sách. Thấy chồng năn nỉ ỉ ôi, vợ tôi lạicàng hả hê với chiến thắng của mình nên ngày càng “lậm”, đâu biết rằng việc làmcủa mình chẳng khác con dao hai lưỡi đang cắt xén dần hạnh phúc mà chúng tôicùng vun vén bấy lâu. Về phần mình, dường như bị “bỏ đói” lâu ngày, tôi lại tỏra thích nghi với hoàn cảnh ấy, tôi thừa kiên nhẫn để “nhịn” và đôi lần có ýnghĩ phản bội vợ.
Xét cho cùng, bất kỳ chuyện gìcũng có thể giải quyết được, dù kết cục có hậu hay không, chứ không thể khôngnêu quan điểm, rồi âm thầm “phạt” chồng như thế. Nếu dùng hình phạt để làm áplực với chồng như một thứ vũ khí cố hữu thì sẽ cho tác dụng ngược. Và cũng thậtthiếu sót nếu vợ chồng chỉ biết cùng nhau gánh vác việc nhà, chia sẻ trách nhiệmcuộc sống từ bữa ăn, giấc ngủ mà không quan tâm đến sex.
