Phụ nữ đẹp luôn làm cánh màyrâu xúc động, ước ao, tơ tưởng. Thế mà đôi khi, vài cử chỉ của nàng khiếncác A-đam giật mình đánh thót, tim rơi xuống… bụng và cảm xúc cũng rụngtheo.
“Tức mắt” chốn vănphòng
Phòng của Long có 4 cô, tuổitừ 23 đến 37, nhưng duy chỉ có Hằng được Long coi là đàn bà, bởi cô khôngchỉ có nhan sắc mà còn biết làm đẹp, đi đứng nhẹ nhàng, ăn nói duyên dáng;còn mấy nàng kia thì vớ được cái gì mặc cái đấy, cả đời không sờ đến thỏison, cũng chẳng thấy ra vẻ điệu đà làm dáng trước mặt đàn ông, cứ như khôngcần ai ngắm, ai khen cả.
| |
| Phụ nữ đẹp luôn làm cánh mày râu xúc động, ước ao, tơ tưởng. Thế mà đôi khi, vài cử chỉ của nàng khiến các A-đam giật mình đánh thót, tim rơi xuống… bụng và cảm xúc cũng rụng theo |
Long so sánh Hằng với vợ mìnhở nhà và thầm công nhận rằng, cô tuy cũng xinh xắn điệu đà nhưng nếu đứngcạnh Hằng thì vẫn như gà đứng cạnh công. Vì thế, dù có ăn nói bỗ bã hay cáugắt với ai thì riêng với Hằng, Long luôn dành cho những lời nhẹ nhàng trântrọng, đối xử lại ân cần. Tuy chẳng tán tỉnh, cưa cẩm gì nhưng anh chàngluôn coi Hằng như cái bình quý làm đẹp cho cơ quan, làm dịu sự căng thẳngcủa nam đồng nghiệp, cần phải nâng niu.
Thế rồi một lần về phòng,Long thấy Hằng đang chăm chú soi gương với một cánh tay giơ cao, tay kia cầmnhíp. Nàng đang “dọn cỏ” ở nách nhân lúc phòng không có ai. Thế là mọi sựngưỡng mộ dành cho Hằng trong một giây bỗng mất sạch. Từ đó, hễ trông thấycô làm duyên làm dáng là hình ảnh kia chợt hiện lên.
Long tâm sự: “Đôi khi chỉmột chuyện rất nhỏ như vậy mà đàn ông chúng tôi mất hết cảm xúc. Tôi có cậubạn nhà thơ trước chết mê chết mệt một cô đẹp lắm, trắng như trứng gà bóc.Nài mãi mới được cuộc hẹn cà phê. Tối đó lần đầu tiên cậu ta thấy nàng mặcváy, chiếc váy đẹp, ngắn tay, trong khi thường ngày nàng chỉ mặc quần tây vàsơ mi dài tay. Tai họa xảy ra khi nàng mấy lần giơ tay lên vén tóc, và bạntôi nhìn thấy bên dưới cánh tay cả một khu rừng rậm rạp hình như chưa baogiờ được can thiệp. Thế mà cậu ấy sây sẩm cả mặt mày, nước cũng không uốngnổi, bùa yêu được giải ngay lập tức”.
Còn anh Long và mấy chàngđồng nghiệp làm ở một nhà xuất bản thì hết hồn khi một buổi trưa đi ăn về,thấy người phụ nữ duy nhất trong phòng đang ngủ trên dãy ghế kê sát nhau,đầu ở trong, chân hướng ra ngoài. Nàng mặc váy khá ngắn, tư thế nằm “độcđáo” khiến cả đôi chân dài nuột trắng nõn lộ cả ra cùng với chiếc quần chípmàu đỏ. Được tận mắt xem “cảnh nóng” và “hàng đẹp” nhưng chẳng anh nào mênổi.
Còn ở công ty của Huân có côPhương cũng khá đẹp, nhưng ngay những ngày đầu chàng nào định cưa cũng đềuvỡ mộng bởi khi ngồi làm việc, cô toàn ghếch một chân lên ghế. May mà côkhông bao giờ mặc váy, nhưng chừng đó cũng đủ để ấn tượng đẹp về mắt lá răm,mày lá liễu tiêu tùng.
“Rụng rời” nơi côngcộng
Nhà hàng Q. ở một con phốtrung tâm Hà Nội vốn là nơi lui tới của thực khách sành điệu hoặc có tiền,thường là cả hai. Trong một nhóm khách đến ăn hôm đó có người phụ nữ khoảng30 tuổi có vẻ đẹp khá đài các, ăn mặc sang trọng, lại ăn nói vui vẻ, hoạtngôn khiến đàn ông các bàn khác thỉnh thoảng liếc nhìn và mỉm cười. Thế rồiđến cuối buổi tiệc, không ít ông ngán ngẩm khi thấy người đẹp mặt đỏ bừnghơi bia, đang thao thao bất tuyệt với que tăm nhảy nhót trên môi. Có ông lẩmbẩm: “Tưởng thế nào, hóa ra là quý bà dởm”.
| |
| “Cái duyên” là thứ ai cũng có thể tập được, trong khi nhan sắc thì trời chỉ cho riêng một số người, vậy mà để cho nhan sắc quý giá bị lu mờ chỉ vì không chịu rèn cái duyên thì thật là phí |
“Không hiểu sao nhiều côđẹp mà thiếu duyên thế”, anh Khanh, một kiến trúc sư ở Hà Nội, nói, “Ởhàng quán tôi từng thấy nhiều cô dáng rất đẹp, trang điểm rất kỹ, ăn mặccũng mốt, nhưng khi đứng ngồi để lộ nội y nhàu nhĩ bạc màu, trông cực phảncảm. Lại có cô xinh ngời ngời mà điềm nhiên dùng tay ngoáy mũi trước mắtthiên hạ, hay gãi những chỗ hiểm sồn sột. Ghê cả người”.
Khanh kể, có lần anh đưa vợđi xem phim 3D ở một rạp vốn là điểm hẹn của nam thanh nữ tú Hà thành. Ngồigần như đối diện với anh ở ghế chờ là một thiếu nữ 9X trông rất xì tin vớiđôi mắt to mơ màng và mái tóc tơ buông từng lọn lên vai trần nuột nà. Nàngngồi chờ bạn, tay chống cằm, tay kia cầm ly nước đưa lên miệng hút. RồiKhanh giật mình bởi những tiếng soạt rất lớn khi ly nước đã hết mà nàng vẫncố hút cho thỏa cơn khát. Rồi nàng đứng dậy bỏ đi, để lại trên bàn cái lygiấy nằm lăn lóc cùng mấy vỏ bao bim bim.
“Các cụ” hết hồn
Cả họ tộc của Liêm bàn tánxôn xao vì anh sắp lấy được vợ đẹp, lại là dân thành phố. Ai cũng háo hứcmuốn xem mặt cô dâu tương lai trong ngày ra mắt đầu tiên. “Đúng là cô ấy đẹpthật”, người nào cũng tấm tắc. Nhưng cánh phụ nữ thì lo lắng khi thấy cô mặcváy ngắn về làng. Nàng dâu thì ít nhiều cũng phải vào bếp làm cái nọ cáikia, dù nấu nướng hay nhặt rau cũng phải ngồi xổm, đến ăn cỗ cũng ngồi dướisàn, không hiểu cô sẽ xoay xở thế nào. Nhưng cô gái chẳng lo lắng gì, cứđiềm nhiên đứng lên ngồi xuống liên tục với cái váy ngắn và bó, “lộ hàng” làchuyện khỏi bàn.
Kịch tính nhất là lúc ăn cỗ.Nàng dâu tương lai tự thấy mình có nghĩa vụ chào hỏi các cụ, thế là cầm chénđến từng mâm, ngồi ghé vào chiếu. Mấy cụ ngồi cạnh hớt hải dịch ra cho côngồi, mấy cụ đối diện lập tức ngó lên xà nhà. Cô gái rót rượu rồi giơ racụng ly, chúc sức khỏe. Thế là cụ thì nghiêm mặt ngồi im, bực mình vì “conbé này tuổi gì mà dám đòi cụng với mình”, có cụ bị bất ngờ líu ríu giơ chénlên. Vài phút sau cô đứng dậy sang mâm khác, các cụ thở phào. Hú hồn.
Mấy cụ già ở một câu lạc bộkhiêu vũ ở Hà Nội rất khó chịu với một cô vũ công trẻ là giáo viên dạy nhảy.Câu lạc bộ này không dành riêng cho một đối tượng nên là nơi sinh hoạt củacả các cụ hưu trí lẫn thanh niên đang học nhảy. Nhiều lần đến giờ sinh hoạtcủa các cụ, cô vũ công xinh đẹp có vóc dáng mềm mại hấp dẫn kia tuy đã chohọc viên nghỉ vẫn tiếp tục lướt trên sàn cùng nam đồng nghiệp của mình, bấtchấp việc các cụ đã bắt đầu khiêu vũ với nhau. Nàng nhảy thì điêu luyện,chuyển động thoăn thoắt, lướt đến đâu các cụ vội vàng dạt ra đến đó đểnhường chỗ, sợ bị va phải, và thực tế đã có vài cụ bị va phải, loạng choạngsuýt ngã. Thỉnh thoảng, do một động tác dứt khoát, tà váy của nàng lại phấtngay vào người một cụ ông nào đó, khiến nạn nhân đỏ mặt tía tai. Cuối cùngmột cụ ông phải lên tiếng góp ý, nàng mới đỏ mặt rút lui nhường sân cho họ.
Một cụ bà chép miệng tiếc rẻ:“Con bé rõ xinh, giá mà có duyên hơn…”. Bà tiếc cũng phải, bởi “cáiduyên” là thứ ai cũng có thể tập được, trong khi nhan sắc thì trời chỉ choriêng một số người, vậy mà để cho nhan sắc quý giá bị lu mờ chỉ vì khôngchịu rèn cái duyên thì thật là phí.
Theo Hồng Phạm
Đất Việt

