Có những người phụ nữ yêu chồng, thương chồng nhưng bị chồng ép phải nhiễm HIVcùng để không thể bỏ rơi mình… Sau nhiều lần tìm cách chống cự nhưng không được,cuối cùng người vợ đã nhiễm HIV.

Đây là câu chuyện của anh Quân – năm nay 36 tuổi, một người có “H” tại quận ĐốngĐa, Hà Nội (tên nhân vật đã được thay đổi – PV).

Anh là 1 trong số 307 người có “H” được nhóm chuyên gia của Trung tâm hỗ trợsáng kiến phát triển cộng đồng (thuộc Liên hiệp các hội khoa học kỹ thuật ViệtNam) phỏng vấn về những vấn đề nổi cộm trong cuộc sống của người có HIV, đặcbiệt là việc người có HIV nhưng đang chung sống vợ/chồng âm tính với HIV.

Kết quả nghiên cứu này cho thấy nỗi sợ hãi lớn nhất của người bệnh HIV là sợ bịngười thân, vợ con bỏ rơi trong những ngày tháng khó khăn nhất khi phải đối diệnvới bệnh tật (nỗi sợ này còn lớn hơn cả nỗi sợ bị cộng đồng kỳ thị, cô lập).
Hà Nội: Sợ bị bỏ rơi, chồng ép vợ phải nhiễm HIV
Bệnh nhân HIV/AIDS đang điều trị tại BV 09 (Thanh Trì, Hà Nội)

Anh Quânbiết mình nhiễm HIV từ 2 năm nay sau mộtthời gian khá dài tiêm chích ma túy.Biết mình nhiễm bệnh, anh như biến thànhcon người khác: Thô lỗ, cục cằn, chửibởi suốt cả ngày và rơi vào trạng tháicực đoan khủng khiếp. Người chịu đựnganh nhiều nhất trong suốt những ngàytháng qua là vợ anh – chị Thu (tên nhânvật đã được thay đổi – PV).

Dù chồng hút chích, rồi sau đó là bịnhiễm HIV, chị Thu vẫn rất yêu và thươngchồng. 2 đứa con may mắn không nhiễm HIVlà niềm an ủi, động viên lớn của chị vàlà lý do để chị gắn kết với anh nhiềuhơn nữa.

Khi biết anh nhiễm HIV, nhiều bạn bè,người thân nhìn anh Quân bằng ánh mắt áingại. Họ thầm bảo nhau rằng chị Thu sẽchẳng mấy chốc mà ly dị anh, hoặc cứ thếmang con bỏ đi để thoát khỏi cảnh chungsống với một người chồng, người chanhiễm HIV bị họ hàng, láng giềng kỳ thị,soi mói.

Nhưng chị Thu vẫn một lòng một dạ vớichồng. Chị sẵn sàng làm việc vất vả đểchồng có tiền mua thuốc điều trị. Chị và2 đứa con là những niềm an ủi duy nhất,chỗ bấu víu cuối cùng của anh Quân.

Những nỗ lực, hi sinh, chịu đựng của chịThu, anh Quân hiểu hết. Trong những lúctỉnh táo, không bị bệnh tật ám ảnh, hànhhạ, anh Quân có lúc còn rơi nước mắt vìthương vợ. Nhưng những thời khắc anh“hiền lành” như vậy rất hiếm hoi. Nỗi ámảnh về cái chết thúc đang đến gần khiếnanh càng suy nghĩ đến việc làm sao đểgiữ được vợ con bên mình.

“Có những lúc hai vợ chồng đang nằm cạnhnhau nói chuyện rất tình cảm. Bỗng dưnganh ấy như lên cơn, anh ấy nổi ghen vớitôi vì khăng khăng cho rằng không aichịu quan hệ với một người đã có HIV, kểcả là vợ chồng.

Vì thế anh ấy cho rằng tôi ngoại tình vàtin rằng đó là sự thật. Tôi có thanhminh thế nào anh cũng gạt phăng đi. Anhcòn nói nếu mai anh ấy chết đi, anh ấysẽ chống mắt lên để nhìn vợ, để vợ khôngthể nào bỏ con mà đi với thằng đàn ôngkhác”, chị Thu ngậm ngùi chia sẻ với cácchuyên gia nghiên cứu.

Bà Khuất Thị Hải Oanh, chủ nhiệm đề tàinghiên cứu này cho hay: “Nỗi sợ bị bạntình, bị vợ bỏ rơi là nỗi sợ lớn nhấtcủa người nhiễm HIV. Đối với họ, bạntình hoặc vợ có vai trò đặc biệt quantrọng để san sẻ những mất mát, tổnthương. Nếu mất đi chỗ dựa này, họ mấtphương hướng”.

Theo bà Oanh, trên thực tế, có lẽ nhữngngười có HIV đã được chứng kiến (trựctiếp hoặc gián tiếp) cảnh ngộ của nhữngngười “cùng cảnh ngộ”, khi mà cuối đờihọ được đưa vào bệnh viện chuyên dànhcho bệnh nhân HIV/AIDS và phải tự vượtqua những thử thách hết sức khó khăn (cảvề thể xác lẫn tinh thần).

Đã có nhiều người bệnh HIV bị bỏ rơi,gia đình ngoảnh mặt, thậm chí đến khichết cũng không được người thân nhận xácvề. Những sự thực ấy khiến họ càng thêmsợ hãi rằng sẽ có ngày mình sẽ bị bỏrơi, sẽ chết trong lạnh lẽo ý như thế …

Bắt vợ phải nhiễm bệnh cùng để khôngbị bỏ rơi

Đối với anh Quân nỗi sợ hãi ấy ngày mộtlớn và chuyển sang trạng thái cực đoankhác. Từ nỗi sợ hãi ấy, bạo lực gia đìnhđã ra đời.

“Anh ấy cố tình muốn làm cho tôi nhiễmđể tôi không còn cơ hội lựa chọn chotương lai của mình. Anh ấy sợ tôi bỏ anhấy, sau này anh ấy chết rồi thì tôi sẽbỏ con, bỏ bố mẹ, gia đình anh ấy để đivới người khác nên anh ấy làm thế”, chịThu kể với nhóm chuyên gia. Cách mà anhQuân dùng là nhất định không sử dụng baocao su khi quan hệ với vợ.

Để đối phó lại với cách thức cực đoan màchồng áp dụng, chị Thu đã dùng hết cách:Từ phản đối kịch liệt tới trò chuyện,tâm tình. Chị lúc nào cũng đánh vào tâmlý thương con của anh Quân để anh kiềmchế được sự cùng quẫn. Thế nhưng cáchnày chẳng ăn thua đối với một ngườichẳng còn gì để mất như anh Quân.

“Theo tôi biết thì cuối cùng người vợnày cũng đã nhiễm HIV như người chồng”,bà Khuất Thị Hải Oanh chia sẻ. Theo bàOanh, đây là một câu chuyện buồn mà nếukhông đi sâu thực hiện nghiên cứu vềcuộc sống của những người có HIV thì bàkhông thể tưởng tượng được.

Hành động của anh Quân có thể nói là khócó thể thông cảm được nhưng đứng từ gócđộ tâm lý để phân tích, nhìn nhận thì bàOanh lại cho rằng nó hợp với logic tâmlý của người bệnh nhiễm HIV.

Bà Khuất Hải Oanh cho biết trong số 307bệnh nhân được hỏi (kể cả vợ/chồng củahọ) thì kết quả cho thấy cho dù bị nhiễmHIV nhưng họ vẫn có vị trí quan trọngtrong cuộc sống của “một nửa” còn lại.Có đến 50% số những người vợ (âm tínhvới HIV) được hỏi cho biết họ vẫn gắn bóvới người chồng dương tính của mình vìđó là người mà họ yêu thương nhất.

Ngày nay, với những kiến thức về sứckhỏe tình dục được phổ biến rộng rãi,những cặp vợ chồng âm tính – dương tínhvẫn có thể sinh họat tình dục an toàn(có 85% số người được hỏi cho biết họ sửdụng biện pháp tránh thai và 98% chobiết họ dùng bao cao su khi quan hệ vớingười nhiễm HIV).
 


Theo N.A
VietNamnet