Cuộcsống chung dù tốt đẹp đến mấy cũng có lúc va chạm, nhàm chán. Vậynên, hấp hôn là cách để người trong cuộc “làm mới” lại cuộc hôn nhâncủa mình, nhưng xung quanh việc hấp hôn cũng có nhiều chuyện khôihài.
Trục trặc… hấp hôn
Cặpđôi hoàn hảo anh Hùng chị Thảo sống với nhau 20 năm vô cùng bình yên,vậy mà khi tiến hành làm lễ cưới sứ thì sóng gió lại nổi lên tứ bề.Anh là người đơn giản, ngay từ xưa, đám cưới anh chị cũng đã tổ chứcgọn nhẹ. Lúc ấy, do “thấp cơ” hơn chồng (anh con nhà giàu, chị connhà nghèo), nên chị Thảo không dám đòi hỏi. Đám cưới, dù gia đìnhchồng khá giả, nhưng cô dâu chỉ diện một chiếc áo dài, đội khăn đóng,không hề có cảnh “thay màu áo”. Chị thèm được mặc chiếc soa-rê, độivương miện nhưng với anh thì lại là chuyện tầm phào, là hào nhoángbên ngoài không phù hợp với phong tục Việt Nam.
Ngày xưa, chị nhịn,nhưng nay thì không, bởi chị cũng đường đường là một giám đốc, dướitay có vài chục nhân viên. Vì thế, chị làm cuộc “khởi nghĩa” đòiquyền… thực hiện giấc mơ ngay trong đám cưới sứ. Chiều ý vợ, anhphải mặc áo vét cho xứng lứa vừa đôi. Tuy là hấp hôn, nhưng chị đặttiệc không thua gì đám cưới. Anh thấy danh sách khách mời dài dằngdặc, đã nhẹ nhàng nói vợ: “Em à, chỉ cần mời bạn bè thân tình”.Tới đây thì chị khóc.
![]() |
| Ảnh minh họa |
Thấy vợ rơi nước mắt,vả lại chưa bao giờ chị cãi anh nên anh cầm lòng không đặng, gật đầucho qua. Xong danh sách khách mời, chị yêu cầu anh nghỉ làm một ngàyđể đi chụp hình. Chụp trong studio anh đã ngại, chị còn muốn lôi anhra ngoài đường. Trong lúc chờ xe, anh biến mất. Về đến nhà thấychồng nằm thanh thản coi phim, chị gào lên, anh từ tốn nói: “Khônghiểu em nghĩ sao mà làm vậy, già rồi chứ trẻ trung gì?”. Chị cãi:“Thế tôi mới cố… lần chót”. Hai vợ chồng không nhìn mặt nhau.
Ngày ra đứng chào haihọ, người anh cứng hơn khúc gỗ. Tới khi mọi người nói “hôn cô dâu đi”anh đứng như trời trồng, chị ôm anh hôn và nở nụ cười sung sướng.Còn anh sượng sùng, cố gắng chịu trận cho vợ toại ý.
Dù phải ép chồng,nhưng chị Thảo vẫn đạt được ý nguyện, còn chị Yến thì không. Chị tựnhận mình là người bạc phước nhất trong nhóm bạn bè, bởi năm nào chịcũng gợi ý làm đám hấp hôn nhưng anh lại “lờ lớ lơ”! Chị tâm sự: “Phải chi gia cảnh khốn khó cho cam, đằng này chúng tôi đều thànhđạt. Anh cho rằng tôi “sến”, rằng phú quý sinh lễ nghĩa… Theo anh,ngày hấp hôn chỉ cần gia đình là đủ, nhưng anh không nghĩ tôi còn cóbạn bè, tôi đi dự đủ cả kỷ niệm đám cưới san hô, đám cưới lụa, đámcưới pha lê… của bạn bè, còn mình thì một chút gỗ cũng không (nămnăm là đám cưới gỗ). Mỗi khi chúng bạn hỏi “chừng nào hấp hôn?”, tôichỉ biết cười lắc đầu”.
Đầuxuôi, nhưng đuôi không lọt là cặp đôi anh chị Hưng – Nga. Họ chungsống với nhau từ khi nghèo rớt mồng tơi, chỉ có một xe đạp, nhà thìở trọ. Có điều, họ hợp nhau vô cùng, mỗi năm, họ đều đi chụp hìnhvào dịp kỷ niệm ngày cưới và ước mơ nếu có tiền sẽ tổ chức lại lễcưới linh đình để… “gỡ gạc”. Vì vậy, họ dự tính lễ hấp hôn của haivợ chồng sẽ diễn ra tưng bừng như đám cưới.
Mọi chuyện cũng đúngnhư dự tính, cũng chuẩn bị quần áo, mời thiệp bạn bè, đi đặt tiệc,chụp hình ở studio, cả anh lẫn chị đều hân hoan chờ đón ngày taytrong tay dìu nhau đi trong tiếng nhạc. Song, trước ngày đám cướingọc (30 năm) một tuần lễ, anh bị tai biến, toàn thân lạnh ngắt, laymãi không tỉnh. Chị vừa khóc vừa gọi xe cấp cứu đưa anh đến bệnhviện. Nhờ bác sĩ tận tình điều trị, anh qua khỏi cơn ngặt nghèo, điđứng lại như bình thường, nhưng phải hủy tiệc hấp hôn để tránh nhữngxúc cảm lớn có thể gây tai biến lần hai. Tuy buồn và hụt hẫng nhưngchị Nga vẫn nén buồn làm vui, vì sức khỏe của chồng là trên hết.
Vợ chồng chị Thúy -anh Hưng kỷ niệm 10 năm bên nhau (đám cưới thiếc) khá suôn sẻ. Nhưngđến khi đãi tiệc, chị mới hãi hùng: đám bạn nhậu của chồng lừ lừxuất hiện. Anh “đính chính” ngay với vợ: “Anh không mời, nhưng“giang hồ” một đồn trăm, tụi nó kéo đến…”. Thế là rôm rả “dzô dzô”. Thoạt đầu, anh còn sánh vai vợ chào bà con, nhưng đến chỗ bạn bè thìanh “định canh, định cư”.
Vợ vừa mở miệng địnhnhắc chồng uống ít thì anh đã khoát tay: “Anh tiếp khách chút,chục năm mới có ngày hôm nay mà em”. Chị ngậm ngùi, nhưng nghĩđi nghĩ lại thấy cũng có lý. Tiệc tàn, mọi người về hết, đám bạnnhậu vẫn tưng bừng. Chị mặc chiếc đầm hở ngực đi tới, đi lui khôngbiết tính sao thì anh gọi lại: “Anh bê quà ra taxi, em cứ về nhàtrước để anh “chiến đấu” cho tụi nó “chết hết” rồi về”. Ngạinhăn nhó làm xấu mặt chồng, chị ngoan ngoãn leo lên xe cùng đống quà.Ngặt một nỗi, nhà chị ở trong hẻm, tuy không xa mặt đường bao nhiêunhưng vừa chạy rinh quà vào nhà, vừa phải nhờ hàng xóm giữ quà lúcđêm khuya khiến chị nguyền: “Không bao giờ tổ chức hấp hôn nữa”.
Chuyện nhậu nhẹt chénchú chén anh của chồng mãi đến 20 năm sau ngày cưới chị mới gác lờinguyền để… tổ chức hấp hôn. Chị dặn chồng: “Lần này, dùng tràthay rượu uống với bạn”. Chồng chị chỉ biết giẫm chân... kêutrời!
Hấp hôn nồng ấm
![]() |
| Ảnh minh họa |
Hai bác Kim - Thukhông muốn tổ chức hấp hôn, dù hai bác lấy nhau tới nay đã đủ để tổchức đám cưới vàng (50 năm). Các con, dâu, rể nhắc nhở ba má tổ chứcđám cưới cho tụi con… chung vui. Hai cụ cười khì: “Già rồi bây ơi!Kỳ lắm!”. Không nói không rằng, các con hùn tiền âm thầm tổ chức.
Đến ngày cần hai cụxuất hiện, chúng đem xe đến chở hai cụ thẳng vào nhà hàng. Vừa nhìnthấy dòng chữ “Mừng đám cưới vàng cha Kim - mẹ Thu”, hai ôngbà cảm động không nói được tiếng nào. Sau khi quẹt nước mắt, hai“diễn viên chính” nhanh chóng nhập vai. Sau đám cưới vàng, lũ con sợbị cha rầy nên “đeo bình hơi lặn mất tăm”. Lúc này, bác Thu mới làm“nội gián”: “Cha bây mừng hết biết, ngày nào cũng hỏi có phimchưa, có hình để coi chưa”.
Không tổ chức đámcưới rình rang, nhưng kỷ niệm cưới năm nào, hai vợ chồng anh chị Hà– Phương cũng hấp hôn. Theo bạn bè nhận xét thì họ là… sam, đi đâucũng có nhau. Ngày còn nghèo, hai vợ chồng đi một xe đạp, chở nhauvòng vòng phố phường. Khi mệt thì ghé nhà người bạn uống ly trà nhạt.Kỷ niệm năm đầu tiên sau ngày cưới, hai vợ chồng đạp xe đi ngắm sông,uống cà phê. Từ đó, đi chơi xa trở thành mục tiêu mỗi dịp kỷ niệmngày cưới.
Sau này, kinh tế khágiả, hai anh chị sắm hẳn mô tô, mỗi lần đến kỷ niệm ngày cưới là đimột tỉnh nào đó. Do phương tiện ngày càng hiện đại nên tiệc hấp hônđường dài của hai vợ chồng ngày càng xa. Mới đầu là Đồng Nai, kế đếnVũng Tàu, xa hơn nữa Đà Lạt… rồi tiến thẳng ra miền Trung.
Chị cho biết: “Mỗilần đi xa cùng nhau, chúng tôi càng gần nhau hơn, được anh ấy quantâm chăm sóc và thấy mình vẫn đẹp trong mắt chồng, tôi hạnh phúc vôcùng”. Năm nay, hai vợ chồng lên kế hoạch “Bắc tiến”, nhưng dosức khỏe không cho phép anh tự lái xe nên họ sẽ sử dụng tàu lửa raBắc rồi đi Sapa và vịnh Hạ Long.
Kỷ niệm ngày cưới làthời điểm có ý nghĩa để vợ chồng nghĩ về nhau, hâm nóng hôn nhân…Những ai đã cùng bạn đời đạt được cột mốc đó, xin hãy trân trọng,đừng vì những chuyện nhỏ nhặt mà làm mất đi hình ảnh đẹp trong mắtnhau.
Theo CátTường
PNO

