Tôi và chồng quen nhau từ hồi còn làm chung công ty. Mọi thứ bắt đầu rất tự nhiên, từ đồng nghiệp rồi thân thiết lúc nào không hay. Hồi còn yêu, hai đứa hay đi dự cưới bạn bè, đồng nghiệp. Ai mời đều cố gắng sắp xếp đến.

Tôi vẫn nhớ đám cưới của một chị cùng phòng. Vì khá thân nên tôi về tận nơi dự, mừng chị 500 nghìn. Người yêu tôi lúc đó bận không về được, nhưng cũng gửi riêng mừng chị 500 nghìn.

mungcuoi.jpg
  • Covers content
  • Not interested
  • Inappropriate
  • Seen too often

ADBRO is the full service ad network for high impact contextual advertising with direct access to the exclusive in-image inventories across major local publishers.

We provide free creative adaptation into rich media, interactive and playable ads formats. Campaigns in our channel are delivered under guaranteed prices for actions with programmatic & managed delivery. We provide contextually segmented in-target audiences for over 60 industries with a full range of brand safety solutions.

ADBRO operates across SE Asia, including Singapore, Vietnam, Indonesia, Thailand, Philippines and Malaysia.

To test our channel for your advertising campaigns or consider partnership programs for publishers, please contact us at www.adbro.me

Tôi sốc vì phong bì mừng cưới của chị đồng nghiệp. Ảnh minh họa

2 năm sau, chúng tôi làm đám cưới và mời chị. 

Trước ngày cưới của chúng tôi, chị báo bận, không về được, chỉ gửi quà mừng. 

Khi cầm phong bì của chị và mở ra tôi ngã ngửa vì chỉ có 300 nghìn bên trong.

Tôi vốn không phải người so đo nhưng hành xử của chị khiến tôi không hài lòng. Tôi và chồng đều là đồng nghiệp của chị và ngày chị cưới, chúng tôi đã mừng rất hậu hĩnh. Thậm chí tôi còn về tận nơi dự. Nếu chị không mừng lại số tiền bằng vợ chồng tôi đã mừng thì cũng phải mừng ít nhất 500 nghìn. Đằng này chị không về dự lại chỉ gửi mừng 300 nghìn. 

Sau này, tôi nghe một người quen tiết lộ, chị ấy luôn xác định: Không đi ăn cỗ thì mừng 300 nghìn, còn đến dự thì 500 nghìn. Chuyện trước đây tôi và chồng mừng bao nhiêu, chị không tính. Vì theo chị, lúc đó là hai người khác nhau. Còn bây giờ chúng tôi cưới nhau rồi, là một, nên 1 phong bì là đủ.

Mấy người bạn còn trêu: “Đấy, lấy chồng cùng công ty là thiệt rồi nhé, đáng lẽ được 2 phong bì giờ còn 1”. Tôi cũng chỉ cười...

Bản thân tôi luôn coi trọng việc lễ nghĩa. Thông thường, tôi luôn có một cuốn sổ ghi chép lại số tiền người khác đã biếu xén hay mừng mình, để lúc họ có việc, tôi sẽ đáp lại ít nhất là bằng hoặc hơn. 

Tôi cho rằng đó là phép lịch sự, là thể hiện sự tôn trọng của mình dành cho bạn bè. Họ cũng sẽ cảm nhận được tình cảm của tôi khi thấy được sự chu đáo ấy.

Còn như trường hợp của chị đồng nghiệp, tôi cho rằng đó không phải là vô tư mà là tính toán, keo kiệt. Nên giờ, khi bạn bè rủ đi thăm chị sau sinh, tôi không muốn đi. Tôi nghĩ mình không có lý do gì phải quan tâm chị đến thế.

Liệu có phải tôi thực sự đang tính toán hay không?  

Theo VietNamNet