Đang mang bầu 7 tháng, Chi bỗngnhiên được mẹ chồng sắm cho bếp ga, bát đũa, mắm muối rồi bảo: “Hai vợ chồngtự nấu nướng trên tầng 3”. Chi buồn vì có cảm giác như bị mẹ chồng “hắt hủi”.

Từ lúc về làm dâu, Chi đã biết mẹchồng tâm lý. Cụ sợ nấu nướng không hợp khẩu vị con dâu, sợ con dâu buổi tối đóibụng mà không dám xuống bếp nấu nướng… nên đã đề xuất chuyện “chung nhà, riêngmâm”. Tuy nhiên, nếu nhà chồng đông đúc thì chuyện riêng bát riêng đũa khá thuậntình, còn chồng Chi là con trai duy nhất, để các cụ lủi thủi ăn riêng, cô thấyngại.

Chi đưa ý kiến, mong rằng đợi một thời gian nữa mới tính chuyện ăn riêngnhưng mẹ chồng cương quyết quá. Đang bụng bầu nên Chi tủi thân, nghĩ là: “Chắccụ không muốn “hầu hạ” mình nữa”.

Cùng cảnh với Chi, Yến cũng đượcbố mẹ chồng gợi ý xem có thích ăn riêng không. Nhà có hai người già và một đôivợ chồng trẻ mà ăn riêng thì “kỳ cục” nên Yến từ chối. Mẹ chồng còn sắm cho cáitủ lạnh nhỏ trên tầng 2, ý là muốn ăn gì thì cứ bỏ vào đó mà ăn.

Nỗi niềm chung nhà, riêng mâm
Ảnh minh họa

Yến kể: “Như thế chẳng khác gì ăn vụng. Cứ lén lút làm sao ấy. Vợ chồngmình bảo chưa cần nên ông bà định bán lại chiếc tủ lạnh đó cho người họ hàng”.

Theo Yến, bữa tối đoàn tụ của giađình là quan trọng. Cả ngày đi làm, tối về là dịp cả nhà trò chuyện, hỏi hannhau. Ăn riêng như vợ chồng cô không hợp lắm với truyền thống, lại khiến tìnhcảm con dâu với nhà chồng lạnh nhạt. Cô cũng sợ họ hàng dị nghị vì nhà neo người,sao lại ăn riêng? Do đó, Yến quyết liệt phản đối chuyện ăn riêng mỗi lần mẹchồng đề xuất.

Cũng lo lắng như Yến nhưng mẹchồng đề xuất quá nên Quỳnh Anh (Thanh Trì, Hà Nội) đã đồng ý ăn riêng. Lúc bắtđầu tập ăn riêng, Quỳnh Anh khá bỡ ngỡ. Có bếp riêng trên tầng 4 nhưng nhữngngày đầu tiên, cô chẳng dám nấu món đắt tiền. Gia đình người anh chồng cũng sốngchung nên cô sợ, nấu món gì đặc biệt thì phải chia làm 3. Tiền nong là mộtchuyện, Quỳnh Anh còn sợ vất vả hoặc ngại với cả nhà vì: “Vợ chồng này chơi sangquá”. Vì thế, vừa ăn vừa phải nơm nớp lo có người vào phòng.

Tuy nhiên, một thời gian thì côquen dần. Cô có thể tự do làm món này, món khác cho chồng mà không ngại. Cuốituần, Quỳnh Anh đổi món và khi đó, cô mới đem chia cho đại gia đình. Hoặc muađược hoa quả hay bánh kẹo thì cô cũng mang chia cho cả nhà. Nhà anh chồng và bốmẹ chồng cũng tuân thủ nguyên tắc này. Bây giờ, Quỳnh Anh hoàn toàn thoải máivới chuyện ăn riêng.

Mong ngóng ăn riêng bao lâu,giờ chuyện đó với Thêu (Hà Đông, Hà Nội) mới thành hiện thức. Thêu kể, sốngchung với nhà chồng khiến cô có cảm giác phụ thuộc. Muốn mua một bộ bát mới,muốn thể hiện món chân giò muối hoặc món bún cá, cô cũng không dám. Thêu sợ bịmẹ chồng nghĩ: “Con dâu chê đồ ăn của bà”.

Hơn nữa, tâm lý của Thêu là muốnđược tự tay thu vén cho gia đình, nấu món mình thích và chồng cũng thích. Sốngchung làm Thêu chưa có ý thức tự lập, lại cứ phải khép nép vì ăn ít, ăn chậmcũng bị mẹ chồng có ý kiến.

Thêu chia sẻ với chồng. Chồng côđồng ý và thuyết phục bố mẹ. Ban đầu, các cụ không hưởng ứng nhưng thấy con traiquyết nên cũng chiều lòng. Từ ngày ăn riêng, tuy vất vả vì đi làm về phải cơmnước nhưng Thêu thấy vui vẻ hơn. Buổi sáng, cô lên thực đơn để mẹ chồng đi chợhộ. Cuối tuần, cô đi chợ và nấu ăn chung cho cả nhà. Có món gì ngon thì chia làmđôi. Cuối tháng, cô gửi mẹ chồng tiền điện nước và tiền chợ.

Hợp lý chuyện chung - riêng

Chuyện riêng - chung tưởng đơngiản lại hóa phức tạp. Với hoàn cảnh này, ở riêng là giải pháp tốt nhưng vớihoàn cảnh khác, lại không được chấp nhận.

Nếu được đề xuất ăn riêng (hoặcmuốn ăn riêng), cần bàn bạc với chồng và xin phép bố mẹ chồng. Nên minh bạchtrao đổi mức đóng góp hàng tháng như tiền điện, điện thoại, nước, tiền đi chợ,tiền gạo, mắm muối… Cần tính toán đến những cái nhỏ để đôi bên cùng thoải mái.

Có thể phân chia tiền đi chợ mỗisáng: mẹ chồng hoặc con dâu làm việc này. Nếu mẹ chồng đảm nhận, có thể liệt kêcác món ra giấy để cụ tiện mua. Ngược lại, con dâu đi chợ thì cũng làm thế. Cáchnày vừa dễ vì không lo tính mua món nọ - món kia đau đầu cho người đi chợ lại dễdàng hạch toán tiền nong.

Nếu chung nồi niêu, chỗ nấu nướngthì có thể nhờ mẹ chồng cắm hộ nồi cơm, tối về là nấu thức ăn. Nếu riêng bếp thìcắm cơm chung cũng tiện.

Ngày cuối tuần chủ động chợ búa,nấu nướng cho cả nhà. Có món ngon thì mang mời bố mẹ và nhà chồng. Điều này đơngiản nhưng là cách để liên kết tình cảm. Hoặc buổi tối, cơm nước xong có thể tròchuyện cùng cả nhà đôi chút, trước khi về phòng riêng.

Nếu mẹ chồng ốm, con dâu nên chủđộng nấu nướng. Nếu con dâu ốm có thể đề xuất ăn chung với bố mẹ. Có việc độtxuất hoặc về muộn thì cũng dùng được cách ăn chung. Nếu có con nhỏ thì nhờ ôngbà cho cháu ăn trước, vợ chồng sẽ ăn sau.

Tùy hoàn cảnh cụ thể và tính tìnhcác thành viên trong nhà chồng mà có cách ứng xử linh hoạt thì cửa nhà sẽ luônhòa thuận.

Theo Ngọc Bình
Nỗi niềm chung nhà, riêng mâm