Nhiều cặp vợ chồng vì tráingược quan điểm sống, muốn khẳng định quyền uy hay chứng tỏ cái tôi nên haybất đồng, dẫn đến tình trạng thường xuyên “trống đánh xuôi, kèn thổi ngược”,phá vỡ “nguyên tắc vàng” của một gia đình đầm ấm là vợ chồng đồng thuận.
Tôi, anh và chúng ta
Khi bạn bè biết anh PhùngNgọc Tuấn (kỹ sư xây dựng, ở Q.2, TPHCM) yêu chị Lê Thị Minh Sương (một nhânviên tư vấn mỹ phẩm), ai cũng mừng cho họ. Vì anh Tuấn mạnh mẽ, quyết đoán;chị Sương nhu mì, hiền thục; “hai tính cách ấy chắc chắn sẽ bổ sung chonhau” - bạn bè nhận định như vậy.
Quả thật, đôi vợ chồng ấy đãsống êm đềm bên nhau và lần lượt cho ra đời cu King rồi bé Nuna. Chị Sươngluôn dịu dàng lắng nghe và làm theo mọi ý kiến của chồng. Không ít lần anhTuấn cũng nóng nảy quát tháo, ra lệnh cho vợ nhưng chị Sương vẫn nín nhịnlàm theo, dù trong lòng cũng ấm ức.
Được vợ nhường nhịn mãi, tínhgia trưởng của anh Tuấn ngày càng “leo thang”. Một lời anh ban ra, vợ conphải răm rắp làm theo, cấm có cãi. Tuy nhiên, nhiều điều anh nói “vô lý đùngđùng” nên hiền lành đến mấy, chị Sương cũng không thể nhịn mãi được.
![]() |
| Ảnh minh họa |
Đỉnh điểm là việc anh luônđòi hỏi chị phải quan tâm đến gia đình bên chồng, còn ba mẹ chị thì anhkhông hề đếm xỉa gì. Tủi thân, chị rụt rè xin anh quan tâm đến gia đình mìnhmột chút để rồi sau đó phải tấm tức khóc vì bị mắng té tát: “Ba mẹ tôigià rồi cần được con cháu chăm sóc, lo lắng; ba mẹ cô còn trẻ, việc gì phảilo!”.
Nghe bạn bè “bày mưu”, chịđổi chiến thuật, lựa lúc anh vui vẻ, khẽ khàng góp ý về tính độc đoán củachồng, nhưng anh vẫn chứng nào tật ấy. Thấy không thể tìm được tiếng nóichung với chồng, chị chuyển sang chiến thuật mới: phản ứng ngầm. Anh nói gìmặc anh, chị làm theo ý chị, mệnh đề “chúng ta” như không còn chỗ đứng trongcái gia đình “êm đềm” ấy nữa, chỉ còn lại “tôi - anh” và sự bất an của haiđứa trẻ khi thấy mẹ “lầm lì” đối đầu với ba “gầm gừ”.
Bản song ca lạc điệu
Vợ có bằng dược sĩ, chồng chỉtốt nghiệp trung cấp y tế. Vợ chồng mở hiệu thuốc tại gia nên mỗi lần anhMinh (Q.Tân Bình, TPHCM) bán thuốc cho khách là chị Lan - vợ anh lại sămsoi, xét nét: “Sao anh bán thuốc đó, nhẹ đô vậy làm sao hết bệnh?”; “Anhđứng tránh ra, lấy thuốc theo chỉ dẫn của em nè, lộn xộn quá đi”…
Tôn trọng chuyên môncủa vợ, ban đầu anh Minh cũng nhịn cho qua. Được thể, chị ngày càng lấn tới,thậm chí la mắng chồng trước mặt khách khiến những lúc đó, anh chỉ muốn chuixuống gầm tủ. Nhiều lần vì sĩ diện làm chồng, anh mắng lại vợ, chị dấm dẳng:“Anh thì biết gì về thuốc mà nói!”. Thế là những trận võ mồm theo nhau nổra, chỉ vì không ai chịu ai. “Bả ỷ bằng cấp cao hơn tôi nên cái gì cũngchê bai chồng”. Nhiều khi tức còn hơn bị “bò đá”, anh Minh than thở vớibạn bè.
Biết mình không có kiến thứcbằng vợ, anh ráng tìm tài liệu học thêm, dần dà anh còn cập nhật thông tinnhiều hơn vợ. Thế nhưng, chị Lan vẫn cứ cái đà cũ, không chỉ luôn muốn thểhiện cái tôi, coi thường chồng, mà còn tỏ ra thích khiêu chiến.
Lần đó, anh Minh bán thuốcviêm họng cho một bà cụ, đang dặn bà phải uống thuốc đúng liều, ăn uống cầnkiêng thịt bò, tôm, cua, cá biển… chưa dứt lời chị chen vào: “Bà đừng quácâu nệ lời dặn của ảnh. Già rồi, thích ăn gì, uống gì cứ thoải mái”. Bà cụngơ ngác hết nhìn chồng lại ngó vợ. Rồi chẳng biết nghĩ sao, bà bỏ lại góithuốc, quay lưng đi thẳng, sau khi lẩm bẩm mắng: “Đúng là lang băm!”. Hếtchịu nổi, anh tuyên bố: “Cô làm tôi mất hết uy tín với khách hàng. Giỏi thìtừ nay cô lo mà bán một mình đi”.
Anh Minh chị Lan là một điểnhình cho sự “chọi nhau” về tính cách: Chị hiếu thắng, tự cao, trong khi anhrất ngang bướng; họ cũng “lệch pha” về trình độ học vấn, kiến thức chuyênmôn. Không lắng nghe, chia sẻ, mà cứ luôn tìm cách khẳng định bản thân, đôivợ chồng này tuy đang cùng song ca nhưng lại… lạc điệu khiến bản nhạc hônnhân cứ lệch tông, trật nhịp, sai bè…
Điều chỉnh để hòa đồng
Biết mình hay lý sự, cãibướng dù chỉ là chuyện nhỏ như cái móng tay, nên khi anh Bình ngỏ lời yêu,chị Thu Hương (Q.Bình Thạnh, TPHCM) thẳng thắn: “Liệu anh có chấp nhận đượctính cách đó của em? Nó sẽ khiến anh khó chịu đấy”. Anh Bình cười xòa: “Rồiem xem. Anh sẽ có cách trị”. “Biệt dược” của anh không có gì cao siêu,mà chỉ “đơn giản” là mỗi khi chị bắt đầu cao giọng định tranh cãi, anh lạiôm lấy vợ, hôn vào cái miệng đang bắt đầu... nhọn lên và trêu ghẹo, thế làmọi lý lẽ của chị tan biến, “cuộc chiến” chưa kịp được khơi mào đã tan biến.
Chia sẻ với bạn bè, anh Bìnhnói: “Đâu cần phải lên gân, khi vợ chồng sống với nhau là để yêu thương. Độlượng là điều chính đàn ông chúng ta cần làm gương trước, đừng đòi hỏi phụnữ phải chiều chuộng mình nếu người chồng không làm được điều đó”. Chị Hươnggiờ cũng đằm tính hơn xưa vì: “Tính hài hước và sự bao dung, cởi mở củaanh ấy khiến tôi phải điều chỉnh mình. Điều đó không có nghĩa là tôi đánhmất bản thân, mà chỉ để hòa hợp với chồng. Tại sao cứ phải đấu khẩu khichúng tôi có thể tranh luận với sự tôn trọng, yêu thương trong không khí hòathuận?”, chị Hương nói như khoe, giọng đầy tự hào.
Vợ chồng anh Hùng, giám đốcmột công ty kinh doanh hoa ở Đà Lạt, cũng chỉ có một bí quyết “rất thườngtình, ai cũng biết” để vợ chồng hòa hợp là lắng nghe và nhường nhịn. Bất cứviệc gì, dù lớn hay nhỏ, vợ chồng anh đều trao đổi với nhau để cùng tìmhướng giải quyết.
Người này nóng nảy, người kianhẹ nhàng xoa dịu để tránh chiến tranh có thể bùng nổ. “Không phải ngay từkhi lấy nhau chúng tôi đã tâm đầu ý hợp. Vợ tôi vốn thích “đấu võ mồm”, hayxét nét, bắt lỗi từng ly từng tí nên lúc trước cuộc sống gia đình lúc nàocũng căng như dây đàn. Được cái cô ấy lại “hảo ngọt”, nếu nhẹ nhàng giảithích thì cũng chịu lắng nghe.
Tôi “lợi dụng” điểm yếu đó để“tấn công”, riết rồi cô ấy thay đổi lúc nào không biết. Tôi nghiệm ra mộtđiều, việc vợ chồng cãi cọ có sức tàn phá khủng khiếp quan hệ hôn nhân. Banđầu, có thể chỉ là một việc nhỏ xíu, không đáng gì, nhưng chỉ trong tíchtắc, người ta sẽ quay sang bắt lỗi nhau từ cử chỉ, giọng điệu, câu chữ… vàtheo đó, còn có thể lật lại chuyện đời xưa; bắt lỗi, chê trách những lỗi lầmđã… xa lắc. Một mâu thuẫn sẽ chỉ trong một thoáng, mọi chuyện trở nên hếtsức nặng nề, chỉ vì không ai chịu ai”, anh Hùng chia sẻ.
Có người cho rằng, đừng sợchuyện khắc khẩu hay bất đồng quan điểm trong đời sống hôn nhân, vì nó sẽlàm cho cuộc sống hôn nhân thêm đậm đà, thú vị. Điều đó chỉ đúng nếu ngườitrong cuộc ý thức được rằng, giao tiếp tích cực là yếu tố mang tính xây dựnghết sức quan trọng. Lắng nghe để hiểu được mong muốn, cảm xúc và tìm cáchđáp ứng nhu cầu của nhau sẽ giúp vợ chồng tránh được những cuộc đấu khẩu màai thắng, ai thua cũng đều gây ra nhiều thương tổn tinh thần, tình cảm chonhau.
Trong một buổi tọa đàm về hônnhân gia đình, luật sư Phạm Lĩnh Sơn, Phó văn phòng Trợ giúp pháp lý phụ nữsố 6 - Cục Trợ giúp pháp lý, Bộ Tư pháp, cho rằng, câu “môn đăng hộ đối” củangười xưa phải cần hiểu theo nghĩa: khi yêu nhau và kết hôn, hai cá thể dùđộc lập về cá tính nhưng rất cần sự tương đồng, hòa hợp về môi trường giáodục, văn hóa, quan điểm sống, bởi nó giúp vợ chồng dễ đồng cảm, chia sẻ vớinhau hơn. Hiểu theo nghĩa ấy thì “môn đăng hộ đối” là rất cần thiết để xâydựng một gia đình hạnh phúc.
Theo Tố Phương
PNO
