Hai bàn tay quýnh quíu, rớm máu,trong lòng dấy lên nỗi lo lắng. Đây là địa phận ấp 2, không quen thuộc như khuvực cầu gần nhà mình. Nếu tụi nó kiếm chuyện với ông thì sao?

Như để chứng minhcho nỗi lo lắng kia, một tiếng "rẹt" của xe máy ngang tai ông Tư. Vai ông hứngtrọn cú đạp, cả người bật ngửa, bàn tay phải đè lên bãi đinh, đau nhói. Đó làcảm giác cuối cùng của ông Tư sau khi gáy bị đập vô chiếc xe đạp...

Từ Cầu Trung tới chợ Mới chừng 4cây số, đường trải nhựa phẳng lì, hai bên sum suê lá điều biêng biếc. Nắng đổlửa, mặt đường rung rinh bốc khói. Chiếc xe đạp cà tàng lúc chạy, lúc dừng.Người ngồi trên xe là ông già chừng 60 tuổi, xơ xác chiếc áo xanh bạc màu, đenđúa, ốm nhách. Cây tầm vông dài cỡ sải tay vừa chọc xuống đường, cục nam châmcột phía đầu gậy dính thêm hai cây đinh gỉ, cong queo. Chúng bị ném vô chiếcthùng gỗ sau xe. Bánh xe loạng choạng lăn tiếp, mồ hôi rớt xuống bắp đùi rámđen.

Bà Tư rót ly trà đá, dằn trướcmặt chồng:

- Coi chừng cảm nắng chết bất tửđó. Sao ông lo chuyện bao đồng không hà! Nói ông hay, tôi mà dẹp gánh bánh canhlà nhịn đói luôn.

Ông già quạu cọ:

- Bà mới thiệt nhiều chuyện. Tôiđi lượm đinh, mắc mớ chi tới ai? Bà dẹp gánh, tôi ghé hàng xóm xin ăn chớ sợ hả?

Bà hạ giọng:

- Là nói vậy! Chứ ông kỳ quá.Đang chạy xe ôm, tự dưng lang thang trên đường như lão khùng.

Tên ông là Tư "đen". Mười nămtrước người ta kêu là Tư "xe đạp ôm". Hai năm nay kêu là ông Tư "lượm đinh".Nghề lượm đinh không có tiền, nhưng có căn cớ của nó. Một lần, ông gặp người phụnữ chạy xe honda bị cán đinh té ngã. Chính ông ẵm người phụ nữ lên xe, đưa đicấp cứu. Sau này, nghe tin cô chấn thương sọ não, tàn tật suốt đời. Lần nữa, vừađạp xe tới cầu Trung, ông bắt gặp hai vợ chồng nông dân bị lủng ruột xe, ngườichồng đang cự thằng vá xe dạo:

- Tôi biểu chú vá chớ biểu thayruột hồi nào? Mà ruột xe quỷ gì giá trên trời vậy?

- Con c…! Ruột bể tùm lum làm saová? Có trả tiền hay không nói một tiếng. Đ.mẹ! Tôi đốt xe ông bây giờ nè!

Ông lão lượm đinh
Minh họa: Lê Tiến Vượng.

Cuối cùng thì nó móc túivợ chồng kia trăm rưởi ngàn. Ông Tư dừng xe lại coi mà không giúp đượcgì. Rồi ông bỏ nghề xe đạp ôm, quay qua nghề lượm đinh. Ông đạp xe trênđường, thấy cây đinh nào là dừng lại lượm. Sau thấy cách đó mất côngquá, ông kiếm cục nam châm cột vào đầu cây tầm vông đi rà đinh. Hai năm,thùng đinh của ông Tư hơn hai chục kí. Những chiếc đinh gỉ sét hình chữL, chữ Z hoặc quăn queo như con trùn, lẫn lộn với những ron, bù loong,ốc vít rơi rớt trên đường. Bà Tư giục ông bán thùng đinh cho ve chai màông không chịu. Từ ngày xuất hiện ông già lượm đinh, hình như nhữngngười chạy xe máy trên đường thấy yên tâm hơn.

- Trên ấp 2, mấy bữa nay lại cóngười bị té xe, lủng bánh vì đinh tặc!

Nghe tin đó, ông Tư nổi nóng. Tổcha tụi "ác ôn". Nó ngán ông nên chuyển địa bàn chớ gì? Hôm sau, chiếc xe đạp vàcây gậy tầm vông của ông Tư tà tà chạy từ chợ Mới lên ấp 2. Ngày đầu, ông Tưlượm được bọc đinh nặng cả kí. Một thằng mập cởi trần ngồi trong quán sửa xe,nói vóng ra:

- Rảnh quá ha! Coi chừng té lọigiò đó ông!

Ông kéo chiếc nón kết xuống laumặt, cây gậy chĩa về bên trái, cây đinh 10 liền bám vắt vẻo trên cục nam châm.Một cây đinh màu xám nằm ngóc đầu, cục nam châm rà tới rà lui mà nó không dính.Ông xuống xe lượm bằng tay. Hèn gì! Cây đinh bốn cạnh bằng nhôm.

Hôm sau, trời muốn kéo cơn mưasớm. Nắng đang gắt bỗng dịu đi, mát mẻ. Cái ổ gà nằm cách lề đường chưa đầy métxuất hiện. Ông Tư dừng xe, thử phán đoán. "Chỗ này tụi nó sẽ rải đinh, vì ngườichạy xe sẽ không chạy sát mí dễ bị té, mà bọc phía giữa mặt đường để tránh ổ gà.Nếu rải đinh khúc đó, nhất định người chạy xe dính chấu". Ông cầm cây gậy bướctới. "Ngay chóc!". Bốn cây đinh nằm rải rác cạnh ổ gà. Ông cười, thầm chửi mấythằng "đinh tặc". Tiếng nẹt ga xe máy bên kia đường làm ông Tư hoảng hồn, nhảythối lui vô lề cỏ. Hai thằng con trai tóc nhuộm đỏ chạy xe vút qua, thằng ngồisau vung tay về phía lòng đường. Ông Tư kịp nhận ra đó là một nắm đinh, chúngcòn kêu lạch cạch trên mặt đường trước khi nằm im chĩa mũi nhọn về mọi phía.Chiếc xe đạp vòng trái, lăn bánh về nơi hai thằng vừa đi qua. Tổ cha tụi "ác ôn"- Ông Tư cất tiếng chửi. Quá nhiều đinh trên đường, ông phải ngồi xuống dùng taygom lại mà hốt vô thùng. Hai bàn tay quýnh quíu, rớm máu, trong lòng dấy lên nỗilo lắng. Đây là địa phận ấp 2, không quen thuộc như khu vực cầu gần nhà mình.Nếu tụi nó kiếm chuyện với ông thì sao? Như để chứng minh cho nỗi lo lắng kia,một tiếng "rẹt" của xe máy ngang tai ông Tư. Vai ông hứng trọn cú đạp, cả ngườibật ngửa, bàn tay phải đè lên bãi đinh, đau nhói. Đó là cảm giác cuối cùng củaông Tư sau khi gáy bị đập vô chiếc xe đạp.

Chiếc xe máy chở cần xé đầy nhócchôm chôm chín đỏ chợt dừng lại. Người phụ nữ ngồi chồm hổm phía trước nhảyxuống.

- Ai như ông Tư lượm đinh mìnhơi!

Người chồng chống cây tó xe xong,bước tới nâng ông già dậy. Đầu ông máu chảy đầm đìa, giữa bàn tay phải một câyđinh đâm lút.

- Ông Tư đây chớ ai! Bữa nayxuống tới đây lượm đinh hả? Ổng xỉu rồi! Má mầy tháo cần xé xuống. Lẹ lên!

Hai vợ chồng vội lên xe, đỡ ôngTư ở giữa rồi chạy ngược hướng vừa tới. Ông Tư ngồi xuội lơ hai cánh tay, đầugục lên vai người đằng trước. Chiếc xe chạy ào qua cổng bệnh viện huyện, thẳngvô phòng cấp cứu. Ẵm ông Tư chạy vô, người chồng la lớn:

- Bác sĩ ơi! Cấp cứu! Cấp cứu!

Cô y tá trực đủng đỉnh bước ra,chỉ tay về phía chiếc giường đặt ở hành lang, bảo đặt ông già nằm lên đó. Vừanằm lên giường, ông Tư chợt tỉnh, ngơ ngác nhìn xung quanh. Người chồng kéo taycô y tá, thúc giục:

- Cô băng bó cầm máu giùm ông Tư,rồi chích cho ổng mũi ngừa uốn ván nghen!

Anh ta quay qua ông Tư, mừng rỡ:

- Bác Tư tỉnh rồi hả! Hên quá!Tới bệnh viện rồi. Nằm nghỉ đi, vợ chồng tui đi hốt mớ chôm chôm rồi quay lạiliền.

Chiếc xe rú ga, chạy vội về nơivừa xảy ra tai nạn. Chị vợ hốt hoảng:

- Cần xé chôm chôm mất tiêu rồimình ơi!

- Kỳ vậy! Lúc đó mình để dẹp vôlề đường rồi mà?

Chiếc xe đạp của ông già cũngbiến đi đằng nào. Anh chồng nổi cục, chửi thề um sùm. Chị vợ khuyên:

- Thôi! Lỡ gặp ngày xui xẻo, mấthơn ba trăm ngàn nhưng cứu được ông Tư.

Hai người quyết định quay lạibệnh viện. Ông Tư nằm thiêm thiếp trên giường, vết thương trên đầu chỗ máu khôquánh bám lên tóc, chỗ vẫn ri rỉ thấm ra. Anh chồng la lên:

- Trời đất! Nãy giờ chưa ai băngbó cho ông già hả? Bác sĩ đâu?

Một người đàn ông mặc bờ-lutrắng, mắt mang kính cận bước ra, hỏi lạnh tanh:

- Anh là người nhà của ông giàhả? Nãy giờ đi đâu chưa đóng viện phí?

- Người ta cấp cứu thì cứu đichớ. Viện phí nộp lúc nào không được!

Cô y tá hồi nãy trờ tới:

- Tới quầy thu viện phí, nộp nămtrăm ngàn lẹ lên!

Anh chồng đỏ mặt muốn gây lộn,nhưng chị vợ nắm áo kéo ra. Chị lặng lẽ tháo đôi bông tai, bước tới quầy thuviện phí.

- Trong bóp còn có mấy chục. Emthế đỡ đôi bông tai để họ cấp cứu cho bác Tư. Mình về lấy thêm tiền đi, tiệnkiếm nhà nói cho bà Tư hay.

                         *

Ông Tư về nhà với vết sẹo trònrúm ró giữa lòng bàn tay. Bà Tư hình như không muốn nín nhịn nữa. Bà kêu ông làkẻ lo chuyện bao đồng. Bữa đó không có vợ chồng chú Năm (hai người đi bán chômchôm) thì ông chết dọc đường rồi. Nói rồi, bà lục đục kéo thùng đinh gỉ trongbếp ra, kêu ve chai tới bán.

- Ba mươi lăm kí!

Năm ngàn một kí, tổng cộng được175 ngàn. Còn thiếu hai trăm nữa mới đủ trả nợ. Bữa ở bệnh viện, hết ba trămrưởi là tiền Năm chôm chôm thanh toán giùm. Bà Tư  an ủi chồng:

- Từ từ rồi tính tiếp! Tôi chỉcòn đủ tiền cơm thuốc cho ông ít bữa thôi.

Vậy mà số ông Tư hên. Lãnh đạoCông an huyện tới nhà tặng giấy khen kèm năm trăm ngàn đồng vì vụ lượm đinh. Cảxóm tròn mắt. Thấy chưa! Cứ nói ổng lo chuyện bao đồng. Ông Tư thì thở phào.

Nửa tháng sau, lại thấy dáng lòngkhòng, ốm đen của ông Tư nghiêng ngả trên chiếc xe đạp mới. Chiếc thùng gỗ ràngphía sau xe, cây gậy tầm vông có cục nam châm lần này dài và nhẹ hơn. Ông lạibắt đầu công việc tỉ mẩn, mắt dõi chăm chăm tìm những cây đinh rải rác trênđường. Lần tái ra quân này, ông lượm được cả kí. Chợt ông lẩm bẩm: "Ủa! Sao mớđinh này trông quen vậy ta?".

Truyện ngắn của Phùng Phương Quý
VNCA