Câu chuyện đáng hổ thẹn của tôi bắtđầu cách đây khoảng 1 năm. Hôm đó, trong 1 lần đi tiếp xúc với đối tác,tôi tình cờ gặp lại người bạn từ thủa thiếu niên. 10 năm trước, khi tiễncậu ấy ra ga vào Sài Gòn cùng cha mẹ, cậu ấy mới là một cậu học sinh lớp11. Vậy mà mấy năm không gặp, không ngờ cậu ấy đã trở thành một vị giámđốc tài ba được nhiều người biết đến. Và cách đây 2 năm, để thuận tiệncho công việc kinh doanh, cậu ấy và vợ đã chuyển về Hà Nội sinh sống.
Gặp lại nhau, cả hai vừa mừng vừa tủi. Sau buổi gặpmặt, tôi về nhà cậu bạn chơi. Căn nhà 5 tầng nằm ngay trung tâm thủ đôcủa cậu quả là một dinh cơ mà nhiều người mong ước cả đời. Nó được tranghoàng rất gọn gàng, sạch sẽ. Tất cả mọi chuyện lớn nhỏ trong gia đìnhđều do một tay vợ cậu vun vén, thu xếp.
Nghe cậu nói vậy, trong tâm thức tôi tưởng tượng rahình ảnh một cô vợ với khuôn mặt khắc khổ, thô kệch. Bởi lẽ, những ngườiphụ nữ đảm đang thường là những người không xinh xắn cho lắm. Hơn nữa,phụ nữ ở nhà thường không được hoạt bát, năng động.
![]() |
| Ảnh minh họa |
Nhưng trái hẳn với những suy nghĩ ban đầu, vợ cậu ấylà người không “sắc nước nghiêng trời” nhưng cũng đủ làm đảo điên baotrái tim si tình. Hơn nữa, cô ấy lại có tài nấu ăn rất giỏi. Những mónăn quen thuộc mà vợ cậu ấy nấu ở nhà đều rất ngon, lạ miệng. Tôi càngthấy trầm trồ thán phục và ngưỡng mộ cậu bạn mình biết bao. Không nhữngcó địa vị cao, nhà đẹp mà cậu ấy còn có một cô vợ giỏi giang, tháo vát.
Công việc hợp tác của hai công ty chúng tôi khá bậnrộn nên cậu bạn tôi thường xuyên mời tôi về nhà cùng ăn cơm, bàn bạccông chuyện. Ban đầu tôi thấy hơi e ngại vì phải dùng bữa nhưng nhậnđược sự ủng hộ và hào hứng của vợ cậu ấy nên tôi đã thấy thoải mái hơn.Những ngày tôi vắng nhà, xa bữa cơm gia đình ngày càng nhiều hơn. Tôicũng bắt đầu thấy chán những món ăn do người vợ của mình nấu và đâm ranghiện đồ ăn nhà người bạn.
Giá như mọi chuyện chỉ đơn giản như vậy. Giá như tôichỉ đến bàn công chuyện, ăn bữa cơm rồi ra về thì chẳng đến nỗi. Đằngnày mọi chuyện lại diễn ra theo chiều hướng chẳng ra sao cả. Tôi bắt đầuthấy mình như biến thành một con người hoàn toàn khác: hay suy nghĩ viểnvông rồi lại ngồi cười một mình. Những giờ làm việc tôi chỉ mong qua đithật nhanh để được đến nhà cậu bạn, để được ngắm nhìn người vợ yêu củacậu ấy tất tả chuẩn bị bữa cơm gia đình.
Cô ấy cũng nhận ra sự khác lạ trong ánh nhìn của tôinhưng chưa bao giờ cô ấy thể hiện sự không hài lòng nếu bất chợt gặp cáinhìn đắm đuối đó. Đáp lại là một cái nhìn cũng chẳng kém phần nóng bỏngvà mê hoặc. Và tôi lại ấp ủ giấc mơ, một giấc mơ chỉ có mình tôi mongước.
Trong ký ức của tôi không sao quên được buổi tối hômđó. Cậu bạn mời tôi đến dùng bữa để chúc mừng vì sự hợp tác thành công.Tôi hứng khởi và chuẩn bị biết bao nhiêu thứ. Cuối cùng khi đến nhà thìvợ cậu nói cậu bận không về được. Đúng lúc đó, chuông điện thoại reo.Cậu ấy kêu tôi ở lại ăn cơm vì vợ cậu ấy đã mất cả ngày chuẩn bị. Mộtchút do dự vì dù rất muốn bên cạnh vợ cậu ấy nhưng tôi thấy hơi e ngại.Cuối cùng, không thể từ chối, tôi ở lại trong niềm vui khó tả.
Cả hai nói chuyện khá vui vẻ. Hai người uống khá saynên không còn tỉnh táo cho lắm. Tôi không sao nhịn được cười bởi nhữngcâu chuyện chẳng ra sao của cô ấy. Khi đang cao hứng, cô ấy đứng dậytiến về phía tôi và nói liên thiên một tràng. Men rượu ngấm vào ngườinên cô đi không vững và ngã xuống chân tôi. Như một phản ứng tự nhiên,tôi đưa tay ra đỡ lấy. Hai người, bốn con mắt chạm vào nhau, chân tayrun rẩy rồi cuối cùng lao vào nhau như hai kẻ điên dại.
Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang nằm trong phòng ngủnhà cậu bạn, bên cạnh đó là người vợ yêu của cậu bạn. Chút bối rối hiệnrõ trên gương mặt hai kẻ tội đồ. Cô ấy vội vàng mặc lại quần áo cho tôirồi tiễn tôi về.
Kể từ hôm đó trở đi, tôi thấy vô cùng ngại ngùng mỗikhi gặp mặt cậu bạn thân, lòng nơm nớp lo sợ mỗi khi có tiếng điện thoạigọi đến. Nhưng không hiểu sao dù tâm trạng bất an, không yên nhưng chúngtôi vẫn lén lút gặp nhau, vẫn làm những chuyện xấu xa, bại hoại đó nhiềulần nữa. Thực sự tôi thấy vô cùng thất vọng về chính bản thân mình, thấtvọng vì những gì mình đã làm.
Gần đây thái độ của cậu bạn có phần thay đổi. Cậu ấykhông còn tỏ ra thân mật, vồ vập tôi như trước nữa. Dù biết đó chỉ làcảm giác của tôi nhưng thực sự tôi thấy lòng mình khắc khoải không yên.
Theo aFamily
