Cách đây vài tháng, Thân Thúy Hà vẫn rạngngời hạnh phúc vì được làm mẹ, làm vợ, nhưng giờ, chị đã là người độc thân,với mối quan tâm, lo lắng nhất là bé Duy Anh.
- Anh chị chia tay đượcbao lâu rồi?
- Chuyện đã xảy ra đúng một năm rồi, khi bé Duy Anh mới được 7 tháng tuổi.
![]() |
- Các cặp vợ chồng khácthường cố gắng hàn gắn vì con. Anh chị thì không làm vậy?
- Động lực giúp tôi ra quyết định này là vì bé Duy Anh của tôi đấy. Tôi nghĩnếu hai vợ chồng không còn hạnh phúc nữa thì đừng cố níu kéo, đừng sốngchung một nhà, vì không hòa hợp mà sống chung một nhà thì đâm ra khó chịu,cáu gắt, gây gổ và con trai tôi sẽ phải gánh chịu tất cả điều đó. Duy Anhcủa tôi còn bé bỏng và non nớt lắm. Con không thể và không đáng phải chịunhững điều đó. Vì thế tôi mới kết thúc cuộc hôn nhân này trước khi mọichuyện lên đến đỉnh điểm.
Nhưng nói gì thì nói, tôi phải thú thực là đã suy nghĩ trong một năm dài mớiđi đến quyết định này. Hơn nữa, dù không còn là chồng tôi nhưng anh ấy vẫnlà ba của con tôi, không ai cướp quyền đó. Nếu chồng cũ hay gia đình bên nộimuốn gặp con thì bất cứ lúc nào tôi cũng sẽ tạo điều kiện hết sức để họ gặpnhau, ở bên nhau. Thậm chí, chồng tôi không có thời gian, tôi cũng sẵn sàngđem con tới. Không phải vì không sống chung thì tôi ngăn cấm tình cảm chacon. Tôi không làm được điều đó, vì đó là quyền con tôi được hưởng. Con tôicần được ba nó thương yêu. Tôi muốn con tôi có nhiều tình thương, không bị mặc cảm.
- Vậy anh ấy có thườngxuyên đến thăm con không?
- Anh ấy không ở Sài Gòn nhưng vẫn tới gặp con thường xuyên. Cũng có khi tôicho con theo ba đi chơi mấy ngày. Duy Anh cũng ngoan lắm, có mẹ chơi với mẹ,có ba chơi với ba. Không có ba, không có mẹ, con chơi một mình được. Duy Anhdễ như vậy nên tôi cũng bớt lo lắng khi đi làm. Tôi cần phải làm việc nhiềuhơn và không có nhiều thời gian dành cho con. Tôi muốn mình làm nhiều việchơn một chút để khi bé lớn hơn, tôi sẽ giảm tốc độ làm việc lại và có thể ởbên con nhiều hơn.
![]() |
| Thân Thúy Hà và con trai |
- Chị sẽ nuôi dậy con nhưthế nào?
- Chồng tôi là người mãi mãi không bao giờ lớn được bởi sự cưng chiều của bamẹ. Đó là tấm gương lớn trước mắt tôi. Bởi vậy, sau này dù tôi giàu haynghèo, tôi vẫn bắt con đi làm để tự lo cho cuộc sống của nó. Khi con đi học,ngoài thời gian học nó sẽ phải làm thêm việc gì đó để kiếm tiền mua sách vở.Tôi không thích con đi học mà có xe đưa đón, có người cho ăn cho ngủ. Tôi sẽcho bé tự lập từ nhỏ, sẽ giúp bé biết quý đồng tiền mình làm ra. Tôi tự lậptừ nhỏ nên đồng tiền làm ra tôi xài kỹ lắm. Tôi xài xứng đáng với giá trịcủa đồng tiền vì mình làm ra một đồng là công sức mồ hôi của mình đổ ra. Tôisẽ dạy cho bé hiểu được đồng tiền mình kiếm ra khó khăn cực khổ thế nào vàphải biết trân trọng nó ra sao.
- Bây giờ, bé Duy Anhquen với việc cuộc sống thiếu bố chưa?
- Tôi và con tôi đã thích nghi với cuộc sống mới, hoàn cảnh mới, cũng nhưcủng cố lại tâm lý, lấy lại tinh thần. Bây giờ vết thương lòng cũng lành rồinên tôi lên tiếng về điều này.
![]() |
Duy Anh giống cả bố và mẹ. Con trắng trẻo, tính hiền lành, nhỏ nhẹ giống ba.Cái miệng, má lúm đồng tiền giống mẹ. Duy Anh thích nghe nhạc. Bây giờ, lúcthức, con nghe nhạc của bé Xuân Mai, khi ngủ thì nghe nhạc cổ điển. Khi đãmở nhạc lên thì đừng có ai kêu được con. Ngồi trước tivi, con coi mọi ngườinhư tàng hình hết. Duy Anh chăm chú xem, múa chân múa tay, miệng ê a giốngnhư hát theo. Đến giờ ăn, chỉ cần mở nhạc lên, xoay con qua nhìn tivi là béngồi im. Lúc đó ai muốn làm gì thì làm, cho con ăn bao nhiêu con cũng ăn.
|
Theo Đất Việt



