Là con trai, đã học lớp 12 rồinhưng đôi lúc con không thể kìm chế được dòng nước mắt mặn chát trên môi, mỗikhi con nghĩ về chuyện gia đình.

Ai cũng biết gia đình là tổ ấm,là nơi tìm những giây phút hạnh phúc bên người thân, khi họ xa nhau và ngay cảkhi tuyệt vọng nhất họ cũng tìm về để được sẻ chia, được cảm thông và đồng cảmbằng cả trái tim.

Con không thể nào quên được ngàyấy, bữa cơm ấy, sự lạnh lùng và những hành vi khác lạ giữa ba và mẹ đã báo độngcho con biết rằng có chuyện không lành xảy ra. Rồi cả đêm ấy, câu nói ấy của mẹ:“Đơn ly dị đấy, ông ký đi, con mỗi đứa nuôi một thằng. Ký nhanh để giải thoátcho nhau khỏi cuộc sống vô nghĩa này”, câu nói này đến hôm nay vẫn còn vanglên trong đầu con.

Sao ba mẹ đối xử với chúng con như vậy?

Ảnh minh họa

Sao ba mẹ lại đối xử với chúngcon như vậy? Tại sao ba mẹ lại để cho con và em nghe được điều đó?

Ba mẹ à! “Cún em” nhà ta chưa đủtuổi để biết được hai từ “ly dị” đó đâu và nó cũng càng không hiểu “Đơn ly dị”là gì. Đừng để tâm trí của Cún em phải nghe và luôn miệng hỏi “Ly dị là gì hảanh?”; “Có phải ba mẹ có trò chơi mới không?”, những câu hỏi ngây thơ của emkhiến tim con đau nhói.

Con đã đủ lớn để hiểu, ly dị đồngnghĩa với việc gia đình ta sẽ tan vỡ, là cuộc sống này sẽ thay đổi... Con biếtđêm đó ba không ngủ được, vì con nghe được tiếng thở dài của ba, tiếng ba ríttừng hơi thuốc trong đêm...

Nhưng rồi trong đêm buồn và tĩnhlặng ấy, con cũng nghe được tiếng khóc của ba, dù tiếng khóc như đã cố kìm nénlại để không ai phát hiện ra. Lòng con lúc đó cảm thấy như đứt ra từng khúcruột, xót xa lắm ba à!

Con đã từng nghĩ: Nếu cuộc sốngquá mệt mỏi, không sống được với nhau thì có lẽ mỗi người một phương... sẽ hạnhphúc hơn là sum vầy. Chứ cứ kéo dài như vậy thì mọi người sẽ điên lên mất. Rồicó lần con đã hét to lên rằng “Con ghét ba, con ghét mẹ!”.

Thiên đường hạnh phúc của giađình giờ trở thành “địa ngục” mỗi khi con bước vào nhà. Con biết, công việc làmăn không tốt khiến ba mệt mỏi, luôn kiếm cớ gây chuyện với mẹ. Nhưng ba mẹ khônghề biết rằng, những lúc ba mẹ cãi lộn, con thực sự chỉ nghĩ đến cái chết, chỉ cócái chết mới có thể giải thoát cho con khỏi cuộc sống đau buồn này. Nhưng concũng lại nghĩ rằng chết không thể giải quyết được mọi chuyện, nó sẽ càng khiếncho sự việc chìm sâu trong niềm đau và tuyệt vọng.

Tại sao vậy? Tại sao ba mẹ khôngthể ngồi lại nói chuyện cùng nhau như ba mẹ đã dạy chúng con, tại sao cứ phải totiếng, mắng chửi nhau, miệt thị nhau bằng những lời lẽ không đáng như vậy?

Những phút giây hạnh phúc của giađình mình quá ít. Con không biết đây có phải là biến cố hay thử thách của giađình mình hay không nữa, và chuyện này sẽ còn tiếp diễn đến bao giờ?

Con muốn đôi mắt của con khôngcòn phải trĩu nặng u sầu, hay những giọt nước mắt đau buồn phải rơi trước cảnhtượng ba mẹ to tiếng với nhau. Con muốn thay thế cảm giác chán nản, sợ hãi khivề nhà, muốn tâm hồn con được nhẹ lâng bay trong vòm trời màu hồng; muốn đượcthanh thản, vô tư học tập, mỗi khi đến trường cùng bạn bè kể chuyện về gia đìnhmình, thay vì lảng tránh làm ngơ; cuối cùng con muốn những ca từ hạnh phúc sẽlại vang lên trong tổ ấm nhà mình. Bao giờ giai điệu ấy mới trở lại? Con khôngbiết nhưng có một điều con luôn muốn nói: “Con yêu ba mẹ nhiều!”

Theo PNVN