Tốt nghiệp Sư phạm, cô gái làng hoa Ngọc Hà về công tác ở miền Đông Bắc. ChaHương là chiến sĩ Công an nhân dân vũ trang Trung đoàn 12 đã vĩnh viễn nằm lạirừng quế trên đỉnh Pò Hèn. Mẹ tôn trọng quyết định của con gái. Dải đất biêncương này là một phần đời mẹ gửi ở đó. Mẹ hứa đưa Hương đi nhận công tác và thămmộ cha. Nhưng mẹ ốm, cô đành đi một mình.

Phòng Tổ chức Sở Giáo dục chậtkín người. Một cô gái khá sành điệu, lọn tóc xoăn, chiếc cổ áo rộng lộ bờ vai,cứ ôm sát chiếc bàn làm việc của Trưởng phòng Tổ chức. Cô ta đòi về trường trọngđiểm của thành phố. Nơi đó là mơ ước của nhiều giáo viên, nhưng tiêu chuẩn chọnkhắt khe. Bác trưởng phòng quay sang, nghe Hương bày tỏ nguyện vọng. Rút tập hồsơ đã bỏ niêm phong, giương mục kỉnh, lật lật từng trang, gật gật, nét mặt dịulại, bác bắt tay Hương:

- Chúc mừng thủ khoa. Học trướctuổi phải không? Cô về trường trọng điểm... Nhưng tạm thời, cô giúp Trung tâmgiáo dục thường xuyên, hiện thiếu người…

Hương vẫn tiếp tục trình bày. Côbạn có chiếc áo cổ rộng ngoác bật nảy người như ngồi trên ghế nóng, nhìn Hươngkinh ngạc. Tổ chức Sở đã xếp sắp. Bác đổi cách xưng hô: "Nguyện vọng của cháu sẽđược đáp ứng, nhưng hiện tại cháu cần chấp hành sự phân công của tổ chức".

Khu tập thể nằm lưng chừng đồi.Những ngày đầu lạ cảnh, lạ người, cô sợ và khóc nhiều. Nhìn sợi khói lam chiềuvấn vít từ mỗi căn nhà, lòng cô càng cồn cào nỗi nhớ mẹ và Hà Nội dấu yêu... Nhớlàng hoa ăm ắp tiếng cười. Nhớ luống hoa rung rinh ngậm sương, ngan ngát hương.Nhớ gánh hàng hoa bà giao cho các quầy hoa ở phố. Nhớ cả đài phát thanh phườngNgọc Hà cứ ngân vang bài hát "Làng lúa, làng hoa" vào mỗi sáng...

Hương chủ nhiệm và dạy lớp 10H.Học sinh nhiều độ tuổi, nhiều đối tượng. Giám đốc Trung tâm nhìn Hương ái ngại.Cô giáo còn quá trẻ, mặt non búng, dễ lẫn trong học trò. Học trò kháo nhau đếnxem mặt cô giáo từ Thủ đô về, trầm trồ khen cô giáo trẻ, duyên, giọng Hà Nộingọt ngào, truyền cảm...

Buổi đầu tiên ra mắt, cô hồi hộpnhư người lính lần đầu vào trận. Trước đó, chị Quyên đã "huấn thị": Phải cứngtay, nghiêm và nét mặt "hơi hình sự". Cô tự nhủ "phải bình tĩnh". Hương giớithiệu:

- Chào cả lớp. Tôi là Ngô ThảoHương...

Tiếng lao xao phía cuối lớp,những trận cười tán thưởng.

 - Cỏ hương! Cỏ non quá!

 Hương không tin tai mình. Mặtnóng ran, tai ù, vờ như không nghe thấy, giọng cô lạc đi:

- Tôi được phân công chủ nhiệmvà...

Ầm... Giật mình, cả lớp hướngcuối phòng. Dãy bàn cuối đổ chỏng chơ, học sinh cười, lóp ngóp bò dậy. Hương cúixuống đỡ học sinh. Bỗng từ phía sau xô cô ngã xuống. Những ánh mắt len lét áingại, trận cười bung ra. Hương gượng dậy, mặt đỏ lựng:  

- Chắc bàn ghế hỏng...

- Tại hương cỏ đồng nội chứ...!

Cô lại vờ như không nghe thấy.Buổi tiếp xúc đầu tiên khiến Hương ngại. Cô nhớ mẹ vô cùng. Mẹ buồn lắm nếu biếtcon gái ngã lòng trước thử thách đầu tiên. Lau vội nước mắt, Hương ngồi vào bànsoạn bài.

Tiết văn đầu tiên Hương dạy bài"Chử Đồng Tử". Giờ sau, cô kiểm tra bài cũ. Đặt xong câu hỏi, lướt dọc sổ điểm,cô gọi: Phan Vũ Tùng Sơn. Từ cuối lớp, một học viên cao lớn lộc ngộc, tóc tai bùxù, quần áo xộc xệch, ngật ngưỡng bước lên, vò đầu, bứt tai, ném toạch cuốn vởtrên mặt bàn. Hương nhẹ nhàng, nhưng cương quyết:

- Đề nghị anh đặt lại cuốn vở!

Sơn tưng tửng: “Hôm trước cô dạychay, thiếu giáo cụ trực quan. Cô mới về không biết chứ, giáo viên nào củatrường cũng đều phải dạy bằng giáo cụ, không ngoại trừ bộ môn nào, kể cả mônvăn”.

 Tình huống ngoài giáo án. Hươngkhông vừa, đối đáp ngay: “Anh có thể làm "giáo cụ trực quan"? Lúc này, tôi chỉkiểm tra bài cũ. Không trả lời được, một điểm. Mời anh về chỗ, lần sau tôi sẽkiểm tra”.

- Điểm, điểm là cái quái gì màphải dọa nhau. Con muỗi…

Sinh ngày mùng 3 tháng 3
Minh họa của Nguyễn Đăng Phú.

Hương thấy mình non nớt ởcâu đối chất. Cô đứng dậy, cả người dính chặt với ghế. Phía cuối lớpnhấp nhổm, trận cười bung ra. Cả mảng quần âu trắng bê bết nhựa đường.Mặt nóng bừng, râm ran như kiến đốt, mãi Hương mới rời được khỏi ghế. Cốlấy lại bình tĩnh, giờ học vẫn tiến hành. Cô loay hoay trên bục chỉ ởmột tư thế suốt 45 phút. Học viên ái ngại không dám nhìn lên. Phía cuốilớp bung ra tiếng cười.

Tuần nào lớp cũng mất sổ đầu bài,xếp cuối bảng thi đua. Giáo viên bộ môn kêu ca. Không khí lớp nặng nề. Phân cựckhá rõ. Sợ liên lụy đến con mình, nhiều phụ huynh xin chuyển lớp. Giám đốc Trungtâm lắc đầu:

- Cô không làm chủ nhiệm được.Tôi sẽ phân công người khác "cứng tay" hơn...

Đồng nghiệp nhìn cô với ánh mắtái ngại. Phụ huynh lo ngại. Câu nói của Giám đốc Trung tâm ám ảnh, theo cô vàogiấc ngủ khắc khoải. Gần sáng, thiếp đi, cô gặp bố. Bố biết nỗi buồn của congái... Hương hét, nắm chặt tay cha... Tỉnh giấc, tay vẫn nắm chặt cuốn sách.Dòng chữ của bố chập chờn "Khi nào 20 tuổi, con hãy đọc những dòng chữ này. Bốchúc con "Đủ": Đủ niềm tin để trưởng thành mạnh mẽ. Đủ thất bại để quý giá thànhcông. Đủ yêu thương để chia sẻ yêu thương. Đủ hoài bão, lý tưởng để cống hiếncho xã hội...".

Hương có mặt tại phòng Giám đốcngay đầu giờ. Mắt thâm quầng. Ánh mắt như có lửa, giọng nói cứng cỏi, cươngquyết:

- Thầy hãy cho em tiếp tục côngviệc...

Dừng lại trên tờ phiếu tự khai lýlịch bằng một tờ giấy nham nhở, bẩn nát, họ và tên: Không ai cả, ngày sinh: 3tháng 3, Bố: tiệt, Mẹ: toi, Anh em: mỗi... Hương giật mình: Học viên bằng tuổi,cùng cả ngày sinh.

Hương tìm đến nhà Sơn. Cô dựng xesát hiên. Bà nội Sơn lập cập đưa cô giáo vào nhà. Căn phòng trống trải hoangtoàng. Quần áo, sách vở vứt bừa bãi trên giường. Nồi niêu xoong chảo nằm chỏngchơ dưới đất. Thấy cô giáo, Sơn và đám bạn vụt chạy ra ngoài, để lại một chiếntrường ngổn ngang chai lọ, vỏ ốc, con bài.

Vừa rót nước, bà vừa kể về giađình. Bố mất trong vụ tai nạn sập lò. Mẹ bỏ theo người đàn ông buôn bán ở cửakhẩu. Đã mất hết tiền bạc, vốn liếng, lại còn bị gã họ Sở bỏ rơi. Sơn sống vớibà nội đã ngoài 70 tuổi. Thu nhập chủ yếu là quán hàng nước ven đường. Sơn vừađi làm, vừa học bổ túc. 20 tuổi đầu, lộc ngộc ngồi với đám con nít, nó ngại nênđịnh bỏ học. Bà lấy vạt áo chấm chấm giọt nước mắt trên khuôn mặt dăn deo:

 - Tôi bảo không có chữ nghĩa thìcực lắm... Thương bà, nó không dám bỏ học... Cô giáo ơi, nó lại nghịch gì phảikhông?

Trở ra, không thấy xe, Hương thấtthểu đi ra cổng. Một đám trẻ con xúm xít chỉ trỏ lên cây mít trong ngõ. Cô ngướcnhìn lên. Ôi! Chiếc xe mini Nhật treo tít trên cây...

Cô đoán được ai là tác giả.

Hương tổ chức học buổi ngoạikhóa. Cả lớp tán thưởng, riêng Sơn im lặng. Cuối giờ, cô gọi Sơn: “Sơn này, tôimuốn đi cùng các bạn nhưng chân đau không đạp xe được. Sơn giúp tôi được không?”

Giọng cô tha thiết. Sơn quay đi.Sao cô không đả động gì về phi vụ hôm trước nhỉ? Hay thích tích tiểu thành đại.Được, cứ chuẩn bị tinh thần đi. Đó mới là màn mở đầu... Cô giáo vẫn đứng chờ câutrả lời. Sơn dấm dẳn, cộc lốc: “Bận, không đi được...”. Rồi quay gót đi thẳng.

Hương đến điểm hẹn. Không thấySơn đến. Cả lớp chọn đồi thông quây quần ăn uống, hát hò. Sơn xuất hiện (thậtra, nó vẫn lén đi sau) với dáng điệu như người mới ốm dậy, nét mặt phờ phạc, mắtquầng thâm. Bầu không khí thân tình, ấm áp làm nó xao động. Chiều tối, cả lớplục tục ra về. Ai cũng mua quà. Sơn lảng ra chỗ khác. Chờ mọi người đi hết, Sơnđến chỗ quầy hàng. Cô giáo đang đứng gần đó. Nó ngắm nghía chiếc khăn vuông.Chiếc khăn của bà thủng lỗ chỗ. Mùa đông, phơi mình bên đường, gió rít từng hồi…Sơn trở ra tay không.

Lặng lẽ đi sau, nó vẫn áy náy vềchuyện hôm qua. Thật ra, Sơn cũng muốn đi với lớp, nhưng chẳng lẽ lại tỏ ranhượng bộ... Hương theo vào ngõ, dúi vào tay Sơn gói quà: “Muộn rồi, không vàothăm bà được, Sơn biếu bà giùm tôi”.

Hương quay gót. Sơn tần ngần nhìntheo. Nó hồi hộp mở gói quà: Chiếc khăn và gói bánh. Sao cô ấy đọc được ý nghĩcủa mình. Nó lặng đi. Đã từng gây ra bao trò nghịch ngợm, nhưng lúc này nó nhưxao động lắm. Có điều gì mới mẻ đang lan tỏa trong tâm hồn. Bà vẫn bán hàngngoài ngõ. Nó chạy ra quàng chiếc khăn vào cổ bà, nói là quà cô giáo. Nét mặt bàrạng rỡ. Sơn trở vào, đặt gói bánh lên bàn thờ bố, thắp hương. Sơn khóc...

Tối đó, lên giường nằm, Sơn vắttay lên trán ngẫm ngợi. Hình ảnh cô giáo cứ chập chờn, chập chờn. Sơn giật mình,cố xua đi ý nghĩ chợt đến. Nhưng cô vẫn hiển hiện. Nó ân hận vì đã gây bao phiềntoái cho cô...

Lớp đã dần vào quỹ đạo. Ngày maisinh nhật Sơn, cô mời Ban cán sự lớp ở lại bàn bạc. Lớp có mặt ở nhà Sơn khôngthiếu một ai. Bà đón cô giáo và các bạn. Sơn vẫn ngồi lỳ dưới bếp. Bà lụm cụm đixuống bếp, rơm rớm nước mắt: “Cô giáo và các bạn đến mừng sinh nhật con đấy! Bàcó ít kẹo dồi và ấm nước chè xanh mới hãm, con mời cô giáo và các bạn!”

Sơn nói như mếu:

 - Bây giờ ai ăn kẹo dồi mà bàbảo con mời...

Thương bà, Sơn uể oải đứng dậy.Không tin nổi ở mắt mình, căn phòng được dọn dẹp sạch sẽ. Thay cho chỗ sách vởvứt bừa bãi là cái giá sách liền bàn học, một lọ hoa bất tử đặt trên nóc tủ. Cácbạn gái sắm nắm bày biện. Sơn cắm nốt cây nến thứ 21 vào chiếc bánh sinh nhật:

Quân chỉ giá sách: “Quà sinh nhậtcô giáo tặng anh đấy! Anh thắp nến đi!”.

Chợt nhớ ra điều gì, Hoa trịnhtrọng: “Em có một đề nghị, cô giáo giúp anh Sơn thắp nến được không ạ?”

- Ồ…ai lại thế… - Lớp nhao nhaophản đối.

Mấy ngày trước, Hoa "bật mí" vớiSơn: "Cô giáo và anh Sơn sinh cùng ngày, cùng tháng và cùng năm". Sơn tròn mắt:"Thật chứ?".

- Để nhân vật chính thắp chứ…

- Không được! - Hoa ra lệnh nhưmột Tư lệnh trưởng.

Tối qua, Hoa đến mừng sinh nhậtcô. Hương dặn Hoa giữ bí mật... Đến nước này thì…

- Phải chấp hành lệnh thôi, nào,tôi sẽ giúp! - Hương lại bàn cùng châm nến.

Sơn ngượng nghịu, lúng túng. 21ngọn nến cháy rực, lung linh. Mặt Sơn đỏ bừng khi hai cô trò châm đến cây nếncuối cùng. Bà Sơn sụt sùi lấy vạt áo chấm chấm mắt. Một sự kiện được coi làtrọng đại của hai bà cháu. Tình cảm chân thành đã thổi vào nó một ngọn gió kỳdiệu. Tâm hồn Sơn xao động...

Cô trở về lâng lâng. Ngày sinhnhật đầu tiên xa gia đình, mẹ gửi 21 đóa hồng. Bác hàng xóm gọi: "Có người gửiquà cho cô giáo từ tối qua, lẫn cẫn quá tôi quên khuấy mất". Mở gói quà, cô ngạcnhiên. Bàn tay nghệ nhân thật khéo. Hình thiếu nữ bên hoa huệ trong bức họa nổitiếng của cố họa sĩ Tô Ngọc Vân được tạo nên từ chất liệu lon bia. Không mộtdòng đề tặng. Bằng linh cảm, cô đoán được.

Vừa dạy xong 2 tiết, cô về phòngHội đồng. Tự nhiên, thấy ruột nóng như lửa đốt. Cuộc điện thoại với Tuấn làmHương buồn. Cô bị quy kết là lãng mạn, thiếu thực tế, dại dột bỏ Thủ đô về vùngđất xa lắc xa lơ và Tuấn còn dạy Hương cách sống khôn ngoan... Bất chợt Hoa vàQuân hộc tốc chạy vào, nói không ra hơi: “Cô ơi! Anh  Sơn bị... đánh!”

 Hương hốt hoảng chạy ra. Sơnđang ở giữa vòng vây của đám thanh niên đằng đằng sát khí, hung tợn, đứa lăm lămdao búa, đứa gậy gộc, gạch đá trên tay. Hương lao tới, rẽ đám thanh niên vâyquanh Sơn. Cô cũng không hiểu sao lúc đó lại liều lĩnh đến thế. Cô nhát đòn lắm.Thấy cô, chúng bất ngờ, sững lại "Thằng này đào hoa thật, có gái bao đây! Nàythì, này thì...". Chúng gạt cô ra ngoài. Hương lại lao vào. Sức vóc mảnh mai,liễu yếu đào tơ không che nổi Sơn. Hai cô trò chịu trận với bao nhiêu cây gậyvụt tới tấp. Sơn lao tới ôm cô giáo. Nó che chắn cho cô, hứng cú gậy tới tấp.Cục máu trong mắt vằn lên. Nó gào lên hung dữ:

- Có giỏi thì vào đây. Tao liềuchết với chúng mày. Cấm động vào cô giáo. Đừng có trách tao ác!

Công an vừa kịp tới. Cả lũ bị tómgọn. Từ đám côn đồ này, Công an đã tìm ra ổ mua bán "cái chết trắng". Biết hoàncảnh gia đình, chúng lôi kéo Sơn nhiều lần, nhưng Sơn khước từ trò chơi giếtngười. Thu phục không được chúng đến dằn mặt. Hương rút chiếc khăn đang quàng cổbuộc vết thương cho Sơn. Mất máu nhiều, Sơn ngấtđi…                                      

... Mới đó mà đã 3 năm. Mảnh đất,con người đất mỏ là một phần máu thịt đời cô. Hương thấy lòng trống trải, naonao đến lạ.

Mỗi lần cùng lớp 10H đến thămHương, Sơn chỉ lặng lẽ quan sát và thường không tỏ thái độ, cũng chẳng đáp lờinhững câu đùa tếu. Cô thích đàn ông lạnh và phớt.

Có lần Sơn mang đến nhà côsutvanto, bảng điện. Thấy cô ngạc nhiên, nó nói ngay: "Sơn đến thay bảng điệncho cô giáo. Không có công tắc đèn, dùng ổ cắm không tiện. Không có cầu dao,nguy hiểm lắm". Quả là dây điện nhà Hương như trận đồ bát quái, không công tắc,chẳng cầu chì. Nhiều lần về khuya, mò mẫm mãi mới lần ra ổ điện. May mà khôngthò tay vào ổ điện. Suốt buổi, Sơn chẳng nói gì, chỉ lúi húi sửa, cần gì nó mớihỏi. Sơn kê ghế làm lại đường điện, Hương sợ nó ngã nên giữ ghế. Ghế gẫy, đổkềnh. Hai cô trò ngã dúi trên nền nhà. Mặt đỏ tía tai, lúng túng. Sơn đưa cô bọcnến: "Hồi này cắt điện liên tục, cô giáo cất đi".

Tiếng gõ cửa làm Hương sực tỉnh,Sơn tần ngần bước vào. Hương luýnh quýnh, không kịp cất hộp quà. Sơn nhìn thấy,bối rối, đặt gói quà lên bàn làm việc của Hương, run run lật lật mấy trang. Cuốnsách rơi khỏi tay.

- Sơn ngồi đi! - Giọng Hương lạcđi. Cô tra mạng biết Sơn đỗ đại học khi đang nghỉ hè ở Hà Nội. Mừng quá, Hươngtrở về trường sớm hơn. Cô biết tính Sơn, sống nội tâm, khí khái và tự trọng. Còncô thì dè dặt, giấu lòng. Cuối lớp 11, Hương tìm nhiều tài liệu tham khảo, nhưnglại nói mượn thầy Nam cho Sơn. Thi xong, Sơn mang sách trả. Thầy Nam ngạcnhiên... Sơn lặng lẽ mang túi sách về. Nó chèo thuyền ra hang luồn, trèo lên mỏmđá. Suốt chiều tối hôm ấy nó thẫn thờ ngồi trước biển... Hương vẫn từ xa dõitheo. Cả hai theo đuổi những ý nghĩ riêng, chỉ lòng mình mới hiểu...

- Ngày mai Sơn nhập trường… - Sơnấp úng - Tặng cô món quà... 

Hương lúng túng lấy trên giá sáchgói quà...

Sơn về, Hương thấy lòng trốngtrải. Cái gì đó cứ lặng thầm, da diết. Sơn có nhận thấy sự lúng túng của mình.Tuyệt nhiên không để bạn ấy biết. Mình vẫn là cô giáo của Sơn. Có thể rất lâumình mới gặp được bạn ấy. 5 năm... rất dài. Mình sẽ phải xa... Ồ, mày đang nghĩvẩn vơ gì thế? Tiễn, tiễn ngay cái ý nghĩ điên rồ ấy đi… Hương mở ngay hộp quàtặng. Vẫn là thiếu nữ bên hoa huệ, nhưng chất liệu được đổi bằng than, thổi bằngtrái tim nghệ sĩ...

Tốt nghiệp Biên phòng, Sơn đượcphân công về đồn cửa khẩu. Anh "cắm bản", nhanh chóng thâm nhập địa bàn, gần dânđể học tiếng. Dấu chân anh in khắp thôn bản, khe suối. Lúc tuần tra, khi dạyhọc, rồi lại giúp bà con tạo lập cuộc sống mới... Một lần, trên đường xuống bản,cơn lũ đột ngột kéo về, anh đã cứu 5 học sinh đang bị lũ cuốn trôi...

Sơn được đơn vị cử dự Hội nghịThanh niên làm theo lời Bác. Anh háo hức chờ đợi đến ngày mai. Nhưng ngay đêmhôm ấy - ngày 2 tháng 3, đơn vị được lệnh phục kích bắt đường dây vận chuyển matúy qua cửa khẩu. Sơn xung phong ở lại nhận nhiệm vụ. Tổ công tác địa bàn do Sơnchỉ huy cùng Tùng và Trung đã bắt được đối tượng vận chuyển ma túy tại bản. Bấtngờ, tên cầm đầu bỏ chạy ôm theo heroin..

Sơn phán đoán không sai, đốitượng thoát theo đường sông. Đối tượng rất sành địa bàn. Sơn vẫn kèm sát. Têncầm cầu quay lại nổ súng. Nhanh như cắt, Sơn né, viên đạn sượt qua mang tai.Thấy Sơn vẫn bám sát, cùng đường hung thủ nhảy xuống sông. "Liều thật, nó quyếttử đây. Chắc nó nghĩ trời lạnh bộ đội không dám nhảy xuống…". Nước chảy xiết,cuồn cuộn, sóng đánh vào ghềnh đá. Một cuộc vật lộn dưới sông. Tên trùm như mộtcon trâu điên túm tóc, đánh thắt lưng, dần vào đầu Sơn, chúi xuống nước. Sơnnhanh trí vừa né, vừa ra đòn tấn công. Bất thần, hung thủ như chiếc phao lềnhbềnh, chân tay co quắp trong dòng cuốn. Sơn sải theo kéo đối tượng. Nước cuốndữ, trôi phăng phăng. Hung thủ như một chiếc cối đá, nặng trình trịch đè lênngười Sơn, cố kêu những tiếng đục đục "Cứu...cứu với...". Cả Sơn và hung thủchìm xuống lòng sông. Gắng gượng lắm Sơn mới trồi lên được. Chỉ một cái hẩy tay,tên trùm ma túy sẽ trôi ra biển. Nhưng Sơn không làm thế. Gượng đứng trên thâncây, Sơn lấy sức dìu, đẩy đối tượng vào bờ. Tên trùm ma túy nằm sõng soài cùngtúi đựng bánh heroin buộc bên mình, trắng bệch. Sơn run cầm cập, khóa tay hungthủ... Bỗng rầm… rầm, cành cây, nơi anh đu bám đổ ào xuống vực, ném vào dòngxoáy xiết…

Tùng và Trung lao đến. Cả Đồnphối hợp với thanh niên địa phương, bà con dân bản ven sông trợ giúp. Nhưngkhông cứu được Sơn… Mãi 5h sáng hôm sau, đơn vị mới tìm được… Ngày hôm đó, đúngngày sinh của Sơn, đơn vị làm lễ truy điệu…

Hương cầm cuốn sổ. Đây có phảicuốn nhật ký mà Hoa đã từng đọc trộm? Nét chữ cứng cỏi, ngay ngắn, đều và đẹp.Hương đọc ngay trang đầu: "Những điều tôi viết là tâm sự của tôi dành cho ngườicon gái mà tôi yêu - TH. TH - em là mê cung mà tôi nguyện cầm tù suốt đời, mãimãi...".

Thảo Hương ngồi lặng hàng giờ bênmộ Sơn. Gió nồng ấm quện hương hồi hương sở. Nơi Sơn nằm là rừng quế, rừng hồitỏa hương kỳ diệu. Những bông sở trắng muốt sẽ rắc mưa tuyết xốp. Cô rải kín mộanh một rừng hoa phượng vĩ, từng bông rắc trên mặt đất thẫm màu máu.

"Sơn thân yêu! Em đã về đây, bênSơn, gần Sơn.

Cậu học trò quỷ sứ và ngốc nghếchcủa em. Nhớ Sơn đến quặn lòng. Nhớ những trò nghịch ngợm ma quỷ, nhớ gương mặtlạnh lùng, phớt, nhớ cả kiểu nói, kiểu nhìn... Chúng mình đã giấu cái "tìnhtrong như đã", chưa đủ can đảm bước qua cái rào cản vô hình. Lãnh thổ có biêngiới, nhưng tình yêu đã xóa nhòa mọi khoảng cách, kể cả sắc tộc, màu da...

Nhưng thật ra chúng mình đãnói... những điều tưởng như chưa nói ấy. Duyên phận buộc em vào đời Sơn rồi.Chàng Ngốc của em ơi, có biết hôm nay là ngày gì không? Ngày 3 tháng 3 đó - Ngàycủa riêng hai đứa mình"

Theo Lê Thị Bích Hồng
 CAND