Lạ thay, anh tìm mãi mà chẳng có giấy khám phụ khoa nào của chị hết. Chỉ có những giấy tờ về vụ chị bị sảy thai trước đây vào viện làm thủ thuật thì vẫn còn được kẹp nguyên vẹn giữa một quyển sổ ghi chép nhỏ.
Trước đây, khi còn yêu nhau, anh chị luôn hạnh phúc khi
nói về tương lai với một gia đình nhỏ cùng 2 đứa trẻ ngoan
ngoãn, xinh xắn do chính anh chị sinh ra. Vậy là sau hơn 1 năm yêu
nhau, ngày biết tin chị có bầu, anh đã chẳng ngần ngại xúc
tiến nhanh bằng một đám cưới đầm ấm.
Ngày
chị về nhà anh làm dâu, khi ấy chị đã mang bầu gần 2 tháng.
Nhưng trái ngược với vẻ mặt vui mừng ấy của anh là thái độ
xét nét của mẹ chồng. Bề ngoài, mẹ chồng chị vẫn tỏ ra bình
thường, nhưng mỗi lúc chỉ có bà và chị là bà lại đay
nghiến, sỉ vả chị là đứa con gái dễ dãi. Thậm chí bà còn
nói mong cho cái thai trong bụng chị bị sảy bởi bà nghi hoặc
chị mồi chài con trai bà. Bà cho rằng con trai bà mới ngu ngốc
là “kẻ đổ vỏ” cho chị.
Chị cứ phải
sống với những tháng ngày khổ sở, đầy uất nghẹn với những
lời chì chiết của mẹ chồng. Chưa bao giờ chị hé răng kể với
anh về những mâu thuẫn như đợt sóng ngầm giữa mẹ chồng - nàng
dâu. Và vì cứ phải chịu trận với những lời dày vò như vậy
của mẹ chồng, chị mất ăn mất ngủ. Như lẽ hiển nhiên, sau 1
tháng ở nhà chồng, chị đã bị sảy thai vì suy nhược cơ thể
trầm trọng.

Ngày bị sảy thai, chị đau đớn đến
cùng cực. Đêm đêm, mỗi khi anh bất chợt tỉnh dậy, anh lại hốt
hoảng khi vẫn thấy chị đang nằm khóc ướt gối (Ảnh minh họa)
Ngày bị sảy thai, chị đau đớn đến
cùng cực. Đêm đêm, mỗi khi anh bất chợt tỉnh dậy, anh lại hốt
hoảng khi vẫn thấy chị đang nằm khóc ướt gối. Rồi chị bảo
với anh rằng: “Em thề sẽ không bao giờ mang bầu để phải chịu
mất con đau đớn như thế này một lần nữa”. Cứ ngỡ nỗi đau mất
con đã khiến chị bị suy sụp, anh nào có thể ngờ được trong câu
nói ấy của chị ẩn chứa bao nhiêu nỗi hận thấu xương về người
mẹ chồng.
Rồi từ ngày đó, vợ chồng
chị vẫn sống với nhau rất vui vẻ. Nhưng mỗi khi nghe ai đó nhắc
tới chuyện con cái, anh thì hào hứng ra mặt còn chị thì buồn
buồn. Thậm chí, có lúc chị sợ hãi khi nghe anh nhắc đến từ
“sinh con”.
Anh bắt đầu hơi buồn và lo
lắng khi thấy tâm trạng của chị mãi như vậy. Nhưng anh tặc lưỡi
cho qua nghĩ rằng do ám ảnh lần đầu sảy thai chưa nguôi ngoai
trong vợ. Rồi sẽ có một ngày chị lại khao khát làm mẹ và sẽ
tự nguyện mang bầu, sinh cho anh những đứa con thôi.
Nhưng
1 năm, 2 năm đã trôi qua, vợ chồng chị vẫn ân ái với nhau bình
thường mà tin vui có con vẫn biệt tăm biệt tích. Anh bắt đầu lo
lắng thật sự và động viên chị cùng đi thăm khám hiếm muộn
với mình. Lúc này chị mới thẽ thọt thú nhận, nguyên nhân không
phải từ phía anh mà lỗi ở phía chị.
Chị
nói sau khi sảy thai đến nay, chẳng hiểu sao chị lại bị bệnh
phụ khoa khá trầm trọng. Từ bấy đến nay, không muốn anh bận
lòng nên chị đã âm thầm một mình đi khám và đặt thuốc đều
đặn. Nghe chị nói vậy, anh trách mình sao quá vô tâm. Vợ bị
bệnh phụ khoa phải uống thuốc điều trị mà anh cũng không biết.
Anh bảo từ nay sẽ đưa chị đi khám và lấy thuốc. Nhưng chị từ
chối nói đã thăm khám rồi, giờ chỉ uống thuốc và tự đặt
thuốc hàng ngày là ổn.
Lại thêm 1 năm
nữa trôi qua, bao trông mong tin vui có con vẫn chưa thấy, anh buồn
lắm, sốt ruột lắm nhưng chẳng dám thể hiện ra bên ngoài. Bởi
anh nghĩ, vợ anh là phụ nữ mà lâu chưa có em bé sẽ còn lo
lắng và buồn tủi hơn. Anh vẫn cố gắng động viên chị nhiều hơn.
Nhiều
lúc anh bảo đưa chị đến các bệnh viện lớn thăm khám lại xem
mức độ bệnh tật thế nào nhưng chị cứ khước từ và thoái
thác. Anh tức giận quát chị không biết xót ruột thì chị lại
ngồi lẳng lặng rơi nước mắt
khiến bao nhiêu âu lo trong anh lại tan chảy ra. Anh lại nhủ đợi
chị thêm 1 thời gian nữa sẽ động viên lại chị thăm khám lại.
Cho
đến một ngày chị vội về nhà ngoại để đi ăn cưới một người
em trong họ với mọi người. Anh không đi được vì còn bận giải
quyết nốt công việc ở công ty. Chiều ấy, biết vợ sẽ về nhà
sớm, anh muốn mang tới một món quà bất ngờ cho vợ nên thu xếp
tạt qua chợ chuẩn bị sửa soạn một bữa ăn thịnh soạn để vợ
chồng hâm nóng tình cảm.
Nấu ăn xong, chị
vẫn chưa về nên anh lại vào phòng ngủ của 2 vợ chồng nằm
nghỉ một lát. Bỗng dưng nghĩ tới bệnh tình của vợ, anh muốn
biết rõ xem chị đã thăm khám và theo điều trị ở đâu. Theo phản
xạ, anh ngồi dậy và đưa tay mở cánh cửa tủ cá nhân của vợ
(Vì là tủ cá nhân của vợ nên anh chẳng bao giờ động vào dù
anh biết nó chưa bao giờ khóa).

Anh té ngửa và sốc lên sốc xuống không thể tin ở những gì mắt anh vừa nhìn thấy (Ảnh minh họa)
Lạ thay, anh tìm mãi mà chẳng có giấy khám phụ khoa
nào của chị hết. Chỉ có những giấy tờ về vụ chị bị sảy
thai trước đây vào viện làm thủ thuật thì vẫn còn được kẹp
nguyên vẹn giữa một quyển sổ ghi chép nhỏ. Bên cạnh đó là
dòng chữ quen thuộc của vợ anh: “Mình thề rằng, từ ngày hôm
nay mình sẽ uống thuốc tránh thai hàng ngày để mẹ chồng không
thể có cháu. Mình căm thù mẹ chồng - người đã khiến mình sảy
thai ngày hôm nay”.
Anh té ngửa và sốc
lên sốc xuống không thể tin ở những gì mắt anh vừa nhìn thấy.
Anh tìm thêm thì thấy một túi bóng màu đen nhỏ để ở góc ngăn
kéo tủ. Tò mò mở túi bóng đó ra thì anh thấy 3 hộp thuốc
tránh thai hàng ngày. Trong đó có 1 vỉ thuốc tránh thai đang
uống dở được nửa vỉ.
Anh rụng rời chân tay vì phát hiện bí mật 3
năm qua có liên quan tới những viên thuốc tránh thai của vợ.
Thì ra mấy năm nay… sự thật không muốn vợ chồng có con của vợ
anh là đây!
Theo Trí thức trẻ
Theo Trí thức trẻ