Sáng nay, khi bước chân vào lớp, tôi bất ngờ thấy em Hải đang ôm mặt khóc nức nở. Nhìn bờ vai em rung lên bần bật, tiếng khóc nghe uất nghẹn cứ bật lên thổn thức dù em đã cố kìm nén.
Đợi cơn xúc động qua đi, tôi nhẹ nhàng hỏi em có chuyện gì? Chưa kịp trả lời, nhiều học sinh trong lớp nhanh miệng: “Bạn Hải ném cây thước xuống sân trường, trúng vai làm cô Trang chảy máu…”.
Hải vội giãi bày: “Em không ném…” và em bật khóc nghèn nghẹn đầy vẻ oan ức. Dù chưa hiểu tường tận câu chuyện nhưng nhìn em, nhìn cách khóc của một cậu con trai…tôi có linh cảm rằng em bị oan.

Tôi nhẹ nhàng nói: “Con cứ suy nghĩ cho kĩ, nếu con vô tình làm rơi cây thước gỗ vào vai cô Trang, lát nữa con chỉ cần xin lỗi cô là xong. Còn con không làm thì thôi, đừng khóc nữa".
Lát sau, tôi tranh thủ gặp cô Trang để nghe tường tận hơn câu chuyện. Đang cho học trò lao động, cô Trang thấy đau nhói ở vai vì bị một vật ném trúng.
Nhìn lên thấy một cậu học trò đang đứng bên cửa sổ tầng 3 ngó xuống. Cô lên lầu vào lớp 3B để tìm thủ phạm.Cô được em học sinh tên Thắng mách: “Bạn Hải ném cây thước vào cô đó vì con thấy tay bạn ý đặt trên cửa sổ”.
Mặc dù Hải ra sức nói mình không phải là người ném… Nhưng cô giáo không tin, trong cơn nóng giận, cô Trang đã nặng lời với Hải và buộc tội em không thật thà, không biết nhận lỗi, lại chối quanh co…
Nghe chuyện xong, nhưng nhìn thái độ của em, tôi nghĩ có thể em bị oan và vẫn cứ tin linh cảm của mình không nhầm. Thế rồi, tôi bỏ công đi tìm sự thật. Lớp đầu tiên tôi vào là lớp 2B nằm ở tầng 2 phía dưới lớp của tôi.
Khi nghe tôi hỏi: “Sáng nay lớp mình, ai ném cây thước gỗ xuống sân?” cậu bé ngồi phía cuối dãy lớp đứng lên nhanh miệng: “Con đấy cô ạ. Con lỡ tay làm rớt”. Tôi dặn dò em lần sau không làm như thế vì không may sẽ gây nên thương tích cho người khác.
Nói rồi Hải cười tươi khác xa vẻ ủ rũ, mệt mỏi, chán chường lúc nãy. Thấy thế, cả lớp đều cười vang và chọc ghẹo bạn: “Lêu lêu, con trai mà khóc nhè...”. Thấy các bạn nói thế, Hải cười chống chế: “Tại mình bị oan mà”.