Chúng tôi lấy nhau đã được 7năm. Cuộc sống vợ chồng rất hạnh phúc. Chồng tôi rất yêu thương và chiều chuộngvợ con. Kinh tế gia đình tôi cũng thuộc dạng khá giả nhưng anh rất ít khi đi tụtập, đàn đúm bạn bè mà thường dành thời gian ở nhà chăm sóc vợ con.

Từ hồi tôi sinh em bé, anh bànvới tôi thuê người giúp việc để đỡ đần việc nhà cho tôi đỡ vất vả. Tôi nghĩ cũnghợp lí nên qua vài trung tâm nhờ tuyển osin. Nhưng cũng chỉ được một thời gianlà gia đình chúng tôi lại phải đổi một osin khác. Mấy người giúp việc nhà tôingười thì chảnh, kiêu lại lười, người thì có tính tắt mắt. Vì thế chỉ một thờigian là tôi cho họ nghỉ việc. Việc nhà tôi cũng chỉ làm cố một chút là xong.

Nhưng thấy tôi mệt mỏi tiều tụyquá, mẹ chồng mới giới thiệu cho tôi con gái một người quen ở quê. Cô bé mới 17tuổi, nhà lại đông anh em nên không được học hành đến nơi đến chốn. Mẹ tôi bảocô bé rất ngoan và chịu thương chịu khó. Vì hoàn cảnh gia đình khó khăn nên cũngphải đi làm thuê làm mướn suốt. Tôi lăn tăn nửa đùa nửa thật là liệu gái trẻ nhưthế thì không khéo mỡ để miệng mèo. Nghe thế mẹ tôi cười phá lên, bảo tôi cứ loxa, chứ con bé này vừa gầy vừa đen thì ma nó thèm nên tôi cũng yên tâm hơn.

Suy sụp vì chồng

Ảnh minh họa

Vừa gặp cô bé tôi đã ưng ngay.Thời gian ở nhà tôi, cô bé rất chịu khó, chăm chỉ và rất ngoan. Mọi việc trongnhà từ nấu nướng, giặt giũ, rửa bát, quét nhà... đều được Mai hoàn thành khátốt. Cách cư xử của cô bé cũng khiến cả hai vợ chồng tôi hài lòng. Tôi rất vuivà thầm cảm ơn mẹ đã tìm cho tôi được cô giúp việc ưng ý mà ngày nay chả dễ gìtìm được.

Nhưng có một việc mà gần đây tôicảm thấy hơi ngờ ngợ, đó là chồng tôi có vẻ ít gần gũi vợ. Anh vẫn quan tâm vợcon chu đáo, nhưng riêng chuyện đó anh có vẻ lơ là. Có khi cả tháng anh mới chạmvào vợ 1, 2 lần. Tôi cảm thấy hơi lạ vì anh vốn là người có nhu cầu khá cao vậymà đợt này không hiểu sao anh có vẻ không hứng thú với chuyện chăn gối. Tôi nghĩhay là tôi nhàm chán hoặc tuổi càng cao thì nhu cầu giảm đi. Nhưng anh mới chưađến 40, sức khỏe còn hừng hực. Tôi cũng tìm hiểu trên mạng để xem tư vấn, thayđổi tư thế và không gian riêng của hai vợ chồng nhưng tình hình cũng không đượccải thiện mấy.

Tôi bắt đầu nghi anh có bồ nhíbên ngoài. Tôi lo lắng đến mất ăn mất ngủ. Tôi bắt đầu theo dõi và kiểm soátanh. Tôi lén xem điện thoại của chồng và để ý giờ giấc của anh ấy nhưng khôngthấy có gì khả nghi. Không đành lòng, tôi đến tận trung tâm thám tử thuê ngườitheo dõi chồng. Theo dõi được gần một tháng mà không thu thập được dấu hiệu gì.Tôi yên tâm và nghĩ rằng có lẽ anh bận công việc nên tạm thời hết hứng thú hơn.Tôi lại càng dặn dò Mai để ý chăm sóc anh và mua đồ tẩm bổ cho anh nhiều hơn.

Một hôm anh về quê có việc, haimẹ con tôi ngồi xem ti vi với nhau. Trong phim có cảnh một đôi thanh niên đangôm nhau, con gái tôi hồ hởi kể: “Hôm trước con cũng nhìn thấy bố và chị Mainhư thế này mẹ ạ!”. Tôi chết lặng. Tôi không thể ngờ đang bị chồng và ngườiở phản bội.

Tôi đã dằn vặt suốt sau khi nghecon kể. Mấy hôm sau, tôi điện thoại về nói phải ở lại công ty làm thêm muộn vìcuối năm, dự án đang cần gấp. Không nằm ngoài dự đoán của tôi, tôi bất ngờ vềnhà ngay tối hôm đó và đã chứng kiến cảnh chồng đang lõa thể với người ở. Tôiđau đớn muốn quỵ ngã.

Nhưng khi tôi yêu cầu Mai cuốngói ngay ra khỏi nhà tôi thì bất ngờ thay, cô bé hiền hậu nhu mì giờ mới bộc lộbản chất. Cô ta bảo sẽ không đi đâu cả vì không có chỗ nào để đi, vả lại chồngtôi phải có trách nhiệm với đứa con trong bụng cô ta. Cô ta có quyền được ở lạinhà tôi. Tôi choáng váng đến gần ngất xỉu đi vì không thể nghĩ tai họa khủngkhiếp như thế đang đổ ụp xuống đầu mình.

Chồng tôi run rẩy nói Mai hãy tạmra ngoài một thời gian và anh sẽ có trách nhiệm với cái thai.

Kể từ sau hôm đó, cuộc sống giađình tôi trở nên hết sức nặng nề, u ám. Tôi sống câm lặng như một bóng ma bênchồng, ban ngày chúng tôi cố gắng giữ mối quan hệ bình thường trước mặt con gáinhưng ban đêm thì mỗi người lại chìm đắm trong thế giới của riêng mình.

Chúng tôi quyết định li thân đểxem xét lại cuộc hôn nhân này. Tôi đã cho anh toàn quyền quyết định trong chuyệnứng xử với cô bé osin. Tôi biết anh cảm thấy có lỗi với vợ con nên đã đề nghịMai bỏ cái thai đi nhưng con bé ngang bướng tuyên bố sẽ giữ lại bằng mọi giá vàyêu cầu anh phải có trách nhiệm.

Bây giờ tôi thực sự hoang mang.Nếu tôi làm căng và nhất quyết đòi li hôn với chồng thì điều đó quá dễ dàng chocon bé osin kia. Không khéo rồi anh lại rước nó về làm vợ hai cũng nên, mà contôi thì sẽ phải chịu thiệt thòi không có cha. Nhưng nếu cứ sống mãi thế này, tôie là mình sẽ phát điên hoặc mắc bệnh trầm cảm mất. Rất nhiều đêm tôi không ngủđược, tự trách mình đã quá chủ quan, lơ là dẫn đến gia đình tan nát. Tôi đã khócrất nhiều, tinh thần suy sụp. Tôi không biết phải làm gì nữa…

Theo VietNamNet