Chết lặng với tình thương “như hai người phụ nữ” mà chồng dành cho mình

Thứ hai, 20/02/2017 19:28
Quá sốc với những cảnh tượng lời nói đó, tôi xông ra nhưng chẳng đủ sức để đánh để chửi hai người họ. Mà cứ đứng khóc như một con ngốc.
Quá sốc với những cảnh tượng lời nói đó, tôi xông ra nhưng chẳng đủ sức để đánh để chửi hai người họ. Mà cứ đứng khóc như một con ngốc.

Tôi năm nay 33 tuổi nhưng mới kết hôn được một năm. Hình thức không phải là xấu nhưng tôi quá ham học hành, nghiên cứu và công việc bận rộn nên ngoái lại đã qua cái ngưỡng 30. Qua bạn bè mối lái, tôi gặp được chồng mình. Anh hơn tôi 5 tuổi, đẹp trai, trẻ trung là chủ một cửa hàng kinh doanh đồ nội thất. Nói chẳng quá, với vị trí đó thì chắc có cả tá cô gái xếp hàng chờ làm vợ anh. Vậy mà anh vẫn lẻ bóng, chẳng có ý định lấy vợ sinh con.

Vì gia đình hối thúc nhiều quá nên anh mới đồng ý gặp mặt tôi. Nhưng chỉ sau 1 lần gặp anh đã đồng ý và chủ động bàn chuyện cưới xin với tôi. Ai cũng nói đó là cái duyên, cái số, và tôi cũng từng tin như thế.

Sau đám cưới vợ chồng tôi ở riêng trong một căn hộ chung cư cao cấp của chồng. Đáng lẽ với những điều kiện như vậy thì cuộc sống của chúng tôi phải hạnh phúc viên mãn, ngọt ngào lắm. Nhưng cuộc sống năm đầu kết hôn của chúng tôi nhạt nhẽo vô cùng. Chuyện chăn gối của chúng tôi rất hờ hững, thậm chí tôi có đòi hỏi chồng cũng chẳng để tâm.

Nhưng ngoài việc đó ra thì chồng tôi rất chỉnh chu, chuẩn mực. Hết giờ làm việc ở cửa hàng là anh về nhà ăn cơm cùng vợ, thỉnh thoảng lắm mới có buổi ra ngoài gặp bạn bè. Anh hào hứng giúp đỡ tôi việc cơm nước, trang trí nhà cửa. Tiền thu nhập ở cửa hàng anh đều đưa tôi nắm giữ, khi nào cần mới hỏi. Cuối tuần nếu rảnh thì chồng cũng đưa tôi đi ăn, đi xem phim hoặc đi mua sắm… Hơn nữa, cách đối xử, quan hệ của anh với gia đình tôi cũng rất đúng mực, gần gũi.

Chết lặng với tình thương “như hai người phụ nữ” mà chồng dành cho mình - Ảnh 1.

Chỉ sau 1 lần gặp anh đã đồng ý và chủ động bàn chuyện cưới xin với tôi. (Ảnh minh họa)

Thực ra tôi cũng chẳng dám chê trách chồng, cứ nghĩ công việc của anh căng thằng, mệt mỏi nên mới vậy. Nhưng để ý nhiều hơn thì nhận ra, khi ở cạnh tôi anh rất ít nói, ít cười, không như ở ngoài xã hội. Suốt ngày chỉ ở lỳ trong phòng làm việc đến tận khuya. Tuy nhiên, đêm nào khi tôi ngủ rồi anh vẫn về phòng, sáng ra thấy chồng nằm cạnh là mọi ấm ức, hờn dỗi của tôi tan biến.

Chồng tôi có rất nhiều bạn, nhưng chỉ đặc biệt thân với K. Như anh giải thích thì hai người là bạn nối khố, lớn lên cùng nhau. Giờ lại làm cùng ngành nên càng thân thiết hơn. Tôi thường mời K qua nhà ăn cơm rồi trò chuyện với chồng mình. Suốt thời gian qua, lúc nào tôi cũng nghĩ K là người bạn tâm giao với chồng, lại điềm đạm hiền lành và luôn là thuyết khách hòa giải mỗi khi chúng tôi gận dỗi, nên tôi càng quý mến hơn.

Tôi chưa một lần khó chịu hay mảy may nghi ngờ gì mối quan hệ của họ, cho tới cách đây tầm hai tháng. Vợ chồng tôi đi du lịch Đà Nẵng năm ngày, ngày nào K cũng gọi điện cho chồng tôi. Nếu anh không kịp nghe máy là gọi cho tôi nhờ chuyển điện thoại. Hơn nữa, khi chồng chuẩn bị đi ngủ, K lại gửi ảnh bán khỏa thân của anh ta vào máy chồng tôi kèm theo dòng chữ "Miss you". Chồng thì một mực nói "Chỉ là cậu ấy trêu đùa anh mà thôi". Tôi tái mặt, phần vì ngượng, phần vì hoài nghi giới tính của K nhưng cũng ậm ừ cho qua chuyện.

Rồi đến chuyện mới xảy ra tuần trước thì mọi nghi vấn, mơ hồ trong tôi đã được giải đáp. Hôm đó, lịch của tôi là đi công tác một tuần, nhưng xong sớm nên tôi lấy vé về luôn.

Về tới nhà chỉ mới đầu buổi chiều, nên tôi dọn dẹp nhà cửa, định chuẩn bị nấu bữa tối lãng mạn hâm nóng tình cảm vợ chồng. Nhưng anh bước vào nhà, chính tôi mới là người bất ngờ chẳng thốt nên lời.

Chết lặng với tình thương “như hai người phụ nữ” mà chồng dành cho mình - Ảnh 2.

Tôi cảm thấy cay đắng, không chấp nhận nổi sự thật đang xảy ra với mình. (Ảnh minh họa)

Đúng giờ tan làm, chồng về nhà. Tôi rón rén đứng nép bên tường định gây bất ngờ cho anh. Nhưng cửa vừa mở, đã nghe tiếng cười nói ríu rít, rồi họ ôm hôn, quàng vai nhau rất tình tứ và người đó không ai khác chính là K. Cho đến giờ tôi vẫn bị ám ảnh câu nói của họ : "Nốt hôm nay thôi nhé. Mai nó về rồi. Mọi chuyện lại phải bí mật như trước thôi". Nói rồi họ lại quấn lấy nhau như chẳng biết trời đất là gì.

Quá sốc với những cảnh tượng lời nói đó, tôi xông ra nhưng chẳng đủ sức để đánh để chửi hai người họ. Mà cứ đứng khóc như một con ngốc. Cả ba chúng tôi đứng trân trân nhìn nhau trong sự thảng thốt tột cùng.

Cuối cùng tôi cũng hỏi được một câu rồi lao khỏi nhà: "Anh chỉ lấy tôi chỉ vì muốn che giấu thân phận mình sao. Tôi ghê tởm các người?". Một tuần trôi qua, tôi vẫn chẳng thể tin điều đó lại xảy ra với mình. Nhưng chồng vẫn nhắn tin giải thích, và nói thương tôi bằng tình thương hai người phụ nữ dành cho nhau.

Tôi không phê phán hay lên án những người có giới tính như anh, chỉ là tôi cảm thấy cay đắng, không chấp nhận nổi sự thật đang xảy ra với mình. Tôi nên làm gì đây?

Theo Trí thức trẻ

XEM THÊM:
Ý kiến của bạn !
Xem thêm

Truyền hình Việt NamNet