Đi họp phụ huynh cho con về, chồng nói một câu khiến tôi muốn ly hôn

Sự việc lần này không phải quá to tát nhưng nó như giọt nước tràn ly khiến tôi không còn động lực để tiếp tục cuộc hôn nhân này.

Vợ chồng tôi quen nhau qua một người bạn giới thiệu. Thời điểm đó, tôi đã gần 30 còn anh hơn tôi 2 tuổi. Ở ngưỡng tuổi chông chênh, bị bố mẹ thúc ép và cần một gia đình để ổn định, tôi đã quyết định kết hôn chỉ sau hơn 4 tháng tìm hiểu và chưa thực sự hiểu rõ về người mình lấy làm chồng.

Lúc ấy, tôi chỉ nghĩ đơn giản là cưới về, hai vợ chồng cùng nhau phấn đấu, vun vén cho tổ ấm nhỏ thì chúng tôi sẽ có được hạnh phúc như bao cặp đôi khác. Thế nhưng, đời không như là mơ.

Chỉ sau 2 tuần chung sống, tôi nhận ra, mình đã sai và "vỡ mộng" với người chồng gia trưởng, luôn áp đặt người khác phải làm theo ý mình. Đã vậy, anh còn là người cố chấp, không bao giờ thừa nhận bản thân mình sai mà luôn đổ lỗi cho người khác. Và dĩ nhiên, người đó chính là tôi.

Đi họp phụ huynh cho con về, chồng nói một câu khiến tôi muốn ly hôn-1

Ảnh minh họa

Suốt gần 8 năm qua, rất nhiều lần tôi nghĩ đến chuyện ly hôn nhưng vì con, tôi lại cố chịu đựng tính khí khó chịu của chồng. Nhưng càng ngày, anh ta càng quá đáng, không có dấu hiệu muốn thay đổi.

Tôi và chồng cùng đi làm như nhau nhưng chồng lại luôn coi việc chăm sóc con cái là việc của một mình tôi. Anh ta rảnh mới giúp, chứ không hề coi đó là trách nhiệm. Thế nhưng, cứ hễ xảy ra chuyện gì với con, việc đầu tiên chồng làm là đổ lỗi cho tôi.

Lần nào con ốm, chồng cũng cho rằng con bị vậy là do tôi chăm con không cẩn thận. Mùa hè anh ta kêu tôi để điều hòa lạnh quá khiến thằng bé viêm phế quản, mùa đông anh lại chỉ trích do tôi không mặc đủ ấm cho con khiến bé bị viêm phổi.

Rồi lần con tôi bị nôn, đi ngoài mất mấy hôm phải nhập viện, chồng truy đến cùng xem tôi đã cho con ăn gì, mua thực phẩm ở đâu rồi quy trình nấu như thế nào. Và chẳng cần đợi bác sĩ đưa ra chẩn đoán, chồng quy kết ngay tất cả là do lỗi của tôi mà ra. 

Không chỉ chì chiết vợ, chồng còn đi nói với bố mẹ hai bên như thể tôi là một bà mẹ không ra gì khiến thằng bé phải khổ. Mẹ chồng tôi từ quê ra không cần biết lý do, nghe con trai nói vậy càng ra sức nhiếc móc khiến tôi rất áp lực.

Ngày con tôi khủng hoảng tuổi lên 3, bé hay mè nheo, ăn vạ. Chồng tôi không động viên, cùng vợ dạy con mà cứ mở miệng ra là "con hư tại mẹ", khiến tôi rất ức chế. Điều quá đáng hơn, anh ta luôn viện cớ về nhà thấy tiếng quát mắng của vợ rồi tiếng khóc của con làm anh ta bị xuống tinh thần, ảnh hưởng đến công việc. Minh chứng là đợt chồng tôi mắc sai sót trong dự án phụ trách, phải làm kiểm điểm, anh ta liền "giận cá chém thớt" như thể tại mẹ con tôi nên anh ta không hoàn thành nhiệm vụ vậy.

Suốt cả năm con tôi học lớp 1, chồng không hỏi han gì tới. Đến hôm vừa rồi họp phụ huynh cuối năm, tôi vướng lịch họp ở cơ quan không tham dự được. Bất đắc dĩ, chồng mới đi họp cho con thay tôi. Vậy mà khi về, anh ta trách mắng tôi thậm tệ.

Chồng tôi trách tôi không biết cách dạy con để con hay nói chuyện riêng trong lớp, bị cô giáo "bêu" tên nhắc nhở trong cuộc họp. Rồi anh ta nói tôi không quan tâm sát sao đến việc học hành, thi cử của con, để con lớp chỉ được học sinh tiên tiến. 

"Anh chẳng hiểu em dạy dỗ con cái kiểu gì. Lúc nào cũng thấy quát mắng, bắt con học này học nọ nhưng cuối cùng kết quả thì sao. Đi họp mà muối mặt, không dám ngẩng lên nhìn cô giáo. Mẹ lúc nào cũng mang tiếng là tốt nghiệp trường này, trường nọ mà con lớp 1 không được nổi học sinh giỏi. Tốt nhất em nên xem lại bản thân mình đi".

Thú thực, câu nói của chồng khiến tôi vô cùng uất ức. Chồng tôi như kẻ sống hai mặt. Chính anh ta luôn nói lớp 1 chỉ cần biết đọc, biết viết là tốt lắm rồi, không nên tạo áp lực cho con, kẻo con lại sợ việc học.

Giờ con có kết quả như thế, chồng lại quay sang trách tôi không biết dạy rồi không sát sao với con. Thậm chí còn mang bằng cấp của tôi ra để dè bỉu. Tại sao anh ta lại có thể thốt ra được những câu nói xúc phạm, hạ thấp vợ như thế.

Thời gian qua, tôi luôn bảo ban, động viên con cố gắng học tập để đạt kết quả tốt nhất. Con không có kết quả tốt, tôi cũng buồn lắm chứ. Thế mà chồng nói như thể tôi là kẻ vô trách nhiệm. Con là con chung, đâu phải con của một mình tôi. Tại sao chồng bắt tôi phải gánh trách nhiệm đó một mình?

Sự việc lần này không phải quá to tát nhưng nó như giọt nước tràn ly khiến tôi không còn động lực để tiếp tục cuộc hôn nhân này. Tôi đã quá mệt mỏi với người chồng gia trưởng, suốt ngày chỉ biết nhiếc móc vợ con.

Chưa khi nào tôi muốn ly hôn nhanh như bây giờ. Nhưng điều tôi băn khoăn nhất là làm cách nào để có thể giành được quyền nuôi con. Vì nếu tính theo thu nhập, chồng có lợi thế hơn tôi. Tôi nên làm thế nào bây giờ, xin hãy tư vấn giúp tôi.

 

Theo GĐXH

 

Xem link gốc Ẩn link gốc https://giadinh.suckhoedoisong.vn/di-hop-phu-huynh-cho-con-ve-chong-noi-mot-cau-khien-toi-muon-ly-hon-172240522210058426.htm

Ly hôn


Cách nấu canh chua cá lóc đậm đà chuẩn vị miền Tây
Canh chua cá lóc là món ăn dân dã, quen thuộc của người dân Nam Bộ. Hương vị chua chua, ngọt ngọt, cay cay của món ăn này đã làm say lòng biết bao thực khách.

Gửi bài tâm sự

File đính kèm
Hình ảnh
Words
  • Bạn đọc gửi câu chuyện thật của bản thân hoặc người mình biết nếu được cho phép, không sáng tác hoặc lấy từ nguồn khác và hoàn toàn chịu trách nhiệm trước pháp luật về bản quyền của mình.
  • Nội dung về các vấn đề gia đình: vợ chồng, con cái, mẹ chồng-nàng dâu... TTOL bảo mật thông tin, biên tập nội dung nếu cần.
  • Bạn được: độc giả hoặc chuyên gia lắng nghe, tư vấn, tháo gỡ.
  • Mục này không có nhuận bút.